NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1576: Còn thân hơn cả huynh đệ ruột

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:42:53
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngươi bảo ai là rùa rụt đầu?"

Ôn Ngọc hừ một tiếng, bước gần : "Lạc Dương, ngươi ở cái đất Yến Kinh bao nhiêu thèm khát vị trí hiện tại của ngươi ? Nếu ngươi cần, sẽ chen sứt đầu mẻ trán để tranh giành. Còn ngươi... một xuất , hai năng lực, ba tham gia khoa cử, mới chân ướt chân ráo đến quan phẩm cấp, đúng là mơ giữa ban ngày."

Giọng điệu đầy châm chọc chua ngoa!

"Ngươi..."

"Chức Đình trưởng tuy lớn, nhưng đối với Thái Thường Tự vô cùng quan trọng. Trong triều bao quan viên năm xưa cũng xuất phát từ những chức vụ phẩm cấp như , cuối cùng dựa bản lĩnh của mà thăng quan tiến chức, mới danh lợi song thu như ngày hôm nay. Ngươi nếu là trang nam t.ử thì nên dựa nỗ lực của chính mà leo lên, đằng một bước lên trời, chẳng là đồ hèn nhát chịu khổ ! Ngươi rùa rụt đầu thì là ai?"

Rõ ràng là phép khích tướng! Và hiệu quả cực kỳ .

Những lời quả nhiên chọc cho Lạc Dương tức đỏ cả mắt.

Hắn đập bàn cái rầm: "Được lắm thằng nhãi , ngươi dám coi thường ông đây !"

Ôn Ngọc hừ một tiếng: "Không coi thường ngươi, là do ngươi tự bản lĩnh!"

"Được, thế thì ông đây sẽ cho ngươi sáng mắt thế nào là bản lĩnh." Nói xong, Lạc Dương nhặt bộ quan phục màu xanh vứt , vẻ mặt đầy hùng tâm tráng chí: “Cái quan , tin là ngày phi hoàng đằng đạt!"

"Có bản lĩnh thì cứ phi hoàng đằng đạt cho xem. Nếu ngày ngươi leo lên đầu , ân oán giữa chúng coi như xóa bỏ, Ôn Ngọc còn xin theo sai bảo của ngươi!"

"Có câu của ngươi, ông đây chờ đấy!"

"Được!" Ôn Ngọc .

Lạc Dương ôm bộ quan phục hầm hầm bỏ , bắt xe ngựa trở Thái Thường Tự.

Lương Minh ngờ .

"Lương đại nhân, bây giờ gì?" Lạc Dương hừng hực khí thế, vỗ vỗ hình con hải mã thêu n.g.ự.c áo.

Lương Minh vì nể mặt do Ôn Triệt giới thiệu nên tiện gì, tạm thời cứ chiều theo !

"Thế , đưa ngươi đến nhà kho xem ."

Lạc Dương thêm gì nữa. Coi như chuyện buổi sáng là một màn xả giận.

Trên đường , Lương Minh : "Dạo cũng gì bận rộn lắm, chỉ là sắp xếp đồ đạc trong cung thôi."

"Đồ đạc gì trong cung?"

"Cũng sắp đến Tết , năm Thái Thường Tự chúng đều chuẩn một tháng. đợt Lễ bộ đang bận rộn chuyện tuyển chọn Hoa khôi, nên nhiều việc bên đó phối hợp , chúng đành chuẩn hai tháng, tránh đến lúc đó luống cuống tay chân."

Lạc Dương lẩm bẩm: "Lắm chuyện thật."

Lương Minh thấy, : "Không lắm chuyện, là quy tắc do tổ tông truyền ."

"Quy tắc với chả quy củ, do đám văn nhân các tự vẽ cả."

"..."

Lương Minh tên dạng , hơn nữa hiện tại nắm rõ lai lịch của , tự nhiên thể đắc tội. Cứ quan sát xem !

Đến nhà kho việc, bên trong nhiều mặc quan phục giống Lạc Dương đang bận rộn , khiêng vác đồ đạc, còn vài đang chỉ huy. Nhà kho rộng, chứa đầy những vật dụng dùng cho dịp lễ Tết và tế lễ trong cung...

Lương Minh gọi một đến, giao việc hướng dẫn Lạc Dương quen.

Người nọ Lạc Dương từ đầu đến chân, cảm thấy cử chỉ ánh mắt của tên đều chút tùy tiện, dù khoác lên bộ quan phục vẫn toát vẻ cà lơ phất phơ.

Thông thường, những Thái Thường Tự Đình trưởng đều điều chuyển từ các nha môn bộ ngành khác, hoặc do bên Võ nha trực tiếp sắp xếp. Cái tên mắt là thế nào đây?

Lương Minh vỗ vai nọ: "Chu Toàn, giao cho đấy, cứ sắp xếp việc cho ."

Chu Toàn là một trai trẻ, mặc quan phục trông tinh thần, đặc biệt là đôi mắt sáng ngời, nhưng qua vài phần cợt nhả và bất cần đời. Hắn hất hàm: "Cứ giao cho ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1576-con-than-hon-ca-huynh-de-ruot.html.]

"Vậy đây."

"Lương đại nhân dừng bước." Chu Toàn liếc Lạc Dương đang loanh quanh trong kho, đó kéo Lương Minh sang một bên, thì thầm hỏi: “Tên là ai thế?"

"Dù cũng dạng ."

"Ý là ?"

Lương Minh lén Lạc Dương, che miệng : "Là một ông Phật sống đấy."

"Rốt cuộc là lai lịch thế nào?"

"Do Ôn tướng quân đích giới thiệu tới, còn lai lịch cụ thể thì rõ. Tóm cẩn thận chút, Ôn tướng quân sắp xếp đều đơn giản ."

"Hừ, một nhân vật tầm cỡ như thế mà xếp chỗ , là dùng d.a.o mổ trâu g.i.ế.c gà ?" Chu Toàn hiểu, nếu là của Ôn tướng quân, chỉ một chức Đình trưởng nhỏ nhoi? Ít nhất cũng là quan bát phẩm trở lên chứ!

Lương Minh cũng mù mờ: "Không rõ nữa, còn công vụ , tự sắp xếp ."

"Được!"

Lương Minh ném củ khoai nóng bỏng tay chuồn thẳng.

Lạc Dương dạo trong kho, sờ cái , mó cái . Những vật dụng tế lễ kỳ lạ , phần lớn từng thấy bao giờ!

Chu Toàn gọi : "Huynh tên là Lạc Dương ?"

Lạc Dương nghiêng , liếc : "Đi đổi tên đổi họ."

"Sao từng gặp ở Yến Kinh nhỉ?"

"Mới từ Chu Tân Thành tới!"

"Chu Tân Thành?" Chu Toàn ngẫm nghĩ, thắc mắc: “Đó là chỗ nào? Sao Ôn tướng quân bạn bè ở cái nơi Chu Tân Thành gì đó nhỉ?"

Ôn gia nắm giữ thế lực một phương triều đình Hồ Ấp, phàm là kẻ quan ai cũng tìm hiểu kỹ càng về Ôn gia từ xuống , nhưng theo những thông tin thì Ôn gia và Chu Tân Thành dường như chẳng liên hệ gì!

Lạc Dương ngốc, tên đang moi móc phận của . Hắn đảo mắt, ánh lên vẻ tinh ranh, : "Ta bạn của Ôn tướng quân, là... của ."

"Là gì của ?"

"Dù cũng là mối quan hệ mà ngươi ngờ tới , Ôn tướng quân với á... còn hơn cả ruột chứ."

"Thú vị đấy."

Lạc Dương lười dây dưa với : "Phải , gì đây? Ngươi cứ việc sai bảo."

Chu Toàn quanh một vòng: "Thực việc cũng xong cả . Hay là... lát nữa chúng uống rượu? Coi như chào mừng đến Thái Thường Tự, đều là đồng liêu cả."

Lạc Dương cau mày: "Bây giờ vẫn đang giờ việc ?"

"Bọn giống đám quan phẩm cấp , quy định thời gian gì , xong việc là rảnh thôi, gì thì ."

Lạc Dương vốn đang đầy một bụng tức, giờ con sâu rượu trong bụng Chu Toàn khơi dậy, nhưng vẫn do dự: "Bây giờ uống rượu, hợp lý ?"

"Hợp lý, hợp lý!" Chu Toàn kéo : “À , ngày mai là đại tuyển Hoa khôi chứ?"

"Biết!"

"Đại tuyển Hoa khôi tổ chức ở Tái Tiên Lâu, chỗ ở đó tiền là đặt . Vừa khéo một bàn, hứng thú ngày mai xem cùng ?" Chu Toàn nhướng mày, vẻ đắc ý hiện rõ mặt.

Lạc Dương vốn hóng hớt, nhưng Ôn Triệt đồng ý, giờ cái bánh từ trời rơi xuống , chẳng lý do gì nhận!

Chỉ là...

...

 

Loading...