NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1574: Vậy nên chân tướng... có liên quan đến ta?

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:42:51
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Em công t.ử tối qua đến thăm cô nương, chẳng là để tăng thêm vài phần thiện cảm cho công t.ử ? Để cô nương rung động một chút." A Kiều giải thích lườm A Di: “Tỷ tỷ xem, đạo lý đơn giản thế mà nghĩ cũng , còn cứ lôi lôi kéo kéo em. Chẳng chịu về phía công t.ử gì cả, khuỷu tay đường nào mà co trong!"

"Sao tỷ tỷ về phía công t.ử chứ?"

"Nếu về phía công t.ử thì nãy tỷ tỷ hùa giúp em vài câu ."

A Di đương nhiên là bênh vực công t.ử nhà , cô kéo A Kiều sang một bên, : "Chúng thiên vị thì thiên vị, nhưng đừng lộ liễu quá, kẻo đến lúc hỏng việc thì ? Hơn nữa, chuyện tình cảm nam nữ chuyện chúng thể xen bàn tán ."

"Chỉ tỷ tỷ là lý sự!" A Kiều bĩu môi tán thành.

Cô nàng một lòng một chỉ se duyên cho Tô T.ử Lạc và Kỷ Vân Thư. Hai lời qua tiếng , đẩy đưa mãi một hồi.

...

Tô T.ử Lạc từ trong cung trở về thì trời chạng vạng tối.

Thất Nhi đẩy xe lăn đưa sân, bèn dặn: "Ngươi lui xuống ."

Thất Nhi : "Ngoài sân lạnh lắm, là đưa công t.ử phòng nhé."

"Không cần, đây một lát."

"Vâng." Thất Nhi hỏi thêm, lui xuống.

Ánh chiều tà như hắt từ băng tuyết, lạnh lẽo đến mức khiến run rẩy. Cái rét buốt thấu xương bao trùm lấy Tô T.ử Lạc.

Hắn ngước đôi mắt trầm uất lên mái nhà, : "Đợi lâu ."

Hửm?

Dứt lời, tiếng bước chân khẽ khàng vang lên lưng .

Cảnh Dung bước đến bên cạnh, sắc mặt lạnh tanh.

Tô T.ử Lạc ngước mắt : "Mấy ngày nay biến mất, chắc là để suy nghĩ nhiều chuyện nhỉ?"

Cảnh Dung im lặng một lát, tay siết chặt thanh trường kiếm: " nghĩ nhiều. Có một nghi vấn cứ canh cánh trong lòng , nghĩ mãi thông."

Tô T.ử Lạc hiển nhiên thấu : "Vẫn là vấn đề đó ?"

"Dù chịu , cũng nhắc tới, nhưng bên trong ẩn tình."

Nghe , Tô T.ử Lạc bật , xoay xe lăn lưng , hồi lâu mới hỏi một câu: "Chân tướng đối với ... quan trọng đến thế ?"

"Quan trọng thực chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Chỉ là cái nút thắt gỡ bỏ thì chẳng ai bước tiếp ." Cảnh Dung chằm chằm bóng lưng , giọng lạnh băng: “Năm xưa cứu , nhưng cố tình che giấu, ba năm qua nhắc nửa lời, dù hỏi cũng . T.ử Lạc, chân tướng rốt cuộc là gì? Huynh rốt cuộc đang che giấu điều gì?"

Tô T.ử Lạc vẻ mặt bình thản, ánh mắt trầm xuống: "Chuyện năm xưa... thật sự nhớ chút gì ?"

"Nếu nhớ thì chẳng hỏi !"

Một lúc , Tô T.ử Lạc xoay xe lăn : "Nếu nhớ gì cả, thì hà tất tiếp tục truy vấn? Bây giờ phận của , lẽ nên cùng Kỷ cô nương rời khỏi đây, coi như chuyện từng xảy . Đừng hỏi, đừng , cũng đừng điều tra. Chỉ cần hai trở về Đại Lâm, quá khứ sẽ tan thành mây khói. Hai vẫn sẽ như , sống cuộc sống , những việc thích. Ba năm , cứ coi như một thử thách, trải nghiệm một chắc là chuyện ."

Cảnh Dung lờ mờ hiểu ý tứ trong lời của : "Vậy nên chân tướng... liên quan đến ?"

"..."

"Chuyện tuy nhớ, nhưng năm năm từng đến Đại Lâm, từng giao thiệp với của Hoàng thất Đại Lâm! Ta ở giữa xảy chuyện gì, nhưng cuối cùng thương trở về Hồ Ấp, hơn nữa về một ! Còn bé Liệt Nhi vẫn luôn theo lúc đó cùng về, ai ? Huynh cũng từng nhắc tới! Trên đường trở về rốt cuộc gặp chuyện gì? Chuyện đó liên quan đến ?"

Phải là Cảnh Dung suy luận tỉ mỉ!

Lời , Tô T.ử Lạc hiểu: "Hóa mấy ngày nay biến mất là điều tra ?"

"T.ử Lạc, ba năm qua việc cho , hẳn hiểu tính cách của . Nếu tra cho lẽ, sẽ bỏ qua , càng rời khỏi Hồ Ấp."

Tô T.ử Lạc nhạt, giữ nguyên vẻ bình thản điềm tĩnh: "Đã ép đến bước , thôi. Đợi khi chuyện tuyển chọn Hoa khôi kết thúc, sẽ cho tất cả. Còn trong thời gian , thể cùng Kỷ cô nương rời bất cứ lúc nào."

Cảnh Dung nheo mắt: "Ta sẽ đợi đến ngày cho sự thật."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1574-vay-nen-chan-tuong-co-lien-quan-den-ta.html.]

Nói xong, bỏ .

Tô T.ử Lạc một trong sân lâu, gió bấc thổi mặt lạnh buốt...

...

Lạc Dương vì chuyện sáng mai đến Thái Thường Tự nhậm chức nên cả đêm ngủ .

Không là hưng phấn? Hay là lo lắng?

Hắn ngửa giường chằm chằm màn trướng đung đưa đỉnh đầu, đôi mắt đen láy đảo liên hồi... Tưởng tượng dáng vẻ oai phong lẫm liệt của khi khoác lên bộ quan phục ngày mai.

Một chữ thôi: Ngầu!

Chốc chốc hơ hớ, cau mày. Tâm tư thật khó đoán.

Tiểu Bát thì cứ bộ quan phục gấp gọn gàng, mắt chớp chằm chằm hình con hải mã sống động chiếc áo bào xanh, ngưỡng mộ vui sướng.

"Ca, bộ quan phục thật đấy."

Vừa lấy tay áo quệt mồm. Hình như chảy cả nước miếng!

Lạc Dương đầu , nghiêm giọng: "Mày cẩn thận chút, đừng để nước dãi rớt áo tao."

Tiểu Bát hề hề: "Ca, mặc thử ? Áo mặc lên chắc chắn là lắm."

"Đợi tao mặc vài hôm cho mày mượn mặc thử."

"Cảm ơn ca." Tiểu Bát sướng rơn!

Lạc Dương ngoài, trời sắp sáng , nhắm mắt : "Thôi ngủ một tí , sáng mai đến Thái Thường Tự thật tỉnh táo, nếu thì mất hết quan uy."

Nói xong trở ngủ .

Tiểu Bát vẫn cứ dán mắt bộ quan phục mà ngắm nghía...

Trời hửng sáng, Lạc Dương dậy chải chuốt gọn gàng. Khoác lên bộ quan phục, ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, vẻ oai phong lẫm liệt.

Điệu bộ đường chắc chắn là ăn đòn!

Tiểu Bát mắt sáng rực : "Ca, trai quá."

Lạc Dương nhướng mày đắc ý.

Người của Ôn Triệt phái tới đón cũng đến, đưa thẳng tới nha môn Thái Thường Tự. Dù cũng là do Ôn Triệt sắp xếp nên sử quan của Thái Thường Tự là Lương Minh đích dẫn .

Đi một vòng quanh Thái Thường Tự.

"Thái Thường Tự trông coi lễ nghi tông miếu, cho nên nhiều chi tiết cần chú ý, tuyệt đối qua loa, nếu là chuyện mất đầu đấy..." Lương Minh giảng giải.

Lạc Dương câu câu chăng. Hắn mải ngó khắp nha môn, thấy nhiều mặc quan phục cùng kiểu với .

"Lương đại nhân, chức gì thế?"

Lương Minh dừng bước: "Sao cơ? Ôn tướng quân cho ngươi Đình trưởng thì ?"

"Đình trưởng? Là cái quan gì?" Lạc Dương ngơ ngác.

"Khi đại lễ, các ngươi chủ yếu phụ trách tuần tra và bảo vệ an ninh. Chức quan tuy là lưu ngoại, nhưng quan trọng lắm đấy!"

Lạc Dương lập tức hiểu !

Nói toạc thì chỉ là cái chức quan tép riu canh cổng thôi ?

Đến cửu phẩm hạt vừng cũng chẳng bằng!

...

 

Loading...