NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1571: Tạo hóa

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:42:48
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phải mất một nén nhang , Ôn Tùng mới châm cứu xong cho Hoa Tranh.

Hắn lau tay dậy, trán và lòng bàn tay đều lấm tấm mồ hôi.

Cứu quả thật dễ dàng chút nào!

Hồng nương vẫn luôn lo lắng bên cạnh, từng mũi châm đ.â.m rút mà ruột gan bà như thắt . Thấy việc châm cứu xong nhưng sắc mặt Hoa Tranh vẫn trắng bệch, bà vội vàng hỏi: "Ôn đại phu, thế nào ? Có con gái cứu ? Nó sắp tỉnh ?"

Ôn Tùng đáp: "Còn xem tình hình !"

"Xem tình hình?"

"Căn bệnh của Hoa Tranh cô nương bộc phát đột ngột mà là do tích tụ lâu ngày. Hiện giờ kinh mạch trong cơ thể cô đều tổn thương, hồi phục ngay lập tức là điều thể. Có thể mười ngày nửa tháng nữa sẽ tỉnh, nhưng cũng thể đợi đến vài tháng."

"Hả!" Hồng nương sững sờ, miệng lẩm bẩm đầy lo sợ: "Mười ngày nửa tháng? Thế thì ? Nếu ngày đại tuyển Hoa khôi mà Hoa Tranh thể đến, cả thành sẽ bệnh. Đến lúc đó... Thúy Duyệt Các coi như xong đời. Ta ? Cả cái các sống thế nào đây?"

Tiếng lẩm bẩm lọt tai Ôn Tùng, nhưng giả vờ như thấy, cũng chẳng bận tâm chuyện khác, bèn dặn dò: "Hôm nay châm cứu đến đây là . Ngày mai sẽ đến, tiếp tục châm cứu cho cô thêm vài ngày nữa. cuối cùng cô thể tỉnh sớm , tất cả đều dựa tạo hóa, sức thể cưỡng cầu."

Thật là bất lực!

Hồng nương hỏi gặng: "Thật sự còn cách nào khác ? Không thể cho nó tỉnh trong một hai ngày tới ?"

"Bây giờ Đại La thần tiên xuống đây cũng bó tay thôi."

" mà..."

"Thuốc bên ngoài đừng cho uống nữa, sẽ kê đơn mới. Bà cho bốc thuốc, mỗi ngày sắc một bát, uống xong thì cho cô uống thêm một bát nước cháo loãng. Bây giờ thời tiết se lạnh, nếu thời gian thì đốt chút ngải cứu bên giường, hun từ chân lên, chỉ cần một tuần là đủ, lâu hơn cũng ít hơn."

Hồng nương tuy trong lòng nóng như lửa đốt nhưng vẫn cẩn thận ghi nhớ từng lời dặn dò.

Ôn Tùng sợ bà nhớ hết, khi xong đơn t.h.u.ố.c cẩn thận liệt kê bộ những điều cần chú ý giấy.

Hồng nương rối rít cảm ơn đích tiễn cửa.

Trước khi , Ôn Tùng mấy định gì đó thôi, cuối cùng vẫn nuốt lời trong...

Trời chuyển lạnh, gió rét như những lưỡi d.a.o cứa lòng .

Sau khi lên xe ngựa, sắc mặt Ôn Tùng lập tức trầm xuống. Đôi mày nhíu chặt.

Dường như bệnh tình của Hoa Tranh cô nương còn ẩn tình khác, chỉ là vì nhiều lý do nên tiện thẳng mặt Hồng nương. Rốt cuộc điều gì khiến ngập ngừng như ?

Tiễn Ôn Tùng , Hồng nương một bên mép giường, vuốt ve bàn tay trắng nõn nhưng gầy guộc chỉ còn da bọc xương của Hoa Tranh, nghẹn ngào than thở: "Đứa con gái khổ mệnh của , đang yên đang lành nông nỗi ? Ông trời thật mắt, vận may mới tới thì gặp chuyện . Nếu con tỉnh , cả cái Thúy Duyệt Các đều đường uống gió Tây Bắc, cũng chẳng còn đường sống nữa ."

quệt nước mắt.

lúc , bên ngoài tiếng hớt hải gọi lớn: "Hồng nương! Hồng nương! Nguy !"

Tiếng hét vang vọng ngoài cửa.

Hồng nương vội lau khô nước mắt bước , phất khăn tay mắng: "La lối cái gì mà la lối, c.h.ế.t ai mà ầm ĩ."

Tên gia nhân thở , lắp bắp: "Còn nghiêm trọng hơn cả c.h.ế.t nữa."

"Rốt cuộc là chuyện gì?"

"Lễ bộ... Người của Lễ bộ mới tới." Tên gia nhân vội vàng đưa một cuốn mời cho bà, : "Đây là mời Lễ bộ phái đưa tới, là mời tỷ tỷ Hoa Tranh tham dự lễ khai mạc Hoa khôi."

Hoa Tranh là Hoa khôi của ba năm , theo lý thì cô bắt buộc mặt trong ngày khai mạc để lễ. Coi như là góp mặt lấy lệ!

Hồng nương vội giật lấy tấm , lật xem thở dài thườn thượt: "Rốt cuộc vẫn tránh !"

"Vậy giờ hả bà?"

"Là phúc họa, là họa tránh khỏi. Giờ cũng chỉ còn cách thật thôi."

"Đại phu lúc nãy chẳng xem qua ? Chẳng lẽ ông cũng bó tay?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1571-tao-hoa.html.]

"Ông tất cả dựa tạo hóa."

"Chuyện ..." Tên gia nhân cũng cuống cuồng lo lắng.

Hồng nương đầu nội các, lúc bà cũng chẳng còn tâm trí mà lo nhiều nữa, bèn dúi tờ đơn t.h.u.ố.c Ôn Tùng để tay tên gia nhân, phân phó: "Thôi, chuyện khác tính . Ngươi mau ngoài bốc t.h.u.ố.c theo đơn về đây, là t.h.u.ố.c Ôn đại phu kê đấy. Còn nữa, dọn hết mấy cái lò sưởi bên trong ."

"Dạ!" Tên gia nhân chạy .

...

Chu phủ

Liễu Vân Châu vì lạc nên đưa về đây tá túc một đêm. Có lẽ vì lạ chỗ, cộng thêm việc lạc mất tỷ tỷ nên cô bé vô cùng lo lắng, cả đêm trằn trọc ngủ , đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ con.

Sáng sớm, Thái Nhi bưng cơm nước nhưng cô bé cũng chẳng động đũa. Nhìn mà xót xa.

Thái Nhi xoa đầu cô bé, hỏi: "Vân Châu, thích ăn ?"

Liễu Vân Châu lắc đầu.

"Tối qua cũng chẳng ăn gì mấy, nhịn đói thế hỏng mất, ít nhiều gì cũng ăn một chút chứ. Nếu thích món , tỷ tỷ món khác cho nhé? Muội , thích ăn gì? Tỷ tỷ ngay."

Liễu Vân Châu lắc đầu, bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay Thái Nhi, mếu máo: "Tỷ tỷ Thái Nhi, đói, chỉ... nhớ tỷ tỷ thôi. Nhỡ tìm thấy tỷ thì ?"

Bộ dạng đáng thương vô cùng...

Nước mắt cô bé trào .

Thái Nhi cũng thương cô bé, bèn an ủi: "Muội yên tâm, hễ tin tức của tỷ tỷ sẽ báo ngay. Chỉ cần tỷ còn ở trong thành Yến Kinh thì nhất định sẽ tìm thấy. Muội cứ yên tâm ở đây, cho dù... cho dù thật sự tìm thấy tỷ tỷ , thì nơi đây là nhà của , tiểu thư sẽ bỏ mặc ."

"Không, tỷ tỷ cơ, xa tỷ , tìm tỷ !"

"Được , bọn tỷ tỷ sẽ giúp em tìm, nhất định sẽ tìm thấy mà. Em đừng sợ, đừng nữa."

Liễu Vân Châu vẫn thút thít ngừng.

Một lúc , Chu Dao bước .

Thấy tình cảnh trong phòng, nàng ngoài đợi một lát, chờ Thái Nhi dỗ dành xong mới bước tới hỏi: "Tiểu thư."

"Cô bé ?"

"Cứ suốt thôi ạ, nhớ tỷ tỷ quá mà. Giờ cũng đỡ hơn chút , chỉ là mắt mũi đỏ hoe như tụ m.á.u ."

"Lát nữa em lấy khăn ấm chườm mắt cho con bé."

"Vâng."

Chu Dao hỏi: "Phải , bên phủ Kinh Triệu Doãn tin tức gì ?"

Thái Nhi lắc đầu: "Cả buổi sáng nay vẫn thấy tin gì ạ."

"Em một chuyến nữa xem ."

"Hôm qua chẳng ạ? Kinh Triệu Doãn hứa sẽ phái tìm kiếm kỹ càng, giờ giục nữa e là lắm ạ?"

Chu Dao phân tích: "Kinh Triệu Doãn nể mặt em là nha của Chu phủ nên mới nhận lời, chừng em bước khỏi cửa là ông quên béng mất . Cho nên em cứ thêm chuyến nữa, bảo là cha sai em đến hỏi."

Thái Nhi vỡ lẽ: "Vẫn là tiểu thư thông minh, em ngay đây."

"Ừ."

" mà... còn cô bé ?" Thái Nhi ngoái đầu trong phòng.

Chu Dao : "Em cứ , để chăm sóc cho con bé."

...

 

Loading...