NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1570: Chữa trị

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:42:47
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , Ôn Tòng xe ngựa đến địa điểm Kỷ Vân Thư , Thúy Duyệt Các.

Nơi Ôn Tòng từng đến, nhưng danh. Nghe năm xưa khách nườm nượp, nhưng nay cửa đóng then cài, trông vẻ tiêu điều.

Phu xe đỡ Ôn Tòng xuống xe, hỏi: "Nhị lão gia, sáng sớm tinh mơ ngài đến chốn gì thế ạ?"

Ai cũng Ôn Tòng là kẻ nhàn tản, hạng phàm phu tục tử, chỉ hứng thú với rượu ngon món lạ và những chuyện kỳ quái, còn chuyện mỹ nhân phong hoa tuyết nguyệt thì hứng thú. Huống hồ ngài từng tuổi , chỉ sống tự tại, còn hứng thú... lo chuyện bao đồng?

Ông liếc phu xe: "Ngươi bớt lắm mồm , dắt ngựa đợi , một lát ngay."

Phu xe gật đầu, dắt ngựa .

Ôn Tòng bước đến cửa, gõ mấy cái. Hồi lâu mới thấy động tĩnh bên trong, cánh cửa kẽo kẹt mở . Một tiểu nha đầu thò đầu , đôi mắt đen láy Ôn Tòng từ đầu đến chân hỏi: "Ông là ai? Tìm ai?"

"Tìm chưởng sự của Thúy Duyệt Các, Hồng Nương."

"Tìm Hồng Nương?" Người đến đây đa phần là tìm cô nương Hoa Tranh, cực ít tìm Hồng Nương. Nha đầu ông thêm vài , cảnh giác hỏi: "Ông tìm Hồng Nương gì?"

Ôn Tòng thích nhảm, cũng chẳng vòng vo, thẳng: "Ta đến khám bệnh cho Hoa Tranh cô nương. Nếu ngươi còn mời thì ngay bây giờ đấy, lúc đó các ngươi mời cũng đến ." Nói ông vung tay áo định .

Nha đầu sững sờ mất hai giây, lập tức mở toang cửa, thái độ ngoắt 180 độ: "Vậy... mời ngài , để thông báo với Hồng Nương."

Ôn Tòng bước qua cửa, nha đầu dẫn ông sảnh, dâng : "Ngài đợi một chút, gọi Hồng Nương ngay."

"Ừm!" Ôn Tòng quan sát xung quanh. Viện lớn nhưng đồ đạc bài trí đơn sơ, dường như lâu chăm chút. Năm xưa bao công t.ử nhà giàu chen chui đây, giờ cảm giác lạnh.

Ông chén bên cạnh, mở nắp xem, bên trong lèo tèo vài lá . Ông cau mày, đậy nắp , rốt cuộc uống ngụm nào.

Một lúc , từ xa vọng tiếng : "Đến ? Thật sự đến ?" Giọng Hồng Nương lanh lảnh, chói cả tai.

Hồng Nương vội vã chạy tới, sảnh thấy Ôn Tòng đó. Ngay khoảnh khắc bà xuất hiện, Ôn Tòng quan sát một lượt từ đầu đến chân: Đã tuổi mà ăn mặc lòe loẹt, nồng nặc mùi phấn son, bước khiến hắt . Kiểu Ôn Tòng giờ ghét nhất.

Thế nhưng Hồng Nương chẳng buồn quan tâm ông là ai, câu đầu tiên hỏi: "Ngài... thật sự cứu Hoa Tranh ?" Trong lòng bà tránh khỏi lo âu thấp thỏm.

Ôn Tòng thu vẻ khó chịu trong đáy mắt, dậy hỏi: "Người ?"

"Ở trong phòng."

"Dẫn qua đó."

"Được , mời ngài theo ."

Hồng Nương lập tức dẫn đường. Trên đường , bà xoắn chiếc khăn tay hỏi: "Cái đó... ngài là?"

Ôn Tòng liếc : "Ta họ Ôn."

"Hóa là Ôn đại phu." Hồng Nương thực chẳng ông là ai, hỏi: "Có Kỷ cô nương mời Ôn đại phu đến ?"

Nhắc đến chuyện , Ôn Tòng nhớ đến việc Kỷ Vân Thư dùng bệnh tình của trao đổi để ông cứu Hoa Tranh, ông thở dài: " là Kỷ cô nương nhờ đến cứu . Có điều... các quan hệ gì với cô mà cô giúp các ?"

Lúc Kỷ Vân Thư chỉ là bèo nước gặp , ông tuy hỏi nhiều nhưng vẫn cảm thấy uẩn khúc.

Hồng Nương đương nhiên thể chuyện bắt cóc Kỷ Vân Thư để tìm thế con gái, mà đối phương bụng hứa tìm thần y cứu Hoa Tranh. Bà hổ thẹn sĩ diện nên dám thật. Suy nghĩ một lúc, bà mới đáp: "Kỷ cô nương , nên mới đồng ý giúp đỡ."

Ôn Tòng ngốc, tất nhiên là tin. Hồng Nương nắm chặt hai tay, vô cùng căng thẳng.

Đến ngoài cửa phòng Hoa Tranh, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nồng nặc. Giống hệt cảnh tượng Kỷ Vân Thư thấy tối hôm đó, bên ngoài la liệt các loại ấm sắc t.h.u.ố.c và lò lửa, hệt như một cái y quán.

"Ôn đại phu, con gái ở bên trong." Hồng Nương dẫn ông gian gác nhỏ bên trong.

Đẩy cửa bước , thấy Hoa Tranh giường, sắc mặt trắng bệch chút máu. Dù dung mạo vẫn thanh tú, ngũ quan tinh tế, mỹ nhân nhường thảo nào năm xưa đoạt ngôi Hoa khôi, mê hoặc bao nam tử.

Khoảnh khắc thấy nàng , Ôn Tòng sững , biểu cảm phức tạp.

Hồng Nương bắt gặp biểu cảm của ông, trong lòng thót lên: "Ôn đại phu, con gái ... chứ?"

Ôn Tòng gì, đến bên giường kéo ghế xuống, ngẩng đầu bảo Hồng Nương: "Lấy tay cô đây."

"Được." Hồng Nương vội vàng lấy bàn tay gầy guộc của Hoa Tranh khỏi chăn, đặt lên cổ tay một tấm khăn lụa mỏng.

Ôn Tòng bắt mạch, vẻ mặt biến đổi khó lường khiến đoán gì. Hồng Nương bên cạnh toát mồ hôi hột.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1570-chua-tri.html.]

Bắt mạch xong, Ôn Tòng im lặng một lúc.

"Thế nào ạ?"

Ôn Tòng hỏi: "Trước đây cũng từng mời đại phu đến khám ?"

"Vâng, mời nhiều lắm ạ, nhưng... đều vô dụng."

"Thuốc ?"

"Đều ở bên ngoài cả."

Ôn Tòng lập tức dậy ngoài, quét mắt đám ấm thuốc, đến một cái lò đang sắc thuốc, lấy miếng vải lót tay nhấc ấm t.h.u.ố.c xuống, rót t.h.u.ố.c bát, đưa lên mũi ngửi ngửi. Ông chau mày: "Sao trong t.h.u.ố.c cho thêm một vị đương quy?"

Hồng Nương : "Vâng, lúc nào cũng đương quy, uống như lâu lắm ạ."

"Thế thì đúng ."

? Ý là ?

Hồng Nương xoắn khăn tay bụng, căng thẳng c.h.ế.t: "Ôn đại phu, ngài là ý gì? Chẳng lẽ đương quy vấn đề?"

"Đương quy vấn đề, vấn đề là bát t.h.u.ố.c ."

"Chẳng lẽ trong t.h.u.ố.c độc?" Hồng Nương sợ đến mặt cắt còn giọt máu, lảo đảo lùi hai bước. "Ta bảo uống t.h.u.ố.c bao lâu nay mà con gái vẫn tỉnh, sức khỏe ngày càng kém , hóa là đám t.h.u.ố.c tác quái! Tại đám lang băm hại con gái ? Chúng với họ thù oán mà." Vừa lóc t.h.ả.m thiết, trong lòng đầy phẫn nộ.

Ôn Tòng chịu nổi cảnh lóc sướt mướt, : "Đừng nữa, t.h.u.ố.c vấn đề chứ bảo là độc."

Hồng Nương lập tức nín , quệt nước mắt hỏi: "Không độc? Vậy... là thế nào?"

"Không giấu gì bà, bệnh tình của Hoa Tranh cô nương thực nghiêm trọng, chỉ cần xử lý thỏa đáng thì chẳng bao lâu sẽ tỉnh . Chỉ là bà mời một lũ lang băm! Kê t.h.u.ố.c đại bổ. Hoa Tranh cơ thể yếu chịu nổi t.h.u.ố.c bổ, khí huyết trong nóng lạnh giao tranh, lâu dần cơ thể sẽ tổn hại nghiêm trọng, khí huyết hao tổn, kinh mạch bế tắc. Thuốc nếu còn uống tiếp thì bà đừng mong cô tỉnh nữa."

"Ơ...!"

"Mau dừng hết đám t.h.u.ố.c !"

Hồng Nương tuy sợ nhưng ngốc, suy nghĩ một chút nghi ngờ hỏi: "Lời ngài ... thật ?" Dù cũng Ôn Tòng là ai. Thật giả thế nào còn rõ. Nếu dừng t.h.u.ố.c mà Hoa Tranh xảy chuyện thì ?

Ôn Tòng khẩy. Y thuật của ông từng ai dám nghi ngờ, hơn nữa ông còn là cao thủ dùng độc, độc tính nào cũng qua mắt ông, bao giờ phán đoán sai. Bà Hồng Nương thú vị thật đấy...

Ông : "Nếu vì Kỷ cô nương cầu xin thì cũng chẳng thèm đến. Bà nếu tin thì thôi ." Dứt lời phất tay áo định bỏ !

Vừa hai bước, Hồng Nương chặn đường: "Ta tin, ngài là đại phu do Kỷ cô nương mời đến thì tự nhiên tin. Dù Kỷ cô nương... sẽ lừa ."

Ôn Tòng chằm chằm bà xem bà định gì tiếp.

Hồng Nương hỏi: "Vậy bây giờ ? Chỉ cần Ôn đại phu đồng ý cứu , bắt gì cũng , bao nhiêu tiền cũng..." Bà c.ắ.n răng: "Cũng xin trả đủ!"

Với tình hình Thúy Duyệt Các hiện nay, nếu Ôn Tòng thực sự hét giá trời thì bà chắc chắn xoay sở nổi. nghĩ đến việc chỉ cần Hoa Tranh tỉnh là Thúy Duyệt Các cứu sống, bà quyết tiếc bất cứ giá nào.

Ôn Tòng nhạt: "Ta vì tiền!"

"Vậy ngài cái gì?"

"Ta chẳng cái gì cả." Ôn Tòng đến đây là vì hứa với Kỷ Vân Thư, là một cuộc giao dịch chứ vì tiền tài mục đích gì khác.

Điều khiến Hồng Nương thở phào nhẹ nhõm. Không cần tiền! Cũng cần thứ khác! Đây chẳng khác nào miếng bánh lớn từ trời rơi xuống, ai nhận là kẻ ngốc!

cúi rạp cảm tạ: "Ôn đại phu đúng là cứu tinh, Hồng Nương Thúy Duyệt Các vô cùng cảm kích ngài."

Ôn Tòng xua tay, nội các, đầu dặn dò: "Đi chuẩn ít gừng tươi và nước đường đỏ, thêm một bộ kim châm nữa."

Hồng Nương ngẩn vội vàng đáp: "Vâng, ngay!"

Một lát mang đủ đồ đến.

"Ôn đại phu, những thứ để ?" Gừng tươi và nước đường đỏ, chẳng lẽ là thuốc?

Ôn Tòng gì, mở bộ kim châm ...

 

Loading...