NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1568: Đi đến khi đầu bạc răng long

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:32:16
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ cần ở bên , thứ đều !

Kỷ Vân Thư dán mắt gương mặt góc cạnh của , hy vọng tìm thấy chút rung động cảm xúc nào đó. dù nàng nhiệt tình, chủ động đến , đối phương vẫn như tảng băng giữa gió lạnh, nét mặt đổi, thần sắc vẫn y nguyên. Như một bức tường thành kiên cố! Không ai thể phá vỡ!

Thôi ! Nàng quen !

Khoảnh khắc quyết định cùng trời cuối đất để tìm Cảnh Dung, nàng chuẩn tinh thần cho tất cả!

Gió đêm vẫn rít gào, như ngàn mũi d.a.o cứa da thịt, len lỏi qua từng thớ vải, đau rát. Kỷ Vân Thư lạnh đến run cầm cập, hai hàm răng va . Nàng vươn tay, từng ngón tay rón rén nắm lấy vạt áo Cảnh Dung. Cẩn trọng, cố ý tỏ đáng yêu.

Cảnh Dung nhận sự khác thường, khẽ chau mày, ánh mắt vẫn thẳng phía nhưng bước chân nhanh hơn một chút, cố ý kéo giãn cách với phụ nữ bên cạnh.

...

Hắn nhanh một bước, nàng cũng nhanh theo một bước. Hắn chậm một bước, nàng cũng chậm theo một bước. Ngón tay cứ túm chặt lấy tay áo buông. Miệng còn gọi với: "Chàng chậm thôi!"

Nàng dứt khoát ôm chặt lấy cánh tay , cả cũng thuận thế dựa sát .

Bước chân Cảnh Dung khựng , hành động bất ngờ của nàng khiến giật , nhưng nghĩ thì cũng hợp lý, bởi Kỷ Vân Thư bây giờ cái gì mà chẳng dám ! Hắn giống như con mồi trong miệng nàng ! Chẳng lúc nào nàng sẽ hung hăng "cắn" cho một miếng.

Kỷ Vân Thư khẽ nhíu mày liễu: "Chàng nhanh quá, theo kịp."

"Muộn lắm ." Giọng lạnh tanh, định rút tay .

Kỷ Vân Thư ôm cứng ngắc, còn viện một cái cớ nghiêm túc: "Thế thì cứ kéo như , nhanh hơn chút thì cũng bám sát hơn chút."

Dù cái lý do hoang đường hết sức!

Cảnh Dung nhả ba chữ: "Buông ."

"Không!" Nàng bướng bỉnh như một đứa trẻ, càng bám chặt hơn. Thân hình nhỏ bé nép sát Cảnh Dung. Như miếng kẹo mạch nha dính . Dù nàng cũng quyết buông!

Cảnh Dung thầm thở dài. Khi chạm ánh mắt sâu thẳm của Kỷ Vân Thư, vô tế bào đang kháng cự trong cơ thể bỗng chốc im bặt. Ánh mắt lạnh lẽo cũng dần tan chảy cái , cuối cùng hóa thành dòng suối êm đềm ánh nắng ấm áp.

, thừa nhận sức kháng cự mặt nàng!

Kỷ Vân Thư thấy phản kháng nữa bèn to gan hơn, trực tiếp tựa đầu lên cánh tay rắn chắc của , khóe miệng nở nụ đắc ý rạng rỡ. Đẹp vô cùng!

Nàng như một chú thỏ trắng ngoan ngoãn, mềm mại, khiến bất kỳ ai đến gần cũng yêu thương, che chở. Cảnh Dung đương nhiên ngoại lệ!

Hắn một tay dắt ngựa, một tay để Kỷ Vân Thư ôm. Hai cứ thế bước dọc con phố dài... Gió lạnh rét buốt đến , giờ phút cũng như gió ấm tháng sáu thổi tận đáy lòng.

Bỗng nhiên, hiểu con ngựa như kinh hãi, ngửa cổ hí vang một tiếng, hai vó chồm lên cao. Khí thế bức !

Dây cương tuột khỏi tay Cảnh Dung trong tích tắc, con ngựa lồng lên lao vút về phía !

"Cẩn thận!" Cảnh Dung theo phản xạ che chắn cho Kỷ Vân Thư lưng. Rồi lập tức đuổi theo!

Kỷ Vân Thư cũng chạy theo, nhưng đạp cái gì, ngã dúi dụi xuống đất, khuỷu tay chống xuống đường, mắt cá chân trẹo , phát mấy tiếng "rắc rắc" giòn tan. Đau đến mức nàng nhíu chặt mày!

Nghe tiếng động, Cảnh Dung , thấy nàng ngã sóng soài đất. Một bên là ngựa! Một bên là Kỷ Vân Thư!

Gần như cần suy nghĩ, lập tức , mặc kệ con ngựa hoảng loạn chạy biến màn đêm sâu thẳm...

"Có ?" Hắn xuống bên cạnh nàng, giọng điệu đầy lo lắng.

Nàng chỉ mắt cá chân: "Hình như trẹo chân ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1568-di-den-khi-dau-bac-rang-long.html.]

Cảnh Dung buông thanh trường kiếm, cẩn trọng nâng chân trái của nàng lên, ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn mắt cá chân mảnh khảnh, vẻ mặt nghiêm túc và căng thẳng hỏi: "Là chỗ ?"

"Ưm." Nàng gật đầu.

Cảnh Dung dù cũng đại phu, sợ mạnh tay nàng đau thêm, bèn : "Ta đưa nàng tìm đại phu."

"Không cần!" Nàng : "Về nghỉ ngơi chút là khỏi thôi, nghiêm trọng lắm ."

"Vậy nàng lên ?"

Nàng lắc đầu.

Cảnh Dung do dự một chút mới cẩn thận đỡ nàng dậy. Trọng lượng cơ thể nàng gần như dựa hẳn lòng !

"Đi ?"

Hỏi thừa! Kỷ Vân Thư đương nhiên nắm bắt cơ hội , nàng với ánh mắt long lanh đáng thương, ngón tay mềm yếu kéo nhẹ tay áo : "Không ! Chàng cõng !"

"Nàng đừng đằng chân lân đằng đầu!"

"Ta trẹo chân mà." Nàng nhắc nhở.

"Ta thể mặc kệ nàng."

"Thế thì cứ bỏ đây , tự bò về."

"..."

"Biết nửa đường thì c.h.ế.t cóng trong gió lạnh , ngày mai Yên Kinh sẽ xuất hiện một t.h.i t.h.ể nữ, còn là c.h.ế.t đường c.h.ế.t chợ nữa chứ." Nàng liếc mắt cố ý kháy, như hờn dỗi, lén quan sát Cảnh Dung.

Chỉ thấy sắc mặt Cảnh Dung đổi liên tục, cuối cùng... nén một cục tức trong lòng!

Hắn , xốc nàng lên lưng. Động tác liền mạch, dứt khoát vô cùng!

"Ơ?" Kỷ Vân Thư còn kịp phản ứng, giật thon thót, nắm tay đ.ấ.m nhẹ vai : "Chàng thể thương hoa tiếc ngọc chút ?"

"Đừng lộn xộn!" Cảnh Dung lạnh lùng quát. Rồi cõng nàng ngược chiều gió.

Hắn cảm thấy... phụ nữ nhẹ quá! Nhẹ đến mức tưởng!

Kỷ Vân Thư im tấm lưng vững chãi của . Khi cơn hoảng sợ ban nãy qua , nàng áp gương mặt lạnh buốt hõm cổ ấm nóng của , hai tay ôm chặt lấy vai , cả như hòa một với . Nàng hai cái bóng quấn quýt in mặt đất, mỉm ngọt ngào.

Rồi, đôi môi đỏ mọng của nàng kề sát tai , thì thầm: "Ta trong lòng , nếu chẳng lo lắng cho đến thế."

"..."

"Ta ước gì chúng cứ mãi như thế , đến khi đầu bạc răng long."

Cảnh Dung vẫn một lời, nhưng gương mặt lạnh lùng thoáng qua nét dịu dàng và xúc động.

Kỷ Vân Thư cứ thế gối đầu lên lưng , chóp mũi vương vấn mùi hương quen thuộc của đàn ông, khiến nàng trút bỏ đề phòng, an tâm chìm giấc ngủ... Dù đang giữa gió lạnh, nàng vẫn thấy ấm áp vô cùng.

Không qua bao lâu, Cảnh Dung nghiêng đầu con gái ngủ say lưng . Gương mặt thanh tú in sâu tầm mắt , hàng mi dày khẽ rung trong gió như đóa tuyết liên đang nở rộ... Hắn thậm chí cảm nhận thở ấm áp từ mũi nàng phả gương mặt lạnh lẽo của , nhẹ nhàng êm ái như lông vũ lướt qua, tê dại đến tận xương tủy.

Từ đáy mắt sâu thẳm của chậm rãi tràn một nụ nhu tình, nhưng chỉ trong khoảnh khắc màn đêm nuốt chửng...

 

Loading...