NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1565: Liệt Nhi?
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:28:12
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Con đó, chuyện liên quan đến con, hà tất điều thừa thãi?"
" là liên quan đến con, nhưng con bé cứ lang thang khắp thành thế thì bao giờ mới tìm tỷ tỷ? Mẹ , chúng giúp con bé ."
Chu phu nhân thực sự hết cách với con gái, đành sang dặn dò Thải Nhi: "Ngươi đưa đứa trẻ đến nha môn, để của nha môn tìm giúp."
"Vâng." Thải Nhi định dắt Liễu Vân Châu .
...
Liễu Vân Châu lùi phía , lắc đầu nguầy nguậy: "Không, cháu nha môn ."
Nhắc đến nha môn là cô bé run lẩy bẩy. Nhớ cảnh tượng tận mắt chứng kiến cha c.h.ế.t trong nha môn, cô bé thề cả đời sẽ bao giờ bước chân đó nữa.
tâm tư nào ai hiểu .
Thải Nhi dịu dàng dỗ dành: "Tiểu , tỷ đưa em đến nha môn, các quan đại nhân sẽ giúp em tìm tỷ tỷ. Em đang tìm tỷ tỷ mà? Đi cùng tỷ một chuyến nhé."
"Không, cháu !"
"Chuyện ..." Thải Nhi khó xử sang Chu phu nhân.
Chu phu nhân thấy đứa trẻ bướng bỉnh, cũng mất kiên nhẫn: "Con bé mà lắm chuyện thế? Nếu ngươi đến nha môn thì tùy ngươi ." Nói bà kéo Chu Dao định tiệm bánh: "Dao Nhi, chúng thôi."
Chu Dao vẫn yên, kiên nhẫn và bụng đến cùng. Nàng bước tới mặt Liễu Vân Châu, cúi , nhẹ nhàng xoa đầu cô bé: "Nếu em đến nha môn, về nhà với tỷ nhé. Em kể hết những gì cho Thải Nhi tỷ tỷ, để tỷ đến nha môn báo giúp em. Khi nào tìm tỷ tỷ em, sẽ đón em về, ? Như thế còn hơn là em lang thang tìm kiếm ở đây, lỡ gặp thì nguy hiểm lắm."
Giọng của nàng thật dịu dàng, ấm áp. Liễu Vân Châu ngước đôi mắt ngấn lệ nàng. Không hiểu , cô bé cảm thấy vị tỷ tỷ mặt là .
"Sao nào, em đồng ý ?"
"Dạ, cháu đồng ý."
Chu Dao mỉm . Chu phu nhân bèn kéo con gái một góc: "Dao Nhi, con cái gì thế? Sao thể tùy tiện đưa lạ về nhà ? Con bé lai lịch thế nào con còn mà."
Chu Dao nắm tay , thủ thỉ: "Mẹ, việc thì cho trót. Mẹ xem con bé đáng thương kìa, chắc Yên Kinh, giờ lạc mất . Dù thế nào chúng cũng nên giúp một tay. Hơn nữa, Thượng thư phủ rộng lớn như , chẳng lẽ dung chứa nổi một đứa trẻ ?"
"Đương nhiên là ."
"Vậy thì đưa em về ."
Chu phu nhân lay chuyển cô con gái cứng đầu, đành miễn cưỡng đồng ý.
Họ tiệm điểm tâm nghỉ, gọi nhiều bánh trái. Thải Nhi dựa theo thông tin Liễu Vân Châu cung cấp mà chạy đến nha môn một chuyến. thông tin quá ít ỏi: chỉ tỷ tỷ tên Liễu Vân Yên, vì trúng độc nên mặt nổi mẩn đỏ, đang nghỉ ngơi, và một quản gia tên Kiều thúc. Chỉ thế thôi.
Khi Thải Nhi đến phủ Kinh Triệu trình báo, Kinh Triệu Doãn cũng ngớ . Thông tin mù mờ thế thì tìm giữa cái đất Yên Kinh rộng lớn kiểu gì? nể mặt nha của phủ Chu Thượng thư, Kinh Triệu Doãn đành nhận lời cho tìm. Thải Nhi vội tiệm điểm tâm, báo rằng khi nào tìm thấy , phủ Kinh Triệu sẽ đến thông báo.
Liễu Vân Châu rụt rè hỏi: "Thật sự thể tìm thấy tỷ tỷ cháu ạ?"
Chu Dao trấn an: "Chỉ cần tỷ tỷ em còn ở Yên Kinh, nhất định sẽ tìm ."
"Tỷ tỷ chắc chắn ở đây, tỷ đến tham gia... cái gì mà tuyển chọn Hoa khôi ạ, chắc chắn đang ở đây."
Tuyển chọn Hoa khôi!
Chu Dao và Chu phu nhân đầy bất ngờ.
"Tỷ tỷ em đến thi Hoa khôi ?"
"Vâng ạ."
Chu Dao trầm ngâm. Chu phu nhân suy nghĩ một lát thì thầm với con gái: "Nếu là thì thể để nó ở trong phủ ."
Chu Dao hiểu ý . Lần cha nàng, Chu Thượng thư, là chủ trì cuộc tuyển chọn. Nếu Liễu Vân Châu ở Chu phủ, lỡ như Liễu Vân Yên lọt vòng sơ tuyển, e là thiên hạ sẽ đàm tiếu dị nghị. Đến lúc đó chuyện cũng thành , nếu lôi rắc rối thì ?
Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện! Chu phu nhân tuyệt đối mạo hiểm.
Chu Dao hiểu rõ lợi hại trong đó. cô bé đối diện, nàng suy nghĩ : "Mẹ, con chuyện thỏa lắm, nhưng con thể bỏ mặc em . Cứ đưa về phủ , chỉ là chuyện nhỏ thôi, sẽ ai thêu dệt gì . Hơn nữa chúng báo cho phủ Kinh Triệu , tìm thì họ sẽ đến báo, chẳng lẽ giờ bỏ dở giữa chừng? Việc thì đừng nghĩ nhiều nữa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1565-liet-nhi.html.]
"Cái con bé !"
Chu phu nhân cũng chẳng sắt đá, cuối cùng chịu nổi sự nài nỉ của con gái, đành đồng ý đưa Liễu Vân Châu về phủ , chờ tin tức.
Ở một nơi khác.
Kỷ Vân Thư cũng đang chờ tin, chờ tin của Cảnh Dung.
Nàng vốn định với Tô T.ử Lạc chuyện của cô nương Hoa Tranh, nhưng trong cung xảy chuyện gì mà Hoàng thượng sáng sớm hạ chỉ triệu cung, đến tối mịt vẫn về. Nghe Hoàng thượng triệu tập nhiều đại thần, là vì việc gì.
A Di bảo là do chuyện của Tĩnh An Vương. Thi thể Tĩnh An Vương đưa về Yên Kinh lâu mà vẫn hạ táng, đồn t.h.i t.h.ể hề thối rữa mà còn trương phềnh lên, dọa cho bao khiếp vía, nên cứ để đó mãi.
A Kiều khăng khăng là vì chuyện tuyển chọn Hoa khôi. A Di phản bác ngay, công t.ử nhà bao giờ quan tâm đến mấy chuyện trăng hoa tuyết nguyệt , nên chắc chắn là chuyện t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương .
Nghe vẻ giả thuyết của A Di đáng tin hơn.
A Kiều cam lòng, chạy đến hỏi Kỷ Vân Thư: "Cô nương, xem công t.ử bận việc gì thế ạ?"
Kỷ Vân Thư: "..."
Nàng cũng chịu! Dù trong lòng cũng nghiêng về giả thuyết Tĩnh An Vương, nhưng nàng tiện sợ A Kiều buồn, bèn đáp: "Ta ? Các em đoán già đoán non cũng vô ích, đợi Tô về chẳng sẽ rõ ?"
A Kiều bĩu môi: "Công t.ử đời nào với chúng em? Ngài chuyện gì cũng giữ trong lòng, cùng lắm là... với Thất Nhi tỷ tỷ thôi."
A Di gật gù: " đấy, Thất Nhi nhiều chuyện của công t.ử lắm."
Kỷ Vân Thư bỗng đảo mắt, hỏi một câu: "Các em Liệt Nhi ?"
Nghe đến cái tên , A Di và A Kiều . Bọn họ lớn lên ở Tô phủ từ nhỏ, đương nhiên từng gặp Liệt Nhi.
Thấy hai im lặng mãi, Kỷ Vân Thư hỏi dồn: "Các em ?"
"Biết chứ ạ." A Di đáp: "Liệt Nhi đây thường xuyên ở bên cạnh công tử, công t.ử cũng mang theo."
"Vậy tại thấy Liệt Nhi?"
"Em cũng rõ, năm năm Liệt Nhi theo công t.ử đến Đại Lâm một chuyến, lúc về thì thấy nữa. Công t.ử gì, bọn em cũng dám hỏi."
Kỳ lạ! Nếu Tô T.ử Lạc cũng mang Liệt Nhi theo, Liệt Nhi cùng trở về?
A Kiều chợt thắc mắc: " mà cô nương ơi, hỏi chuyện gì? Liệt Nhi mất tích năm năm , công t.ử cũng từng nhắc đến, cái tên Liệt Nhi?"
Nàng buột miệng bịa một lý do: "Thất Nhi cô nương lỡ miệng thôi."
Hai nha đầu tin sái cổ.
Một lát , Kỷ Vân Thư bảo: "Các em về phòng nghỉ ngơi ."
A Di và A Kiều nhóm thêm một lò sưởi nhỏ trong phòng lui . Căn phòng tĩnh lặng, ngoài sân cũng tĩnh lặng như tờ... Chỉ thấy tiếng lá cây xào xạc.
Kỷ Vân Thư khoác áo choàng ở cửa, ánh mắt chăm chăm hai chiếc đèn lồng đung đưa cổng viện. Trong lòng nàng giờ đây chất chứa bao điều lời giải.
Năm xưa đường về Khúc Giang, Tô T.ử Lạc gặp chuyện gì? Tại cứu Cảnh Dung xong báo tin về Đại Lâm? Liệt Nhi rốt cuộc ? Giữa ba chuyện liệu mối liên hệ nào ? Nếu thì là gì?
Nghi vấn trong lòng cứ lớn dần lên.
Đột nhiên...
Một bóng từ mái nhà nhảy xuống, trong nháy mắt biến mất. Bóng dáng quen thuộc vô cùng! Người trực giác phụ nữ chuẩn, nàng , đó là Cảnh Dung!
Nàng lao sân quanh: "Cảnh Dung, là ?"
Xung quanh một tiếng động. Im ắng đến lạ!
"Ta chắc chắn là , đây !"
Vừa dứt lời, bóng đáp xuống ngay lưng nàng. Nàng phắt , bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Cảnh Dung.