NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1564: Liễu Vân Châu
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:28:11
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại Hầu phủ.
Lý Thời Ngôn hôm qua uống say bí tỉ, cộng thêm vết thương tay rách, ngủ một mạch đến tận trưa hôm . Khi tỉnh dậy, cơn đau từ cánh tay khiến buột miệng kêu lên một tiếng thất thanh.
Tiểu Lộ T.ử tiếng bèn lao , nhào đến bên giường: "Thế tử!"
Lý Thời Ngôn day day trán dậy, cánh tay quấn băng đang rỉ máu.
"Ta..." Hắn chỉ nhớ đưa Lạc Dương đến Phong Nhã Các uống rượu, đó thì... Mất trí nhớ !
Hắn về lúc nào? Vết thương toạc từ bao giờ?
Tiểu Lộ T.ử nhoài bên giường hỏi: "Thế tử, ngài thấy đỡ hơn ? Có chỗ nào khó chịu ?"
"Đau đầu!"
"Để tiểu nhân tìm đại phu ngay."
Tiểu Lộ T.ử định thì Lý Thời Ngôn kéo : "Tìm đại phu cái gì, chỉ là uống nhiều rượu quá thôi!"
"Vậy để tiểu nhân bưng thêm bát canh giải rượu."
"Không cần!"
"Hay là... cứ mời đại phu đến xem . Tối qua đại phu đến dặn, khi nào thế t.ử tỉnh thì gọi ông qua kiểm tra ."
"Đã bảo cần mà!" Lý Thời Ngôn xuống giường vơ lấy quần áo mặc , miệng hỏi: "Cha ?"
"Hầu gia hôm qua về một lát tiến cung ạ."
"Bận việc gì thế?"
"Tiểu nhân ."
Lý Thời Ngôn mặc áo hỏi tiếp: "Chuyện thương... cha cũng ?"
Tiểu Lộ T.ử mặt cứng đờ, lí nhí đáp: "Biết ạ, hôm qua ngài nổi trận lôi đình, suýt chút nữa c.h.é.m đầu tiểu nhân!" Giọng bé như tiếng muỗi kêu.
Lý Thời Ngôn chẳng những thương cảm mà còn lườm cháy mắt: "Ngươi đáng đời! Biết uống say thì cẩn thận chứ, đường đưa đến y quán băng bó hãy về ?"
Hả? Cái ...
Tiểu Lộ T.ử oan ức vô cùng: "Thế tử, lúc đó tiểu nhân cuống quá, còn nghĩ nhiều thế, chỉ vội vàng đưa ngài về phủ thôi."
"Đồ vô dụng!"
"..."
"Lúc đó ngươi khai báo thế nào?"
Tiểu Lộ T.ử cúi đầu thấp hơn, giọng vẫn lí nhí thật thà khai: "Hầu gia hỏi, tiểu nhân dám , nên lỡ miệng khai chuyện thế t.ử lén trốn khỏi phủ đến nhà Tô tướng quân."
"Ngươi!" Lý Thời Ngôn tức đến mức đạp cho một cước.
"Tiểu nhân , nhưng tình thế hôm qua, tiểu nhân dám dối ạ. Thế t.ử cứ phạt tiểu nhân ."
"Phế vật!"
" lão gia cũng gì nhiều. Dù thế t.ử chơi bời lung tung mà đến phủ Tô tướng quân, nên lão gia cũng tức giận lắm."
"Thế còn chuyện vết thương?"
"Cũng hỏi, nhưng tiểu nhân bảo . Lão gia bảo đợi ngài tỉnh sẽ hỏi, nhưng giờ lão gia bận việc trong cung, chắc thời gian hỏi nữa ."
"Hừ!" Lý Thời Ngôn nén cục tức, mắt đỏ ngầu lườm , phịch xuống bàn, tu ừng ực mấy ngụm nước. Chợt nhớ điều gì, cau mày hỏi: " , Lạc Dương ?"
Hôm qua chẳng cùng đến Phong Nhã Các uống rượu ? Nhớ mang máng tên nhóc đó cũng uống nhiều lắm!
Tiểu Lộ T.ử khúm núm bước tới bẩm báo: "Hôm qua vốn định đưa cả Lạc công t.ử về cùng, nhưng đến cửa thì gặp Khâu cô nương. Cô bảo quen Lạc công tử, đích đưa Lạc công t.ử về. Tiểu nhân lúc đó lo cho vết thương của thế t.ử nên giao Lạc công t.ử cho Khâu cô nương ."
Lý Thời Ngôn ân oán giữa Lạc Dương và Khâu Thục, chỉ thắc mắc: "Họ quen từ bao giờ thế?"
"Tiểu nhân ạ."
"Đồ ăn hại, cũng đường hỏi cho rõ ràng. Khâu cô nương đó nổi tiếng là khó dây dưa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1564-lieu-van-chau.html.]
"..." Tiểu Lộ T.ử im thin thít.
Nếu vì theo hầu từ nhỏ, Lý Thời Ngôn hận thể đè đ.á.n.h cho một trận. Cuối cùng, vì lo cho Lạc Dương, Lý Thời Ngôn sai Tiểu Lộ T.ử chạy xem , xác định Lạc Dương về nhà an mới yên tâm.
...
Cùng lúc đó, Chu Dao thấy thời tiết hôm nay còn hơn hôm qua, sức khỏe cũng hồi phục kha khá, bèn bảo Thải Nhi chuẩn kiệu. Nàng ngoài dạo.
Thải Nhi hỏi: "Tiểu thư ạ?"
"Đến tiệm vải, mua mấy xấp vải may vài bộ y phục."
Hiếm khi tiểu thư hứng thú thế , Thải Nhi vội vàng chuẩn kiệu. Chu Thượng thư bận rộn chuyện tuyển chọn Hoa khôi, ở lì trong Lễ bộ về, nên dù nàng đỡ vài câu cho Khâu Thục cũng cơ hội.
Về phần Chu phu nhân, thấy con gái tâm trạng bèn cùng đến tiệm vải.
"Chu phu nhân, Chu tiểu thư, mời hai vị xem, đây đều là những loại vải thượng hạng nhất đấy ạ." Chưởng quầy thấy Chu phu nhân đến, vội vã mang những xúc lụa nhất trong tiệm , nịnh nọt, mong bà mua nhiều một chút.
Chu Dao chăm chú chọn lựa những mẫu vải bày mặt: "Đều khá ạ."
Thấy con gái thích, Chu phu nhân hào phóng : "Nếu thích cả thì mua hết , sắp sang đông , cũng nên may thêm nhiều đồ một chút."
"Mẹ, con ít khi ngoài, cần nhiều thế ạ."
"Con gái con đứa thì bao giờ chê nhiều quần áo? Mẹ chỉ con là bảo bối, thương con thì thương ai?"
Chu Dao mỉm dịu dàng. Chu phu nhân thấy con vui vẻ, trong lòng cũng phấn khởi, bèn bảo chưởng quầy gói hết gửi đến Chu phủ.
"Vâng ạ, sẽ cho mang đến ngay."
Chưởng quầy tít mắt. Bình thường những gia đình quyền quý thế đến một chuyến, dù chỉ mua tùy hứng cũng bằng doanh thu cả tháng của ông . Thế nên giới kinh doanh ở Yên Kinh ai cũng mong bám mấy nhà quan giàu . Tục ngữ câu: "Ba năm khai trương, khai trương ăn ba năm", đại khái là ý !
Chu phu nhân chọn thêm vài xấp vải cho và Chu Thượng thư mới cùng con gái rời .
"Gần đây ở khu phía Đông mở một tiệm điểm tâm mới, chúng qua đó nếm thử xem. Nếu ngon thì đặt bánh cho phủ ở đó luôn." Chu phu nhân đề nghị.
Chu Dao đương nhiên đồng ý. Hai con đến khu phía Đông. Vừa đến cửa tiệm, kịp bước thì bất ngờ một bóng lao tới, đ.â.m sầm bên trái Chu Dao.
"Á!"
Vốn sức khỏe yếu, nàng suýt chút nữa thì ngã, may mà Thải Nhi kịp thời đỡ .
"Dao Nhi?" Chu phu nhân lo lắng, thấy con gái bèn sang mắng kẻ đ.â.m : "Cái đứa trẻ mà lỗ mãng thế hả? Chạy thục mạng giữa phố, lỡ đ.â.m thương thì thế nào?"
"Kẻ gây họa" chỉ là một cô bé con. Liễu Vân Châu vẻ mặt hối , cúi gằm mặt xuống lí nhí: "Cháu cố ý ạ." Giọng nghẹn ngào như sắp .
Chu phu nhân vẫn hết giận: " là thiếu giáo dục, đường đông mà còn chạy lung tung."
Chu Dao vội can: "Mẹ, con mà, bỏ qua ạ."
"Mẹ là đang dạy dỗ nó! Để nó gây chuyện nữa."
"Mẹ cũng bảo nó là trẻ con mà, là trẻ con thì tránh lúc nghịch ngợm. Coi như xong ạ, tin là em , sẽ thế nữa ."
"Con đúng là tâm quá thiện." Nên chịu thiệt thòi mãi thôi. Câu cuối Chu phu nhân , nghĩ thì thôi bỏ . "Được , chấp nhặt nữa."
Chu Dao mỉm , sang cô bé Liễu Vân Châu đang sợ sệt rúm ró, dịu dàng hỏi: "Tiểu , phố xe qua tấp nập, đừng chạy như thế nữa nhé, va khác thì chính em cũng đau đấy."
Liễu Vân Châu cũng là đứa trẻ hiểu chuyện, gật đầu đáp: "Cháu chỉ là... tìm tỷ tỷ của cháu thôi."
"Tỷ tỷ em ở ?"
"Cháu cũng , cháu chỉ ngoài... ngoài dạo một chút, tìm phố lâu mà thấy đường về."
Một đứa trẻ lạc?
Chu Dao hỏi: "Vậy em nhớ trọ ở ?"
"Cháu nhớ."
Nếu nhớ thì cô bé tự về . Thực sự là Yên Kinh quá rộng lớn, mấy chục con phố lớn, hàng trăm con ngõ nhỏ, nhà cửa san sát giống hệt , đến lớn còn lạc, huống chi là cô bé như Liễu Vân Châu. Cộng thêm việc cô bé từng đến đây bao giờ, càng mất phương hướng tợn! Tất cả là tại tính tò mò, mấy chiếc mặt nạ và diều ngoài khách điếm thu hút, ngoài cuồng, tìm mãi thấy đường về, cuống quá hóa quẩn nên mới đ.â.m Chu Dao.
Chu phu nhân kéo tay Chu Dao: "Dao Nhi, đừng lo chuyện bao đồng."
là chuyện bao đồng thật! Chu Dao gặp tình cảnh thể ngơ. Nàng : "Mẹ, con bé một một tìm phố, lỡ xảy chuyện gì thì ? Chúng thể bỏ mặc ."