NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1559: Chức quan nhỏ ở Thái Thường Tự

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:26:48
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nàng thương ở ?"

Giọng của vẫn dịu dàng như thế, còn mang theo vài phần lo lắng.

Kỷ Vân Thư lắc đầu: "Ta ."

"Vậy thì . Hẳn là nàng cũng mệt , nghỉ ngơi sớm . Còn chuyện của Thúy Duyệt Các... để ngày mai hãy ."

Rõ ràng, hết chuyện.

"Có lẽ lý do bắt cũng . Vậy thể cầu xin một chuyện ?"

"Nàng Ôn Tùng tay cứu vị Hoa cô nương ?"

"Phải!"

Tô T.ử Lạc trầm mặc một lát mới đáp: "Năm xưa Ôn Tùng cứu Dung Vương, coi như trả xong ân tình cho . Lần , e rằng sẽ tay giúp đỡ nữa ."

Phải !

Ân tình của Ôn Tùng trả xong, trả việc cứu mạng Cảnh Dung.

Tô T.ử Lạc chăm chú nàng, giọng điệu mang theo ý nhắc nhở: "Có những chuyện trong khả năng của nàng. Nàng an trở về , những việc còn cứ giao cho ."

"..."

"Nghỉ ngơi sớm ."

Dứt lời, Tô T.ử Lạc lăn bánh xe lăn định rời , nhưng Kỷ Vân Thư vội bước lên một bước, hỏi với theo: "Cảnh Dung... ?"

Lời của nàng mang theo mấy tầng ý tứ.

Dường như nàng đang nghi ngờ... giấu Cảnh Dung .

Nghi ngờ lý, bởi lẽ Tô T.ử Lạc từng che giấu phận suốt ba năm trời!

Tô T.ử Lạc cũng hàm ý trong lời . Đôi mày thâm trầm khẽ nhíu , nghiêm túc đáp: "Ta cũng . Sau khi tiễn nàng rời khỏi kinh thành Yến Kinh, vẫn từng . Ta cũng đang cho tìm, hy vọng sẽ xảy chuyện gì."

Hắn còn khẳng định chắc nịch với nàng: "Nàng yên tâm, hai gặp , tự nhiên sẽ giấu nữa."

"Vậy thể chứ?"

"Hắn là tự do, quyền can thiệp hành tung của ."

Ba năm qua, tuy Cảnh Dung việc cho , nhưng xưa nay Cảnh Dung vẫn luôn độc lai độc vãng, thậm chí khi biến mất vài tháng trời cũng là chuyện bình thường.

Chỉ là sự biến mất chút kỳ lạ, khiến Tô T.ử Lạc buộc phái tìm.

"Hắn sẽ , nàng đừng lo lắng quá."

Giọng điệu vô cùng chắc chắn!

Kỷ Vân Thư , nỗi lo âu trong lòng cũng vơi vài phần.

Thấy Tô T.ử Lạc chuẩn rời , nàng bỗng nhiên gọi lớn: "Kỷ Bùi!"

Đã bao lâu , còn ai gọi bằng cái tên nữa? Thậm chí đôi khi... chính cũng suýt quên mất.

Ký ức ùa về như thác lũ.

Có tươi , khó quên, khó chịu, và cả bi thương...

in đậm nhất trong tâm trí , vẫn là cảnh tượng gốc cây mai nhiều năm về .

Rõ ràng mồn một.

Hắn vẫn nhớ từng , đợi khi trở về là ngày cưới Kỷ Vân Thư. Hẹn ước hai năm, giờ đây ngỡ như một giấc chiêm bao.

Và giấc mộng , từng quên!

suy cho cùng thì vật đổi dời, tất cả chỉ là " từng", chỉ là một đoạn quá khứ mà hồi tưởng nữa.

Kỷ Vân Thư bóng lưng , : "Tuy vẫn luôn chịu lý do vì giấu chuyện cứu Cảnh Dung, nhưng một việc... hỏi ."

Hắn im lặng.

"Năm xưa, Hoàng thượng tuy đồng ý cho về Khúc Khương, nhưng lo sự tình biến nên âm thầm bảo T.ử Câm khỏi thành theo. Kết quả đường ... nhặt chiếc tua rua của . Ta vốn tưởng gặp chuyện chẳng lành, nào ngờ lâu tin an về đến Khúc Khương! Vì điều tra tiếp nữa, chỉ luôn giữ chiếc tua rua đ.á.n.h rơi bên . Đến đây gặp , luôn cảm thấy chuyện giấu . Mấy ngày nay suy nghĩ nhiều, hơn nữa, đứa bé tên Liệt Nhi theo năm đó cũng thấy . Tất cả chuyện khiến thể suy nghĩ nhiều! Kỷ Bùi, thể cho , rốt cuộc năm đó xảy chuyện gì ? Có liên quan đến việc giấu cứu Cảnh Dung ?"

Nàng vẫn luôn nhạy bén như thế!

Tỉ mỉ như thế!

Bất cứ một chi tiết nhỏ nào cũng khiến nàng liên tưởng đến nhiều điều.

Đáy mắt Tô T.ử Lạc trầm xuống, ảm đạm chút ánh sáng. Một thoáng bi thương và phẫn hận hiện lên khuôn mặt, nhưng vụt tắt nhanh.

Chỉ bàn tay đặt xe lăn là vô thức siết chặt !

Bầu khí lúc trở nên tĩnh lặng lạ thường.

Hồi lâu ...

Tô T.ử Lạc đầu , : "Chiếc tua rua đó là do bất cẩn rơi đường về! Còn Liệt Nhi... nó chốn về của riêng nó. Những chuyện khác, vẫn chỉ một câu trả lời như cũ: Dù nàng hỏi thế nào, cũng sẽ ."

"Kỷ Bùi..." Kỷ Vân Thư chằm chằm tấm lưng .

"Trời sắp sáng , nàng cũng vất vả lâu như , nghỉ ngơi sớm . Có chuyện gì mai hãy ."

Dứt lời, rời .

Kỷ Vân Thư theo bóng lưng dần xa của đến xuất thần, trong lòng đầy rẫy những nghi hoặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1559-chuc-quan-nho-o-thai-thuong-tu.html.]

Nàng tin chắc suy đoán của sai!

Tô T.ử Lạc tuyệt đối sẽ vô duyên vô cớ giấu giếm chuyện cứu Cảnh Dung. Có lẽ thực sự... liên quan đến chuyện năm xưa.

rốt cuộc là chuyện gì? Tô T.ử Lạc , nàng cũng chẳng cách nào .

Một lúc , hai nha đầu A Di và A Kiều vốn đang chăm sóc nàng ở nhà trúc chạy tới.

"Cô nương, cô mất tích cả ngày cả đêm chúng em lo c.h.ế.t, may mà cô ."

A Kiều thêm: "Biết thế em chẳng tiễn vị Liễu cô nương ."

Kỷ Vân Thư ngạc nhiên: "Các em đều ở đây cả ?"

"Biết cô nương mất tích, bọn em suýt thì phát điên lên , nhất là công tử."

"Cũng may hiền tự trời giúp, cô nương bình an vô sự là ."

Kỷ Vân Thư mỉm , hỏi: "Phải , vị Liễu cô nương ? Cô thế nào ?"

A Kiều đáp: "Liễu cô nương thành, đại phu cũng khám , là trúng độc ban mao gì đó. May mà trúng độc sâu nên tính mạng , uống t.h.u.ố.c xong đỡ hơn nhiều ! Những còn hôm cũng đến Yến Kinh, hiện đang trọ ở khách điếm Đức An. Biết cô nương gặp chuyện, vị Liễu cô nương cũng lo lắng lắm."

"Có ai là hạ độc ?"

"Dạ ạ."

Hiện tại, Kỷ Vân Thư cũng chẳng còn tâm trí mà lo mấy chuyện đó.

Lúc , trời bắt đầu tờ mờ sáng.

...

Vài canh giờ , tại một sân nhỏ trong ngõ hẻm.

Lạc Dương hôm qua rời khỏi Phong Nhã Các, vốn dĩ khi ngoi lên từ nước tỉnh rượu , ai ngờ gió một cái đầu óc cuồng! Hắn cứ thế liêu xiêu lảo đảo nôn thốc nôn tháo suốt dọc đường về, gục ở góc tường nôn đến trời đất tối tăm mặt mũi.

May mà Tiểu Bát lo lắng định ngoài tìm, thấy ướt sũng, cả nồng nặc mùi rượu mới vác về. Cậu bé vội vàng quần áo sạch cho , bảo đầu bếp trong viện nấu canh giải rượu.

Đổ liên tiếp mấy bát canh miệng!

Vậy mà vẫn chẳng thể tỉnh .

Hắn ngủ một mạch đến tận ngày hôm .

Tiểu Bát cũng túc trực bên giường cả đêm.

Lúc Lạc Dương tỉnh , đầu đau như búa bổ, cảm giác như c.h.ế.t sống .

"Ca, cuối cùng cũng tỉnh ." Tiểu Bát ghé sát mép giường.

"Không đang ở..." Ký ức của vẫn dừng ở lúc bước khỏi Phong Nhã Các.

"Ca , nôn cả đêm qua , mệt c.h.ế.t." Tiểu Bát vặn vẹo cánh tay, đưa tay quệt mồ hôi trán.

Lạc Dương hồn một lúc lâu mới lồm cồm bò dậy, bên ngoài: "Mấy giờ ?"

"Trời mới sáng thôi."

"Vừa mới sáng?" Lạc Dương đưa tay áo lên mũi ngửi ngửi. Một mùi rượu nồng nặc, thậm chí còn chua loét xộc lên khiến nhăn mặt ghét bỏ. Hắn phẩy phẩy áo vài cái cho bớt mùi sang bảo Tiểu Bát: "Đệ múc cho ca ít nước, tắm rửa sạch sẽ cái ."

"Vâng!"

Tiểu Bát nhanh nhẹn chạy .

Lạc Dương tắm rửa qua loa, bộ quần áo khác định ngoài.

Tiểu Bát vội kéo : "Ca, đấy?"

"Đến Ôn phủ!"

...

Một nén nhang , mặt tại Ôn phủ.

Hắn đem chuyện hôm qua Lý Thời Ngôn Kỷ Vân Thư rời khỏi Yến Kinh kể cho nhà họ Ôn.

Ôn Ngọc ngờ vực: "Là thật ?"

"Lời Thế t.ử chắc giả ."

Sổ Thiên bên cạnh cũng chen : "Thuộc hạ suýt nữa thì lật tung cả cái thành Yến Kinh lên mà vẫn tìm thấy Kỷ cô nương. Có lẽ... đúng là nàng ."

Ôn Ngọc thở dài: "Nói thì chúng cứ loanh quanh tìm kiếm trong thành bấy lâu nay đều là vô ích, nàng sớm rời . Có điều..." Hắn sang Lạc Dương: “Tại Thế t.ử cho ngươi ?"

"Làm , tóm cũng là tin từ Tô phủ."

"Xem quen của Kỷ cô nương cũng nhiều thật." Trong lời của Ôn Ngọc dường như còn ẩn ý khác.

Kỷ Vân Thư đúng là một bí ẩn!

Lạc Dương đến đây cũng chỉ để báo cho họ một tiếng: "Các cũng đừng tìm nữa, dù thì... cũng ."

Giọng thoáng chút hụt hẫng.

Ôn Triệt nãy giờ vẫn im lặng, lúc mới đưa mắt Lạc Dương: "Lạc Dương, nếu Kỷ cô nương thì cũng chẳng còn cách nào khác. Ta mưu tính cho ngươi một công việc, là một chức quan ở Thái Thường Tự, chuyên lo việc tế tự và điển lễ. Chức quan tuy lớn nhưng thể diện, chỉ cần ngươi nỗ lực thì thể thăng tiến dần dần, cũng sẽ giúp đỡ ngươi."

Xem thực hiện lời hứa !

...

 

Loading...