NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1551: Thiên Tượng
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:26:39
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khâu Khúc Nhi khẽ nheo đôi mắt phượng, cất giọng : "Đại hội tuyển chọn Hoa khôi sắp đến . Nếu nó đoạt giải quán quân thì tuyệt đối phạm sai lầm lúc . Phải tài đức vẹn , xử sự sạch sẽ gọn gàng mới , bằng thì lấy cơ hội lọt vòng sơ tuyển? A Thục coi trọng cuộc thi , thể chừng mực như chứ?"
Úy Lam đáp: "Hay là để nô tỳ sai về phủ hỏi cho rõ ràng?"
"Không cần !" Khâu Khúc Nhi từ từ dậy chiếc ghế quý phi, nhẹ nhàng phất tay hiệu cho đang gảy đàn bên ngoài lui .
Tiếng đàn dứt, cả cung điện lập tức trở vẻ tĩnh lặng vốn .
Úy Lam đỡ Khâu Khúc Nhi dậy, bước uyển chuyển khỏi nội điện. Lúc đúng giữa trưa, thời tiết khiến cảm thấy tay chân bủn rủn, cơn buồn ngủ cứ thế kéo đến.
Sau một đêm mưa lớn, thời tiết hôm nay đến lạ. Trong khí còn vương vấn một luồng gió ấm, thổi mặt nhẹ nhàng như lông vũ lướt qua, vô cùng dễ chịu, khiến cả cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Khâu Khúc Nhi những chiếc lá vàng lặng lẽ rơi ngoài điện, trầm giọng : "Thôi bỏ , cái con bé A Thục đó cũng chẳng là tố chất Hoa khôi. Bổn cung đối với đứa cũng chẳng kỳ vọng gì cao xa, chỉ mong đợi Hoàng thượng chỉ cho nó một mối hôn sự , sống an nửa đời còn là ."
" xem Khâu tiểu thư nhất quyết tham gia."
"Bây giờ vô cớ xảy chuyện , nó tham gia thì cũng chẳng còn hy vọng gì."
"Vậy... Nương nương thật sự quản nữa ?"
"Chuyện trong cung bây giờ Bổn cung còn hết, lấy thời gian mà lo chuyện của nó?" Khâu thị lơ đãng nhướng đôi mày liễu thanh tú lên.
Thân là chủ nhân Trung cung, việc lớn nhỏ trong hậu cung đều qua tay nàng. Những cuộc đấu đá ngầm giữa các phi tần trong cung cũng đủ khiến nàng phiền muộn lo âu . Vừa phòng , đề phòng , còn tâm trí và sức lực để quản đứa tính khí phô trương nữa?
Nghĩ nghĩ , lẽ xảy chuyện cũng , để cho Khâu Thục nhớ đời một chút! Cũng là để nó thu liễm bớt tính khí ! Xem nó còn dám bậy nữa .
Úy Lam , tự nhiên cũng tiện lên tiếng thêm.
Một lát , Khâu Khúc Nhi bỗng hỏi: "Phải , Hoàng thượng dạo đều ghé qua hậu cung, rốt cuộc là đang bận chuyện gì ?"
"Nghe Lý công công hầu hạ bên đó , gần đây Hoàng thượng liên tục triệu tập mấy vị đại thần trong triều và các quan Nội các đến Tâm Noãn Các để nghị sự."
"Sao ở Ngự Thư Phòng?"
"Chuyện nô tỳ cũng rõ."
Trong lòng Khâu Khúc Nhi dấy lên nỗi nghi hoặc. Gần đây trong triều cũng chẳng đại sự gì, chẳng qua chỉ là Lễ bộ đang bận rộn chuyện tuyển chọn Hoa khôi. chuyện cỏn con cần Hoàng thượng bận tâm, càng cần thiết liên tục triệu tập các đại thần Nội các. Ngoài chuyện thì còn chuyện gì chứ?
Chuyện triều đình nàng xưa nay nhúng tay , cho nên cũng nhiều. Mà sở dĩ nàng can dự, chỉ vì quy định hậu cung tham chính, mà còn bởi vì bài học tày liếp của Tiên hoàng hậu Lương thị.
Lương thị xuất danh môn, là chính thê của Hoàng thượng. Nhiều năm , vì Lương thị liên kết với gia tộc và triều thần nhiều can thiệp chính sự nên mới Hoàng thượng chán ghét. Cộng thêm tính tình đa nghi của Hoàng thượng, lo sợ gia tộc Lương thị một tay che trời triều đình, nên Ngài âm thầm giáng chức ít quan thuộc phe cánh Lương thị bằng nhiều tội danh khác . Lương thị vì thế mà uất ức ngã bệnh, từ đó gượng dậy nổi, u sầu buồn bã, chẳng bao lâu thì buông tay trần thế.
Chính vì lẽ đó, Khâu Khúc Nhi mới cẩn trọng từng li từng tí, tránh vết xe đổ của Tiên hoàng hậu. Tuy của gia tộc Khâu thị cũng chỗ triều, nhưng đều chức quan lớn gì, đủ để trở thành mối lo, nên Hoàng thượng cũng từng đề phòng bọn họ. Nàng càng thông minh hơn, tuyệt đối hỏi đến chuyện triều chính, chỉ tịnh tâm xử lý sự vụ lớn nhỏ trong hậu cung. Thậm chí ngay cả chuyện tuyển chọn Hoa khôi nàng cũng quản, kiên quyết vì ruột mà mở cửa . Một Hoàng hậu hiền đức, độ lượng, ôn nhu, dịu dàng như , đó là lý do tại Hoàng thượng chỉ sủng ái một nàng.
Nghe Hoàng thượng vẫn đang bận rộn việc triều chính, nàng lập tức sai dặn Ngự Thiện Phòng hầm một bát canh sâm, đích bưng đến Tâm Noãn Các nơi Hoàng thượng đang ở.
Lúc bên trong Tâm Noãn Các, Hoàng đế Khúc Khương đang ngự án với vẻ mặt sầu lo, ngón tay day day mi tâm. Tuy bộ dạng phần u sầu phiền muộn, nhưng dù cũng là vị Hoàng đế từng chinh sa trường, vẫn toát khí thế uy nghiêm hạo nhiên khiến khác kính sợ.
Trong các, Dịch Thái phó, Khang Định Hầu, Lão tướng quân họ Ôn, cùng vài vị đại nhân Nội các cũng mặt. Ai nấy đều vẻ mặt ngưng trọng, thoáng chút lo lắng.
Rốt cuộc họ đang lo sầu chuyện gì?
Ngày nay thời cuộc trong triều định, quan hệ giữa các nước lân bang hữu hảo, biên giới cũng ngừng chiến, là thời kỳ thái bình thịnh trị mà.
Một lát , tiếng thái giám bẩm báo vang lên: "Hoàng thượng, Khâm Thiên Giám đến ."
Vừa thấy, Hoàng thượng đang day mi tâm bèn lập tức phất tay cho truyền .
Khâm Thiên Giám bước phục mệnh: "Thần tham kiến Hoàng thượng."
"Không cần đa lễ, mau , rốt cuộc thế nào ?" Hoàng thượng chồm về phía , giọng điệu vô cùng sốt ruột.
Mấy vị đại thần cũng y như , ánh mắt ai nấy đều đổ dồn Khâm Thiên Giám, chờ đợi câu trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1551-thien-tuong.html.]
Khâm Thiên Giám cúi mắt xuống, vẻ mặt nghiêm nghị : "Thi thể của Tĩnh An Vương hề phân hủy, thậm chí ngày càng trắng . Gần đây mưa đêm liên miên, chân trời biến! Thần quan sát thiên tượng, đặc biệt gieo một quẻ, thấy Bắc Đẩu di chuyển về phía Nam, báo hiệu dị tượng nảy sinh. Hơn nữa nhiều ngày nay T.ử Vi sa xuống, hướng chỉ thẳng về phía quận Lăng Đường."
Thi thể của Tĩnh An Vương nhiều năm nay là an táng tại quận Lăng Đường!
Hoàng thượng xong sắc mặt đại biến, tâm trạng bất định, thậm chí chút hoảng sợ.
Thi thể Tĩnh An Vương chôn cất ở quận Lăng Đường nhiều năm, Hoàng thượng hạ lệnh vận chuyển về Yên Kinh để an táng Hoàng lăng. Nào ngờ lúc di dời quan tài phát hiện t.h.i t.h.ể hề thối rữa, dung mạo còn sưng lên, giống c.h.ế.t. Đã đêm đó trời còn đổ mưa to, sấm chớp đùng đùng vô cùng đáng sợ! Tại hiện trường cũng dọa ít sợ mất mật. Quan viên phụ trách việc lập tức cung bẩm báo, Hoàng thượng ngay trong đêm triệu tập Khâm Thiên Giám, nhất định tra rõ xem việc điềm báo gì .
Sau mấy ngày Khâm Thiên Giám quan sát thiên tượng, kết luận đây là điềm chẳng lành!
Điều khiến vị Hoàng thượng vốn tin sâu thuyết thiên tượng vô cùng lo lắng.
"Có cách nào giải quyết ?"
Khâm Thiên Giám đang định mở miệng thì Dịch Thái phó lên tiếng : "Hoàng thượng, thuyết thiên tượng thể tin ! Càng thể mê . Nguyên nhân t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương phân hủy là do khí hậu quận Lăng Đường quanh năm khô hanh, chẳng liên quan gì đến thiên tượng cả, xin Hoàng thượng hãy sáng suốt."
"Khanh như , ý là Trẫm hồ đồ ?"
"Thần ý đó, chỉ mong Hoàng thượng chớ vì chuyện mà động binh động chúng, khiến lòng trong triều đình và dân chúng bất an."
"Chính vì bất an nên mới những lời của Khâm Thiên Giám."
"Hoàng thượng..."
"Không cần nữa." Hoàng thượng cắt ngang lời ông, giọng mang theo chút tức giận.
Khang Định Hầu gần đây sầu não cũng chính vì chuyện , nên thời gian qua mới cung liên tục. Trước đó Lý Thời Ngôn nghi ngờ liên quan đến t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương , giờ xem thằng nhóc đó đoán đúng ! Quả thực là vì chuyện của Tĩnh An Vương!
Tuy Khang Định Hầu xưa nay luôn bất đồng ý kiến với Dịch Thái phó triều, nhưng ông cùng một chiến tuyến. Ông bước lên cúi đầu : "Thái phó đúng. Hoàng thượng, việc quan trọng là sớm an táng t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương, chớ nên vì những nguyên do khác mà chậm trễ."
Sự giận dữ giữa hai hàng lông mày của Hoàng thượng tăng thêm vài phần: "Hầu gia, ngay cả khanh cũng như ."
"Thuyết thiên tượng tuy thể định quốc, nhưng rốt cuộc thể tin , hiện giờ an táng Tĩnh An Vương mới là việc chính!"
"Các khanh đều cho rằng Trẫm hồ đồ, Trẫm đa nghi, nhưng những việc cẩn thận vẫn hơn!" Thái độ của Hoàng thượng vô cùng kiên quyết, cho phép phản bác!
Các đời Hoàng đế nước Khúc Khương đối với thiên tượng xưa nay đều tin tưởng nghi ngờ, lẽ dĩ nhiên sẽ lời khuyên can của triều thần.
Dịch Thái phó và Khang Định Hầu , nhất thời nên khuyên giải thế nào nữa. Quân thần trật tự, Vua ở , ở , dám tuân.
Hoàng thượng chuyển ánh mắt về phía Khâm Thiên Giám, nghiêm nghị hỏi: "Khâm Thiên Giám, là trời dị tượng, cách nào phá giải ?"
Khâm Thiên Giám chút do dự, lời lăn lộn trong miệng hồi lâu mà nên .
Thấy chần chừ mãi đáp, Hoàng thượng gầm nhẹ một tiếng: "Nói!"
Khâm Thiên Giám liếc mấy vị đại thần xung quanh với vẻ e dè, đó mới chắp tay bẩm báo: "Hoàng thượng, nếu tránh điềm chẳng lành, chỉ cách... Tế thiên!"
"Tế thiên?"
"Là lấy m.á.u của một nữ tử, dùng xác thịt để tế trời, chôn cùng với Tĩnh An Vương, mới thể phá giải dị tượng của trời đất."
Hả?!
Như chẳng là lấy mạng một ?
Mấy vị đại thần thất kinh, đưa mắt !
Thế nhưng Hoàng thượng dường như chú trọng việc dùng sống tế trời, mà hỏi: "Nói như , nếu dùng một nữ t.ử chôn cùng, thì t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương chẳng là thể an táng trong Hoàng lăng ?"
...