NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 155: Cá chép vàng trong nước
Cập nhật lúc: 2025-12-07 05:40:39
Lượt xem: 228
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ra khỏi Phụ Dương Điện, Cảnh Dung nhanh, lẽ vì lo tên Cảnh Hoa sẽ tìm đến gây sự.
Quả nhiên, khỏi ngoại điện, Cảnh Hoa đuổi theo chặn đường, vẻ hưng sư vấn tội: "Ban nãy mặt phụ hoàng, tại ngươi về phía Cảnh Diệc?"
Nực ! Đó là hai chữ hiện lên trong đầu Cảnh Dung.
"Ý của Thái tử, hiểu lắm."
Cảnh Hoa khẩy: "Cảnh Dung, ngươi đừng giả vờ hồ đồ mặt . Ta cứ tưởng ngươi tranh giành gì, chỉ an phận Tiêu Dao Vương của ngươi. Xem là đ.á.n.h giá thấp ngươi ."
Tiêu Dao Vương?
Cảnh Dung tỏ vô cùng hứng thú với ba chữ , : "Thật hy vọng ngày phụ hoàng phong cho Tiêu Dao Vương, cũng coi như hưởng chút tự tại."
"Thôi , nếu ngươi thực sự Tiêu Dao Vương thì lúc phụ hoàng hỏi kế sách gì , ngươi đáng lẽ nên trả lời." Cảnh Hoa tức tối trong lòng.
Rõ ràng cục diện cho thấy Cảnh Dung và Cảnh Diệc cùng một phe, còn thì cô lập ai giúp đỡ. Thế thì !
Không đợi Cảnh Dung mở miệng, Cảnh Hoa đột nhiên , thấy Cảnh Diệc tới nơi bèn kéo Cảnh Dung sang một bên, dò xét: "Cảnh Dung, hỏi ngươi, cuối cùng ngươi về phía phía Cảnh Diệc?"
Đôi khi, đối với những câu hỏi sỗ sàng của Cảnh Hoa, Cảnh Dung thực sự toát mồ hôi hột cho . Thiên hạ một Thái t.ử hồ đồ đến mức ? Nếu đổi là phận nữ nhi trong hậu cung, chắc sống quá ngày thứ hai.
Cảnh Dung nhíu mày nhắc nhở: "Thái tử, vách tai, những lời thu . Ngươi lớn lên trong cung từ nhỏ, cái gì nên , cái gì nên , đạo lý ngươi rõ hơn ai hết."
Thế nhưng...
"Ta chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi với những cái đó gì?" Thái t.ử vẫn giữ vẻ mặt mất kiên nhẫn.
Cảnh Dung cạn lời! Chẳng lẽ toạc thì tên bao cỏ mới hiểu ?
"Thái tử, ý của là..."
Lời dứt thì tiếng Cảnh Diệc vang lên lưng: "Hai đang bàn chuyện biên cương ?"
Giọng điệu mặn nhạt. Cảnh Diệc và mấy vị đại thần lượt . Các đại thần đây là chuyện riêng của các hoàng t.ử nên xen , nhanh chóng rời .
Cảnh Diệc bước tới, khóe miệng mang theo nụ đầy ẩn ý.
Cảnh Hoa lườm một cái, miệng quên châm chọc: "Còn khỏi Phụ Dương Điện mà Diệc Vương vội vàng lôi kéo đại thần ?"
Lời lẽ đầy vẻ châm chọc quái gở!
Tất nhiên Cảnh Diệc cũng dạng , hờ hững trả lời: "Thái t.ử cũng đây vẫn là Phụ Dương Điện của phụ hoàng ! Đã thì nên quản cái miệng của cho , đừng những điều khiến phụ hoàng vui."
"Ngươi..."
"Lúc nãy Thái t.ử bàn chuyện biên cương, đề xuất thừa thắng truy kích, diệt cỏ tận gốc, chẳng lẽ để ý đến sắc mặt của phụ hoàng ?"
"Ý ngươi là gì?" Cảnh Hoa truy hỏi.
Cảnh Diệc một tiếng, kẻ như mà Thái tử, thật nực hết sức. Hắn : "Thôi bỏ , Thái t.ử tự ngẫm nghĩ nhé."
Nói , sang Cảnh Dung, ánh mắt mang theo vẻ quỷ quyệt thấu lòng . Là sự kiêng dè! ngoài mặt tỏ vẻ vô cùng tán thưởng: "Ta hóa Cảnh Dung ngươi cũng am hiểu tường tận việc hành quân mưu lược đến . Dù ban nãy cũng đa tạ ngươi về phía ."
Câu dường như cố ý cho Thái t.ử , nhằm chia rẽ mâu thuẫn giữa Cảnh Dung và Cảnh Hoa.
quên một điều, Cảnh Dung chẳng quan tâm. Các tranh ngôi Thái t.ử là việc của các , liên quan gì đến !
Cảnh Dung vẫn giữ vẻ mặt bình thản, hạ giọng : "Ta chỉ luận sự chứ luận , càng về phe nào cả. Đều là ruột thịt, cần gì phân chia rạch ròi như ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-155-ca-chep-vang-trong-nuoc.html.]
"Ngươi sai ." Trong đôi mắt đen thẫm của Cảnh Diệc lóe lên một tia sáng sắc bén, khóe môi nhếch lên như lưỡi kéo sắc lẹm: "Từ giây phút chúng sinh , định sẵn phân chia rõ ràng, minh bạch. Điểm trong lòng chúng hẳn đều một tấm gương soi tỏ."
Rõ ràng! Minh bạch!
Bốn chữ phủ nhận sạch trơn tình cốt nhục!
Cảnh Diệc nghênh ngang bỏ .
Cảnh Hoa hồn , ngoài phẫn nộ vẫn chỉ là phẫn nộ, miệng lầm bầm cam tâm: "Tên Cảnh Diệc tài cán gì mà tranh với ? Nay mới là Thái tử, nhất định ở vị trí cao hơn . Sớm muộn cũng ngày sẽ nhổ cỏ tận gốc, cho kết cục của kẻ dám đối đầu với bổn Thái tử."
Hai nắm đ.ấ.m siết chặt! Lời , vô hình trung cũng là cho Cảnh Dung , như một lời cảnh cáo!
Cảnh Dung đau đầu, lắc đầu rời .
...
Lúc , Kỷ Vân Thư từ cung Tiêu Phi . Sắc mặt lạnh lùng khác mấy so với lúc , chỉ khóe môi thoáng nụ khó nhận , len lỏi tâm hồn khác một cảm giác lạnh lẽo phòng .
Cô bước từng bước về phía cửa Nam, ánh mắt thẳng, xê dịch nửa phân. Gió lớn nổi lên trong cung cấm, thổi tung tà áo và mái tóc xanh bay phần phật, tựa như một cảnh sắc hư ảo khó nắm bắt giữa chốn thâm cung quỷ quyệt.
Trong đầu cô hồi tưởng cuộc đối thoại với Tiêu Phi.
"Tiên sinh thích bức tranh ?" Đuôi mắt dài của Tiêu Phi ánh lên vẻ đắc ý, tưởng như cá c.ắ.n câu. Bà nghĩ bức tranh nhất định sẽ Kỷ Vân Thư động lòng.
Thế nhưng...
"Tranh của Bạch tuyệt trần, hậu thế ắt sẽ tranh sưu tầm. Chỉ tiếc thảo dân phiêu bạt bên ngoài, chốn dung cố định, khó bảo đảm ngày ngủ ngoài trời. Bức tranh quý giá như giữ bên , dù thảo dân nâng niu cũng e sẽ hư hại, chi bằng để trong hoàng cung an hơn."
Lý do từ chối khéo léo khiến Tiêu Phi thể tiếp tục ân cần nữa. Vẻ đắc ý nơi khóe mắt lập tức thu , bà gượng gạo: "Sự thông minh của , bổn cung lĩnh giáo!"
"Nương nương quá lời."
Tiêu Phi cuối cùng cũng rời khỏi ghế quý phi, bước đôi giày thêu kim tuyến đến mặt Kỷ Vân Thư. Kỷ Vân Thư cũng dậy, giữ tư thế cung kính của một thần tử.
Tiêu Phi hạ giọng, đột nhiên hỏi một câu đầy ẩn ý: "Tiên sinh cảm thấy thú mặt đất và chim bay trời, loài nào ưu thế hơn?"
Ý ở ngoài lời, Cảnh Dung và Cảnh Diệc, cô chọn ai?
Câu hỏi chẳng khác nào câu Cảnh Hoa hỏi Cảnh Dung, " và Cảnh Diệc, ngươi chọn ai", quả là "dị khúc đồng công"!
Lúc đó, cô chỉ đáp một câu: "Vậy nương nương cảm thấy, một con cá chép vàng đang ở trong nước, nó sẽ chọn cái gì?"
Nhớ sắc mặt Tiêu Phi khi đó, Kỷ Vân Thư nhịn . Phụ nữ trong hậu cung toan tính quá nhiều, tính tới tính lui cuối cùng cũng chỉ bạc đầu một kiếp !
Khi cô cáo lui, Cảnh Huyên định đuổi theo nhưng Tiêu Phi giữ . Cảnh Huyên gọi với theo mấy tiếng "Kỷ ", nhưng Kỷ Vân Thư cũng chẳng đầu lấy một .
Đến cửa Nam, Cảnh Dung vẫn tới, cô bèn lên xe ngựa .
"Đi thôi!" Cô với phu xe.
Phu xe đáp: "Vương gia vẫn ."
"Không đợi nữa!"
"Vậy... về phủ Dung Vương ?"
"Đến Lương Sơn."