NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1548: Rơi xuống nước
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:24:01
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một chậu nước lạnh dội thẳng Lạc Dương, quần áo ướt sũng, cái lạnh thấu xương khiến rùng , cơn say cũng tỉnh nhiều. Hắn lắc mạnh đầu, mở mắt mặt, nhưng tầm vẫn mờ ảo, rõ lắm, lè nhè hỏi: "Cô là ai?"
"Ta là ai ?" Khâu Thục nhạt: “Xem vẫn tỉnh rượu ."
"Cô... cái gì?"
"Bà cô tổ hôm nay tâm trạng , định giúp ngươi tỉnh rượu đây!" Nói , Khâu Thục xổm xuống, vỗ vỗ mặt mấy cái, ánh mắt hiểm độc: “Lạc Dương, hôm nay sẽ cho ngươi , đắc tội với bổn tiểu thư kết cục thế nào!"
Giọng quen thế nhỉ?
Lạc Dương cố mở to mắt , nhưng bóng mặt vẫn mờ mờ ảo ảo, chỉ thấy một cái bóng lờ mờ. Hắn cựa quậy, từ từ chống tay dậy, miệng hỏi: "Cô Kỷ cô nương ?"
Kỷ cô nương?
Nghe cái tên , mặt Khâu Thục sầm . Nàng vươn tay vỗ mạnh mặt Lạc Dương mấy cái nữa: "Ta bảo , là bà cô tổ của ngươi, Kỷ cô nương của ngươi."
"Không cô ! Vậy cô là ai? Tránh ! Đừng... đừng lượn lờ mặt ông đây!" Hắn nồng nặc mùi rượu, lời tuy cảnh giác nhưng giọng điệu yếu ớt, vung tay loạn xạ, suýt đẩy ngã Khâu Thục.
May mà nàng ngả tránh bàn tay của Lạc Dương.
"Thứ sống c.h.ế.t, dám động tay động chân với bổn tiểu thư, xem hôm nay dạy dỗ ngươi một trận, để ngươi thế nào là trời cao đất dày!" Khâu Thục dậy, đá nhẹ một cái, sang với tiểu nhị: “Dội nước nóng ."
Nước lạnh thì còn đỡ!
Chứ nước nóng bỏng rát, dội là c.h.ế.t như chơi.
Dù c.h.ế.t thì cũng bỏng nặng, sống dở c.h.ế.t dở, trách nhiệm ai gánh cho nổi?
Thấy họ chần chừ, Khâu Thục quát: "Còn mau dội? Do dự cái gì?"
Tiểu nhị run rẩy: "Khâu tiểu thư, cái , nước sôi sùng sục thế , dội là c.h.ế.t đấy, đùa cũng đùa quá trớn thế chứ! Hay là... bỏ ."
Miếng mồi ngon dâng tận miệng, thể bỏ là bỏ?
Tuyệt đối !
Khâu Thục trợn mắt, quát khẽ: "Sao các ngươi lắm lời thế? Bảo dội thì dội, chọc giận bổn tiểu thư thì liệu hồn đấy."
Ai chẳng Khâu Thục là ruột Hoàng hậu, là hoàng quốc thích, ai dám đắc tội, chán sống ?
Giờ đúng là tiến thoái lưỡng nan!
Hai tiểu nhị , nghĩ bụng đắc tội Khâu Thục là c.h.ế.t chắc, còn bỏng vị công t.ử chắc c.h.ế.t, cân nhắc thiệt hơn, tiểu nhị c.ắ.n răng đáp: "Vâng."
Nói , định dội chậu nước nóng xuống...
Khâu Thục bỗng hô: "Khoan !"
Lương tâm trỗi dậy ?
Tiểu nhị cũng phen hú vía!
"Khâu tiểu thư, là thôi ?"
"Thôi là thôi thế nào?" Khâu Thục nhếch mép, dường như nghĩ trò hành hạ mới, đầu hồ nước bên ngoài, : “Bổn tiểu thư xưa nay thù tất báo, ai đắc tội , bắt kẻ đó ăn hết gói đem về."
Hả?
Lại nghĩ trò gì ác độc nữa đây?
"Hai ngươi, ném xuống hồ cho ."
"Cái... gì?"
"Lời các ngươi hiểu? Hay là điếc? Ta bảo ném xuống hồ, ngay bây giờ! Ngay lập tức! Nhanh lên!"
Ba từ nhấn mạnh thốt .
Tiểu nhị đặt chậu nước nóng xuống đất, vội vàng xốc Lạc Dương vẫn đang say mềm đất lên.
Lạc Dương lảm nhảm: "Buông ! Ta uống rượu, tìm Kỷ Vân Thư! Cô dựa mà như thế? Dựa mà chào một tiếng ? Dựa ?"
Người bảo kẻ say chuyện như trẻ con tập , khó hiểu khó !
Khâu Thục loáng thoáng mấy từ "uống rượu" và "Kỷ cô nương".
Hai cái liên quan gì ?
Nàng chẳng quan tâm, quát hai tên tiểu nhị đang ngẩn : "Còn mau ."
“...Vâng!"
Thế là Lạc Dương lôi xềnh xệch ngoài.
Không chút phản kháng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1548-roi-xuong-nuoc.html.]
Khâu Thục bên cửa sổ sát đất , thấy Lạc Dương áp giải đến bên hồ, nhưng tiểu nhị vẫn đẩy xuống, cả hai đều về phía nàng xin chỉ thị cuối cùng!
Chỉ thấy Khâu Thục nhướng mày, hiệu hành động!
Lúc , những đang dạo chơi bên hồ cũng chú ý đến bên , Lạc Dương say khướt giữ chặt bên hồ, chuyện gì sắp xảy ?
"Chuyện gì thế ?"
"Người là ai? Sao say bí tỉ thế?"
"Chắc là phạm tội gì , thì bắt giữ thế ."
Trong đám đông, nhận Lạc Dương: "Hắn chẳng là tìm bằng chứng vạch trần hung thủ Triệu Quyền Chí ở sơn trang Ninh An ? Sao ở đây? Còn say nông nỗi ?"
Cũng nhận : " , là , chuyện là ?"
Chẳng ai rốt cuộc xảy chuyện gì.
Khi còn đang thắc mắc, thì hai tên tiểu nhị bỗng đẩy mạnh Lạc Dương xuống hồ.
"Tùm" một tiếng!
Các cô nương vây xem sợ đến thất kinh, thì hét toáng lên, thì lùi , thì che mắt... Các công t.ử thì trố mắt , tuy kinh ngạc nhưng phần nhiều là tò mò xem trò gì đang diễn ? Sao tự dưng đẩy xuống nước?
Chỉ thấy Lạc Dương rơi xuống nước, chìm nghỉm như cục sắt, uống mấy ngụm nước mới vùng vẫy ngoi đầu lên, tay đập nước loạn xạ, uống thêm mấy ngụm nữa, cảm giác vô lực, dùng sức , cổ họng như ai bóp chặt, kêu lên tiếng nào, chân cũng như thứ gì quấn lấy, khiến như kìm kẹp, từ từ chìm xuống.
Mặt hồ sủi lên vài bong bóng...
Rồi trở vẻ yên tĩnh vốn !
Dường như cảnh tượng từng xảy .
Mọi c.h.ế.t lặng!
Thao tác gì thế ?
Chuyện gì ?
Đây pháp trường, g.i.ế.c ở đây?
Họ kịp phản ứng, cứ trơ đó , khí im phăng phắc, ai năng gì, cũng ai thốt lên lời nào cảnh tượng mắt.
Khâu Thục trong nhã các cũng ngờ Lạc Dương bơi, hơn nữa còn chìm nhanh thế!
Dường như nàng cũng kịp phản ứng.
Mãi đến khi nha bên cạnh : "Tiểu thư, , hình như xảy án mạng ."
Án mạng!
Khâu Thục bừng tỉnh, nhưng miệng vẫn cứng: "Không thể nào? C.h.ế.t nhanh thế ?"
"Có nên xem ạ?"
"..." Khâu Thục do dự một chút, cuối cùng vẫn vội vàng chạy .
Tiểu nhị thấy nàng đến, vội hỏi: "Khâu tiểu thư, giờ đây? Người hình như... chìm , c.h.ế.t chứ?"
"Làm gì dễ c.h.ế.t thế?"
" mà..." Dù thì tiểu nhị cũng sợ c.h.ế.t khiếp !
Rốt cuộc vẫn là án mạng!
Khâu Thục đến bên hồ, cúi đầu xuống, chẳng thấy gì cả, bên tối đen như mực!
Bóng dáng Lạc Dương cũng biến mất.
"Người sẽ ... c.h.ế.t đuối thật chứ?" Khâu Thục bỗng dự cảm chẳng lành.
Tên nhãi đó trông mạng lớn lắm mà, chẳng lẽ c.h.ế.t thế ?
Cũng quá... bi t.h.ả.m chứ?
Mọi xung quanh lúc mới hồn, đổ xô bên hồ, hô: "C.h.ế.t , còn mau xuống cứu."
"Ai bơi, mau xuống cứu !"
"Xảy án mạng !"
Mọi nhao nhao bàn tán, vô cùng hoảng hốt lo lắng.
... chẳng ai thực sự nhảy xuống, ai cũng giỏi võ mồm hơn là bơi lội.
Lần Khâu Thục cuống thật !