NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1540: Bánh mỹ nhân

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:23:53
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Kiều giống A Di, nàng chuyện thẳng thắn, thích vòng vo, nấy, thấy gì đó. cũng kiểu miệng mồm giữ kẽ, chỉ là tính tình bộc trực, việc rạch ròi, đúng là đúng, sai là sai. Đương nhiên cũng vô cùng trung thành, một khi nhận chủ nhân thì sẽ bán mạng đến cùng. Người như thích hợp giữ bên , đó cũng là lý do tại Tô T.ử Lạc chọn nàng trong cái Tô phủ rộng lớn để qua chăm sóc Kỷ Vân Thư.

Kỷ Vân Thư chỉ đáp câu của nàng . Không gì! A Kiều sai, Tô T.ử Lạc đối xử với nàng quả thực . Sắp xếp cho nàng ở đây, bố trí hầu hạ, lo liệu thứ chu , cái gì cần cũng . Hơn nữa nơi cũng chọn lựa kỹ càng, nàng thích yên tĩnh nên đặc biệt chọn chỗ , phong cảnh hữu tình, để nàng ở đây thấy buồn chán, tâm trạng cũng thoải mái hơn nhiều.

Mấy năm nay, A Kiều từng thấy công t.ử nhà để tâm đến cô nương nào như , thậm chí còn những lời như "thấy Kỷ Vân Thư cũng như thấy ". Người còn tưởng Kỷ Vân Thư là phu nhân của phủ . Qua đó cũng thấy, vị Kỷ cô nương thường! Chắc chắn câu chuyện gì đó với công t.ử nhà ! Chắc chắn luôn!

A Kiều thấy nàng mãi gì, bèn kéo chủ đề về chuyện chính, : "Có điều cô nương , chúng ở đây vẫn nên cẩn thận thì hơn, dù cũng ở Yên Kinh, cẩn tắc vô áy náy mà! Những chúng quen , cứ thế sắp xếp cho họ ở hết, e là lắm. Ngộ nhỡ xảy chuyện gì... thì chúng ?"

"Em lo bò trắng răng !"

"Nô tỳ cũng là thật thôi mà."

Kỷ Vân Thư nghĩ nhiều thế, sang dặn: "Được , em đừng nghĩ ngợi lung tung nữa. Ta thấy A Di một cũng xuể, em qua giúp em ."

"Vâng!" A Kiều cũng thêm gì nữa, gật đầu .

Kỷ Vân Thư mái hiên sảnh , ngẩng đầu những hạt mưa dày đặc mắt, như thể bầu trời đục vô lỗ thủng, nước mưa trút xuống xối xả, như nhấn chìm cả rừng trúc xung quanh. Khí thế ngày càng lớn, hề dấu hiệu dừng . Cứ đà mưa mãi, e là đến sáng mai cả khu rừng sẽ lầy lội, khó mà , xe ngựa sợ là cũng nhích nửa bước.

Nàng khẽ thở dài, bao giờ Cảnh Dung mới về? nghĩ trời mưa to thế , chắc đến . Mưa càng lúc càng to, trời còn lóe lên vài tia chớp, sấm rền vang. Sau vài tiếng sấm, trời bỗng tối sầm, gió lạnh rít gào như tiếng sói hú trong rừng, vô cùng rợn . Người đường qua đây chắc sợ c.h.ế.t khiếp.

A Kiều và A Di sắp xếp xong cho đám , thấy trời tối muộn, vội vàng thắp đèn khắp nơi trong nhà trúc. Ánh đèn sáng lên, cả căn nhà dường như ấm áp hơn hẳn, tương phản rõ rệt với khung cảnh rừng núi quỷ dị xung quanh, vẫn là tia hy vọng duy nhất giữa rừng sâu, như một ngọn đèn chỉ đường.

Kỷ Vân Thư cứ đợi ở ngoài sảnh, về hướng đây, vẫn động tĩnh gì, vẫn thấy bóng dáng quen thuộc ... A Kiều thấy đêm gió lạnh, vội lấy chiếc áo choàng màu lam nhạt khoác cho nàng, hỏi: "Cô nương đang đợi Ly công t.ử ạ?"

Rõ ràng quá mà! Nàng : "Chắc tối nay đến ."

A Kiều : "Ly công t.ử thành , chắc chắn là bận việc gì đó. Hơn nữa trời mưa to thế , e là lỡ dở , lẽ... đến nữa . Cô nương đừng đợi nữa, bên ngoài mưa to gió lớn, ngộ nhỡ cảm thì khổ, cạnh lò sưởi ạ."

Kỷ Vân Thư thở dài. Nàng sảnh xuống. A Di bê lò sưởi đặt cạnh nàng, sợ nàng lạnh lấy thêm tấm chăn đắp lên nàng.

"Đám sắp xếp thỏa ?"

"Đâu đấy ạ, cô nương cứ yên tâm! Chắc họ mệt cả , ăn uống xong là về phòng nghỉ ngơi ngay."

"Vậy thì !"

"Cô nương ăn thêm chút gì ? Để nô tỳ bảo nhà bếp chuẩn ." A Di hỏi.

Nàng xoa bụng, đúng là đói: "Em nấu chút cháo , những thứ khác cũng ăn nổi."

"Vâng, nô tỳ ngay." A Di vội xuống bếp.

A Kiều rót cho nàng chén nóng, bỗng tò mò hỏi: "Cô nương, vẽ tranh ạ?"

"Sao thế?"

"A Di bảo với nô tỳ, tranh cô nương vẽ lắm." Lúc nàng vẽ Cảnh Dung, là A Di chuẩn bút mực, lúc chuyển tranh từ ngoài sảnh trong nhà cũng là A Di, nên thấy tranh nàng vẽ. Sống động như thật! Người trong tranh cứ như in lên giấy !

Kỷ Vân Thư nhạt, : "Vẽ thì chứ? Đối phương nếu cảm kích, thì cũng chỉ là tờ giấy lộn." Cảnh Dung nhất quyết chịu nhận bức tranh nàng vẽ, coi như nàng tốn công vô ích. Đã tốn công vô ích thì chẳng là giấy lộn , một tờ giấy lộn trân trọng.

A Kiều hiểu biểu cảm của chủ nhân, thấy khí chùng xuống, cộng thêm vẻ thoáng buồn trong mắt Kỷ Vân Thư, nàng lanh lợi tránh chủ đề , sang chuyện khác: "Cô nương, thích ăn bánh mỹ nhân ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1540-banh-my-nhan.html.]

Bánh mỹ nhân? "Đó là cái gì?"

"Thực là đặc sản quê nô tỳ, từ nhiều loại hoa tươi bọc bột mì, hấp trong xửng. Màu sắc nên gọi là bánh mỹ nhân."

"Ngon ?"

"Đương nhiên là ngon , công t.ử đây cũng từng ăn, còn khen nô tỳ ngon. Cô nương nếu ăn, giờ nô tỳ cho ngay." Mặt A Kiều đầy vẻ đắc ý.

Kỷ Vân Thư đúng là đói bụng, nhưng nghĩ A Di bảo đầu bếp chuẩn cháo , trời muộn, A Kiều vất vả thêm, bèn : "Để mai ."

"Được, sáng mai nô tỳ sớm cho , tin là nhất định sẽ thích."

"Sao em thích?"

"Vì công t.ử thích, tin là cô nương cũng sẽ thích thôi." A Kiều dường như cố ý gán ghép Kỷ Vân Thư và Tô T.ử Lạc với . Trai tài gái sắc, đúng là xứng đôi!

Kỷ Vân Thư , hỏi nàng : "Em bao nhiêu tuổi ?"

"Nô tỳ mười sáu."

"Cái con bé tuổi còn nhỏ mà miệng lưỡi tinh ranh thế ."

"Cô nương ?" A Kiều mở to đôi mắt nàng.

Kỷ Vân Thư khẽ hắng giọng, đang định mở miệng ... Giọng A Di từ hậu viện vọng từ xa, gấp gáp: "Cô nương, nguy... nguy !"

Hả? Nghe tiếng đầu , thấy A Di mặt mày hoảng hốt chạy tới, trán lấm tấm mồ hôi. Như thể xảy chuyện tày đình!

A Kiều căng thẳng , nhăn mặt hỏi: "Sao thế? Hốt ha hốt hoảng, xảy chuyện gì ?"

A Di thẳng Kỷ Vân Thư, : "Cô nương, vị cô nương đeo khăn che mặt hôm nay xảy chuyện ."

"Rốt cuộc là ?"

"Nô tỳ cũng , cô nôn mửa dữ dội, mặt trắng bệch ."

"Có ăn nhầm thứ gì ?"

"Không giống ăn nhầm đồ, mà nôn ... còn m.á.u nữa." A Di mà mắt đầy sợ hãi, hai tay xoắn chặt . Giờ nghĩ cảnh tượng cô gái nôn mửa , tim vẫn còn run, cổ họng thắt , dày cũng cồn cào khó chịu.

Kỷ Vân Thư , vội bảo A Di dẫn qua phòng cô nương . Đến nơi, thấy bên trong vọng tiếng nôn mửa, còn tiếng lo lắng.

"Tỷ tỷ, tỷ ? Đừng dọa , tỷ tỷ!" Cô bé bảy tám tuổi Liễu Vân Châu bên giường lóc gọi. Bên giường còn vây quanh những cùng trú mưa hôm nay, ai nấy đều lo lắng Liễu Vân Yên giường.

Liễu Vân Yên nửa rạp bên mép giường, khăn che mặt tháo , lộ gương mặt như tiên nữ. Chỉ là lúc chút huyết sắc, trắng bệch đáng sợ, khóe miệng còn vương máu, giường trong bộ dạng kiệt sức. Đôi mắt vốn trong veo như suối giờ vằn lên tia máu, chút kinh dị.

"Tiểu thư, đỡ hơn chút nào ?" Nha bên cạnh Liễu Vân Yên hỏi. nàng nổi một chữ. Cô bé Liễu Vân Châu cứ mãi. Người xung quanh cũng sốt ruột thôi.

Kỷ Vân Thư rảo bước phòng, hỏi: "Xảy chuyện gì ?"

 

Loading...