NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1539: Trú mưa
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:23:52
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Vân Thư tiếng, thu ánh mắt đang mái hiên, dậy tiền viện. Vừa đến sảnh thấy trong đình nghỉ mát ngoài sân từ lúc nào xuất hiện bảy nam nữ. Trong đó ba nữ bốn nam!
Có một đàn ông lớn tuổi ngoài cùng, để chòm râu đen, chừng năm mươi, thể còn tráng kiện. Y phục ông ướt sũng một nửa, thu ô đặt sang một bên, đưa tay áo ướt lau nước mưa trán, ngước bầu trời mây đen vần vũ, mưa tuôn xối xả, mặt mày ủ rũ than thở: "Mắt thấy sắp đến Yên Kinh , đúng lúc đổ mưa, thật là họa vô đơn chí." Thở dài sườn sượt! Mấy trai trẻ bên cạnh đang thu dọn hành lý họ chuyển trong đình.
Trong ba nữ tử, một ghế đá, mặc váy dài màu tím, khoác áo choàng trắng, tóc dài thướt tha. Đầu cài trang sức đơn giản nhưng mắt, đặc biệt là cây trâm bạc hình phượng hoàng, tao nhã mà vẫn quý phái, bắt mắt. Nữ t.ử đeo khăn che mặt mỏng, tuy thấy rõ dung mạo cụ thể, nhưng giữa đôi lông mày toát lên khí chất bất phàm, cao quý đại khí, dịu dàng như nước... Người con gái như , chắc chắn dung mạo diễm lệ.
Ngồi bên cạnh nữ t.ử đó là một cô bé dáng vẻ thanh tú, mặc hồng y, ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, trông cũng chỉ bảy tám tuổi. Có lẽ vì đói bụng, cô bé đang cầm cái màn thầu gặm, nhưng lương khô lạnh ngắt, c.ắ.n một miếng dường như khó nuốt, nhai mãi trong miệng nuốt xuống . Nữ t.ử áo xanh còn lẽ là nha , đang lau nước mưa cho vị tiểu thư che mặt, động tác tỉ mỉ.
Kỷ Vân Thư quan sát bọn họ một lượt từ trong ngoài. Những dáng vẻ vội vã, mang hành lý, rõ ràng là từ nơi khác ngang qua đây, gặp mưa lớn nên buộc dừng , kết quả lạc , coi nơi là chỗ trú mưa.
Hai nha chăm sóc Kỷ Vân Thư là A Di và A Kiều tiếng cũng chạy tới. "Những đó là ai? Vào đây từ lúc nào?" A Di vẻ mặt đầy thắc mắc.
So với A Di, A Kiều tính tình hào sảng hơn, cũng to gan hơn nhiều. Nàng bước lên một bước, : "Để nô tỳ đuổi họ , thể hỏi một tiếng xông ? Thật quá vô phép!" A Kiều xắn tay áo định qua, nhưng Kỷ Vân Thư ngăn : "Thôi, cũng là giúp lúc khó khăn, đừng quá so đo."
" mà..."
"Em bảo đầu bếp chuẩn ít cơm canh nóng bưng lên , thấy họ chắc đường lâu, đói lắm ."
A Kiều kinh ngạc: "Cô nương, cũng quá bụng ! Bọn họ là ai chúng cũng ."
"Được , , em còn mau chuẩn ?"
"Ồ." A Kiều miễn cưỡng .
Lúc , những trong đình chú ý thấy trong sảnh . Người đàn ông trung niên lớn tuổi lập tức cầm cái ô bên cạnh, bung , lội qua vũng nước đến bên ngoài sảnh, vẻ mặt áy náy Kỷ Vân Thư đang bên trong, : "Cô nương, thật xin , chúng đang đường đến Yên Kinh, may trời đổ mưa lớn, xe ngựa của chúng ở bên ngoài nữa. Thấy ở đây chỗ dừng chân nên mạo xông , mong cô nương đừng trách. Nếu cô nương cho chúng ở đây, chúng ngay."
Giọng điệu và lời giống dân thường, ông ăn mặc tuy quá nhưng chất vải cũng tệ, xem là quản gia của gia đình giàu nào đó.
Kỷ Vân Thư : "Không , thể ở ."
"Đa tạ cô nương, chúng chỉ ở ngoài đình, tuyệt đối qua phiền."
"Ta thấy mưa nhất thời tạnh , các vị cứ sảnh trú mưa . Bên ngoài gió to, mưa còn hắt, nếu cứ thế mãi sợ là nhiễm phong hàn thì phiền lắm." Kỷ Vân Thư lòng mời bọn họ .
Người đàn ông vì tự tiện xông nên chút ngại ngùng, chủ nhân nơi chẳng những trách tội mà còn mời trú mưa, đúng là gặp bồ tát sống ! rốt cuộc vẫn ngại, đàn ông cúi : "Cô nương thật là bồ tát sống, nhưng chúng đông thế , tiện trong, sợ bẩn quý địa. Chúng cứ ở ngoài đình trú mưa là , ."
Thế ! Cơn mưa sẽ còn to hơn, cộng thêm gió rừng, mưa tạt xiên xẹo, ở trong đình cũng chẳng che bao nhiêu. Kỷ Vân Thư nghĩ bèn : "Ông đừng khách sáo với nữa, mưa e là còn mưa cả ngày, các vị thể cứ ở ngoài mãi , lỡ xảy chuyện thì ! Ta sai chuẩn đồ ăn nóng , ăn chút gì đó, bên trong cũng lò sưởi ấm , đừng để cảm lạnh."
"Chuyện ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1539-tru-mua.html.]
"Mấy nam nhân các ông thì , nhưng cùng còn ba vị cô nương thể yếu đuối, e là chịu nổi ."
Người đàn ông vẻ mặt lo lắng, đầu ba nữ t.ử trong đình, suy nghĩ một lát chắp tay cúi cảm tạ: "Nếu , đa tạ cô nương."
"Không cần khách sáo, ."
"Được."
Người đàn ông lội nước đình, gì đó với những , nhưng vì tiếng mưa ngày càng lớn nên thấy gì. Chỉ thấy vị cô nương đeo khăn che mặt về phía Kỷ Vân Thư. Hai chạm mắt . Giữa màn mưa bụi mờ mịt, đôi mắt của nữ t.ử trong veo như dòng suối. Cũng , mắt của cô nương đó giống mắt Kỷ Vân Thư!
Rất nhanh, đám lục đục thu dọn đồ đạc để ở góc đình, bảy về phía sảnh. Mọi ở ngoài gột sạch bùn đất chân, rũ nước mưa mới bước .
"Oa, ở đây thật." Cô bé bảy tám tuổi thích thú cách bài trí trong sảnh, xoay mấy vòng.
"Ninh Nhi, vô lễ." Nữ t.ử đeo khăn che mặt kéo cô bé về phía khẽ mắng, Kỷ Vân Thư, khẽ nhún thi lễ, : "Đa tạ cô nương trách tội chúng tự tiện xông , cũng chê chúng ướt át, ngược còn mời trú mưa. Đa tạ."
Giọng nữ t.ử . Như tiếng mưa rơi đá cuội. Thanh thót mà nhu hòa.
Kỷ Vân Thư : "Không cần khách sáo, cô nương đến là khách, cứ tự nhiên." Nữ t.ử cảm tạ liên tục mấy .
Sau đó, Kỷ Vân Thư sai A Di chuẩn nóng, lấy mấy cái khăn khô cho họ lau nước mưa tóc, chăm sóc cũng coi là chu đáo. Trong lúc trò chuyện, Kỷ Vân Thư bọn họ là Mân Nam. Vị cô nương đeo khăn che mặt họ Liễu, tên là Liễu Vân Yên, là tiểu thư một gia đình giàu ở Mân Nam. Cô bé bên cạnh là ruột, tên Liễu Vân Châu, năm nay chín tuổi. Còn đàn ông trung niên là tùy tùng, gọi là Kiều thúc. Lần họ đến Yên Kinh là để hộ tống Liễu Vân Yên tham gia cuộc thi Hoa khôi ba năm một . Dọc đường gấp rút cho kịp thời gian, mắt thấy sắp đến Yên Kinh thì trời đổ mưa, ngựa cũng chịu nữa, đành dừng ở đây, vì thế mới lạc .
Kỷ Vân Thư Yên Kinh còn đại hội Hoa khôi, A Di bèn kể cho nàng vài chuyện về Hoa khôi . Không ngờ Khúc Giang phong nhã thế! Kỷ Vân Thư thấy cô nương hẳn là một mỹ nhân, nếu thi Hoa khôi, khả năng cao sẽ trúng tuyển.
Rất nhanh, A Kiều bảo hai đầu bếp chuẩn một bàn cơm canh. Những đó cảm tạ rối rít.
Trận mưa rơi lâu, đến chiều vẫn thấy tạnh. Kỷ Vân Thư tự nhiên đến cùng, sai A Di và A Kiều dọn dẹp vài gian phòng cho họ tạm tá túc. Bọn họ thực sự ngại ngùng, nhưng bên ngoài mưa to gió lớn .
Kỷ Vân Thư : "Các vị dù bây giờ xuất phát Yên Kinh cũng kịp nữa, chỗ tuy rộng rãi nhưng phòng ốc thì , tối nay cứ ở đây, đợi sáng mai ."
"Không ngờ ngoài gặp như cô nương." Kiều thúc .
"Chuyện nhỏ thôi mà. Hơn nữa quanh đây khách điếm, cũng chẳng chỗ trú mưa, chỉ mỗi chỗ . Nếu đuổi các vị ngoài, thì thành thế nào? Mọi cứ yên tâm ở ."
"Đa tạ."
A Di dẫn họ về phòng. A Kiều thì với Kỷ Vân Thư: "Kỷ cô nương, bụng thật đấy, thảo nào công t.ử đối xử với như ."