NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1538: Ta muốn đi đâu, nàng không cản được

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:21:39
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung nàng xong, đáy lòng dấy lên một gợn sóng. chẳng gì. Im lặng hồi lâu.

Kỷ Vân Thư mãi thấy gì, bèn ngước mắt , siết chặt cánh tay đang ôm hơn một chút, tiếp tục : "Ta những điều là để cho , cho dù đẩy thế nào, phủ nhận tình cảm với , cũng sẽ bỏ cuộc ! Lần , gì cũng sẽ bám chặt lấy , đừng hòng hất nữa."

Cảnh Dung : "Ta , nàng cản ."

", cản , nhưng tin sẽ rời bỏ , nếu , cũng sẽ đây."

"Đó là do nàng cầu xin ."

Kỷ Vân Thư nhịn , chống cằm, đôi mắt đen láy , : "Vừa còn bảo cản , cầu xin, ? Chứng tỏ trong lòng , nếu giờ cũng chẳng ở đây, còn để dựa gần thế ."

Sắc mặt Cảnh Dung bỗng cứng đờ! Hình như... đúng là đạo lý . Hắn cau mày, phủ nhận và nhấn mạnh thêm: "Ta chỉ nàng thương thôi."

"Chàng đang tìm cớ!"

"Không ."

"Có!" Kỷ Vân Thư .

Đáy mắt Cảnh Dung chợt trầm xuống, khẽ thở dài, nhấc tay định rút , miệng : "Buông tay."

"Không buông!" Nàng bất chấp vết thương tay, sống c.h.ế.t bám lấy cánh tay chịu buông, xuống nước : "Được , coi như câu nãy. Là cầu xin , là mặt dày mày dạn nhất định bám lấy buông, đều là tại ."

"..."

"Dù bây giờ cũng ngủ , cũng ngủ , chi bằng chúng đây chuyện, g.i.ế.c thời gian chẳng hơn ? Chứ như , lủi thủi một , đêm dài đằng đẵng, chán lắm!"

Cảnh Dung nhổm nửa dậy nàng giữ chặt, thêm nữa sẽ xảy chuyện gì, bèn đầu : "Muộn thế , nàng mau về nghỉ ngơi ."

"Ta buồn ngủ, chỉ đây chuyện với thế thôi."

"..."

"Được ?" Mắt nàng lấp lánh, mang theo chút cầu khẩn, dáng vẻ như một đứa trẻ.

Cảnh Dung bắt gặp ánh mắt nàng, trong nháy mắt hết cách, như thể bức tường kiên cố dựng quanh cứ thế đẩy đổ một cách dễ dàng. Nữ nhân như ma lực . Cuối cùng, vẫn xuống.

Kỷ Vân Thư thầm vui trong lòng, tay bám lấy cánh tay nỡ buông. Gió xung quanh thổi vù vù, quất rát buốt. Kỷ Vân Thư vốn sức khỏe yếu, gió lạnh thổi tới, nàng rúc gần hơn một chút. Cảnh Dung kín đáo dịch sang bên cạnh, nhưng nàng dán sát , cứ lặp lặp , kết quả từ bên trái bậc thềm dịch sang tận mép trái. Cuối cùng, cũng lười động đậy, cứ thế yên tại chỗ, mặc cho nữ nhân mảnh mai bên cạnh dựa .

Một lúc , Kỷ Vân Thư ngẩng đầu , chằm chằm nửa chiếc mặt nạ mặt : "Thực đeo mặt nạ cũng ."

"..." Sao tự nhiên chuyện ?

"Chàng còn nhớ ? Ở Cẩm Giang, mặt thương, chảy nhiều máu, từ khóe mắt xuống cằm một vết sẹo. Lúc đó vết sẹo mặt , cả đời như , cũng sẽ ở bên rời bỏ. Chàng còn , dù thế nào nữa, trong lòng vẫn là nhất. Nhớ ?"

Cảnh Dung khẽ nhíu mày, nghiêng đầu nàng. Mặt nữ nhân thương? Rõ ràng trắng trẻo tinh tế. Đẹp đến cực điểm! Cũng , buột miệng hỏi một câu: "Mặt nàng thương lúc nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1538-ta-muon-di-dau-nang-khong-can-duoc.html.]

Nàng thầm vui mừng, ghé sát mặt mặt , ngón tay ấn nhẹ vị trí khóe mắt, : "Sau chúng cùng đến kinh thành, tìm Mạc Nhược, uy h.i.ế.p nhất định xóa sẹo mặt . Mạc Nhược cũng tốn bao tâm tư mới xóa sẹo, nhưng chỗ khóe mắt vẫn còn một vết sẹo mờ. Changgf xem, ngay chỗ ." Nói , nàng ghé mặt sát hơn nữa.

Cảnh Dung cũng nghiêm túc nheo mắt kỹ vị trí khóe mắt nàng. Chỗ đó đúng là một vết sẹo. Rất mờ! Nếu kỹ thì thấy, nhưng dù cũng chẳng ảnh hưởng gì đến vẻ của nàng. Cảnh Dung thu hồi ánh mắt, đầu cúi xuống, môi suýt chút nữa chạm sống mũi Kỷ Vân Thư. Hắn mới giật nhận cách giữa và nàng chỉ còn trong gang tấc. Nhích thêm chút nữa là dính . Khoảnh khắc , thể cảm nhận rõ ràng thở của đối phương phả cằm .

Kỷ Vân Thư đắc kế, khóe miệng trong tích tắc nở nụ . Rồi ngẩng đầu lên, hôn nhẹ lên môi của Cảnh Dung một cái! Chuồn chuồn đạp nước! Rồi nhanh chóng rời !

Trong mắt Cảnh Dung xẹt qua một tia cảm xúc khó tả. Chưa đợi phản ứng , Kỷ Vân Thư ôm chặt cánh tay , gối đầu lên vai , như một đứa trẻ phạm . Không gian xung quanh nhất thời tĩnh lặng! Cảnh Dung cũng hình...

Ánh trăng lạnh lẽo, gió lạnh đìu hiu. Không qua bao lâu, Kỷ Vân Thư dựa vai Cảnh Dung ngủ . Mấy năm nay, bao giờ nàng ngủ ngon đến thế, ngửi mùi hương cố hữu giấc ngủ khiến nàng cảm thấy an , cả cũng thả lỏng.

Cảnh Dung nghiêng đầu nàng, hàng mi dài khẽ rung trong gió lạnh, như những sợi lông vũ nhẹ nhàng. Hắn kìm nuốt nước bọt, yết hầu chuyển động lên xuống một hồi lâu, mới dời mắt sang chỗ khác. Người cứng đờ một lúc, thấy gió lạnh xung quanh càng lúc càng lớn, vai khẽ động, nghiêng bế Kỷ Vân Thư lên. Cơ thể thực sự quá nhẹ, nhẹ đến mức tưởng. Kỷ Vân Thư như con mèo nhỏ xương, cả cuộn trong lòng , đầu còn dụi dụi n.g.ự.c mấy cái, đáng yêu. Tim Cảnh Dung mềm nhũn, như dòng nước ấm len lỏi. Khiến chút lúng túng, chỉ rảo bước bế Kỷ Vân Thư về phòng, đặt nàng lên giường, đắp chăn, động tác dịu dàng nhưng dứt khoát, định rời ...

Nào ngờ, Kỷ Vân Thư nắm lấy tay , miệng khẽ gọi: "Cảnh Dung, đừng !" Nàng vẫn đang trong giấc mộng, nghiêng giường, đưa tay níu buông.

Cảnh Dung rút tay về, nhưng lòng bàn tay nàng vết thương, ý định đó vụt tắt ngay, sợ nàng đau, đành mặc kệ nàng nắm như . Hắn lặng lẽ bên mép giường, nhúc nhích. Kỷ Vân Thư trong giấc mơ hé mắt, thấy Cảnh Dung lưng bên giường, cánh tay nắm chặt, khóe miệng nàng từ từ nở nụ , yên tâm ngủ tiếp.

Ngày hôm . Kỷ Vân Thư tỉnh dậy, thấy tay trống trơn. Nàng bật dậy, quanh phòng nhưng thấy bóng dáng Cảnh Dung.

"A Di."

Nha A Di tiếng bước , : "Cô nương, tỉnh ."

"Cảnh... Ly công t.ử ?"

"Ngài từ sớm ạ."

"Đi ?"

"Vâng, trời hửng sáng là ."

Kỷ Vân Thư bước xuống giường, mặc y phục hỏi: "Lúc ?"

A Di : "Ngài bảo nô tỳ chuyển lời với , là xong việc sẽ ."

Bận! Hắn còn gì để bận nữa chứ? Bây giờ chân tướng rõ, phận đôi bên cũng sáng tỏ, cũng cần bán mạng cho Tô T.ử Lạc nữa, rốt cuộc còn gì để bận! giờ nàng cũng thể Yên Kinh nữa, phận của nàng và Cảnh Dung nhất định để lộ! Nếu Ôn gia khác , e là sẽ rước lấy phiền phức đáng . Cho nên bây giờ, nàng chỉ thể ở đây đợi. Nếu là , nàng chắc chắn tin Cảnh Dung sẽ , nhưng giờ, nàng tin, tin sẽ về!

A Di thấy nàng thẫn thờ, hỏi: "Cô nương, ?"

Nàng lắc đầu: "Không ."

"Bữa sáng chuẩn xong , cô nương rửa mặt xong là thể dùng."

"Được."

Trời cuối tháng Mười luôn thất thường, chẳng bao lâu trời bắt đầu đổ mưa. Mưa thu rả rích, rừng trúc chìm trong màn sương trắng xóa, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh. Kỷ Vân Thư hành lang, ngẩng đầu những giọt nước tí tách rơi xuống từ mái hiên, tâm trí chẳng bay ? Dần dần xuất thần...

Cho đến khi một giọng từ tiền viện vọng tới: "Chúng tạm nghỉ chân ở đây chút ."

Hả? Là giọng một đàn ông thô kệch trầm đục!

Loading...