NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1530: Dọn vào Tiểu Trúc Viên
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:12:11
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rừng trúc ngoại ô.
Hai chiếc xe ngựa giản dị nối đuôi rời khỏi thành Yến Kinh, suốt buổi sáng mới đến nơi, dừng bên ngoài một rừng trúc rậm rạp.
Phong cảnh nơi đây thật hữu tình, tiếng lá trúc xào xạc trong gió như tiếng đàn ai gảy, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, khiến lòng tĩnh .
Xe dừng hẳn, từ chiếc xe phía , mấy gã đàn ông lực lưỡng bước xuống, rằng khiêng đồ đạc ngôi nhà trong rừng trúc. Đồ đạc nhiều lắm, cũng nhẹ nhàng, chỉ ba cái rương lớn và hai cái rương nhỏ.
Thất Nhi bước xuống từ chiếc xe đầu, theo là Kỷ Vân Thư.
Cảnh Dung cưỡi ngựa, nhảy xuống, ánh mắt lạnh lùng quan sát địa hình rừng trúc! Vẻ mặt vẫn căng thẳng như thế, đôi mày kiếm chau , thật khó đoán tâm trạng lúc .
Phải rằng, Cảnh Dung của hiện tại như một tảng băng khổng lồ, tự giam trong nơi an nhất, ai thể bước , ai thể chạm tới. Dù ánh mặt trời chói chang đến cũng thể tan chảy trái tim băng giá .
Khác hẳn Cảnh Dung năm xưa!
Hoàn khác biệt!
là mà Kỷ Vân Thư ngày đêm mong nhớ tìm kiếm suốt ba năm qua.
Khi xuống ngựa, ánh mắt Kỷ Vân Thư cứ vô thức dõi theo, như sợ chỉ cần lơ là một chút sẽ biến mất. Chẳng hiểu mỗi khi Cảnh Dung, nàng ngẩn ngơ đến lạ, lẽ là do sự rung động trong tim thôi thúc!
Ánh nóng bỏng đương nhiên Cảnh Dung cảm nhận . Hắn đáp , dứt khoát đầu , để cho Kỷ Vân Thư một bóng lưng lạnh lùng, cùng mấy gã đàn ông khiêng rương nhà trúc.
ánh mắt Kỷ Vân Thư vẫn bám riết lấy rời, cho đến khi khuất cánh cửa! Dù Cảnh Dung vẫn đang trốn tránh nàng, thậm chí đối diện với sự thật, nàng cũng buồn, vì chỉ cần ở bên nàng lúc là đủ .
Nàng tin sẽ nhớ ! Cho dù... bây giờ nhớ, tương lai cũng nhớ, nàng cũng bận tâm nữa, miễn là họ ở bên .
Thất Nhi bên cạnh hỏi: "Kỷ cô nương, cô thấy nơi công t.ử sắp xếp thế nào, hài lòng ?"
Nàng thu ánh , mỉm : "Rất , ở đây yên tĩnh, sẽ ai phiền."
"Vậy chúng trong xem, thứ chuẩn chu đáo . Công t.ử sắp xếp hai đầu bếp và hai nha ở đây hầu hạ, cô việc gì cứ sai bảo họ, họ sẽ hết."
"Đa tạ."
"Là công t.ử sắp xếp chu đáo thôi ạ." Thất Nhi .
, Tô T.ử Lạc sắp xếp chu đáo. Để che giấu phận cho Kỷ Vân Thư, đưa nàng đến ngôi nhà trúc ngoại ô . Trước khi Cảnh Dung quyết định cùng nàng về Đại Lâm, khi khôi phục trí nhớ, nàng ở đây. Trong thành Yến Kinh Lý Thời Ngôn đang tìm kiếm, còn nhà họ Ôn đang dòm ngó, nên Tô T.ử Lạc buộc để nàng tạm lánh ở đây, tránh để nhà họ Ôn tra phận của nàng và Cảnh Dung.
Kỷ Vân Thư bước khuôn viên nhà trúc. Sân rộng, trồng nhiều hoa, còn một cái đình nhỏ tám góc, xung quanh buông rèm lụa xám trắng bay phấp phới trong gió. Đã thu, lá vàng rơi lả tả, bay đình, phủ đầy mặt bàn đá.
Một gian thanh tịnh và nhàn nhã.
Vào trong nhà, thứ dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng.
Thất Nhi hỏi: "Cô nương thấy ?"
"Rất ." Nàng thực sự thích nơi , thanh tịnh dễ chịu. Dạo một vòng sân , con đường nhỏ lát đá cuội, suối nước trong vắt chảy quanh hòn non bộ, còn cây mai trồng trong sân, giống hệt cây mai trong viện của Tô T.ử Lạc, nở hoa bốn mùa, quanh năm tàn...
Kỷ Vân Thư ngước những đóa mai cành, đúng lúc một cơn gió nhẹ thổi qua, một cánh hoa rơi xuống lòng bàn tay nàng, nhẹ tựa lông hồng, mềm mại khiến lòng bàn tay nàng ngứa ngáy.
Cảnh Dung sắp xếp xong đồ đạc bước , bắt gặp cảnh Kỷ Vân Thư gốc mai. Đôi mắt hạnh cong cong như chứa đựng cả một hồ nước trong veo, linh động thuần khiết, như tranh vẽ. Dường như những cánh hoa lay động trong gió vì nàng mà trở nên rực rỡ hơn. Người con gái như , tựa như một đóa hoa, sinh là để nâng niu che chở. Mọi sự cứng rắn mặt nàng đều hóa thành mây khói, dù lệ khí lớn đến cũng tan biến thành hư vô...
Khoảnh khắc , trong lòng Cảnh Dung dấy lên những gợn sóng lăn tăn, như chiếc lông vũ khẽ lướt qua ngực, thôi thúc lao đến ôm chặt lấy nàng. khi sự kích động trào dâng, bàn tay nắm kiếm của siết chặt, vội vàng đè nén cảm giác "đáng sợ" đó xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1530-don-vao-tieu-truc-vien.html.]
Mình thế ?
Tại suy nghĩ kỳ lạ đó, mà trong khoảnh khắc cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Mấy gã đàn ông xong việc tới: "Đại gia, đồ đạc xong xuôi cả ."
Cảnh Dung thu ánh , : "Được , các ngoài đợi ."
"Vâng!"
Mấy lui .
Thất Nhi thấy việc thỏa, nhưng để tránh sai sót, cô đích kiểm tra một lượt nữa mới yên tâm. Thấy trời cũng còn sớm, về khi trời tối, cô cáo từ Kỷ Vân Thư: "Kỷ cô nương, ở đây xong , cô cứ yên tâm ở , xin phép về phục mệnh với công tử."
"Đa tạ Thất Nhi sắp xếp, tiễn nữa."
Cảnh Dung cũng định về cùng, nhưng Kỷ Vân Thư chặn : "Tô sắp xếp ở đây là để tránh lộ phận, một lý do khác là đợi ở đây, đợi suy nghĩ kỹ hoặc khôi phục trí nhớ cùng rời khỏi Khúc Khương. Giờ mà thì ở đây ý nghĩa gì nữa."
"Ta còn việc quan trọng."
"Chàng còn là Ly Xuyên nữa, cần lệnh Tô nữa, phận của là Cảnh Dung!"
"Thì ?"
"Thì trong lòng , trong đầu , cần chú ý và nghĩ đến, là ." Kỷ Vân Thư bá đạo tuyên bố. Nàng cũng hết cách , ai bảo Cảnh Dung còn cố chấp hơn cả nàng gấp trăm . Khi nhớ , cứ coi những sự thật như lời dối, như đang trêu đùa , nên cứ ngờ vực.
Sắc mặt Cảnh Dung đổi liên tục, vẫn : "Ta thực sự việc."
"Ta là nữ nhi yếu đuối ở nơi hoang vắng , nhỡ xảy chuyện thì ?"
"Ta sẽ phái âm thầm bảo vệ nàng."
"Chàng hiểu ý , cần khác bảo vệ." Kỷ Vân Thư bướng bỉnh như một đứa trẻ, bước tới gần Cảnh Dung, ngẩng đầu thẳng mắt : “Chỉ cần thôi!"
"..."
Kỷ Vân Thư tiến thêm một bước, đưa tay nắm lấy vạt áo , giật giật nhẹ, đôi mắt chớp chớp: "Chàng nỡ để đây một ?"
Khoảng cách giữa hai gần trong gang tấc.
Cảnh Dung cảm nhận rõ thở của Kỷ Vân Thư phả cổ , mùi hương thoang thoảng từ nàng bay đến mũi . Hắn cụp mắt con gái đang ngước lên, đôi mắt như ánh lấp lánh, loạn nhịp tim , khiến trái tim lạnh lùng sắt đá của trong khoảnh khắc tan chảy như băng gặp nắng, còn chút sức kháng cự nào.
Cuối cùng, yết hầu chuyển động, thốt một câu: "Tối nay sẽ ở ."
Chỉ tối nay thôi!
Kỷ Vân Thư rạng rỡ, mãn nguyện vô cùng.
Cuối cùng, Thất Nhi và mấy gã đàn ông rời , chỉ còn Kỷ Vân Thư, Cảnh Dung cùng hai đầu bếp và hai nha .
Chỉ là Cảnh Dung cứ ôm kiếm trong sân như bức tượng điêu khắc.
Kỷ Vân Thư trong đình, bảo nha mang văn phòng tứ bảo đến. Nàng trải giấy trắng, bắt đầu từng nét vẽ dung mạo của Cảnh Dung. Dù đang đeo mặt nạ, nhưng mang một phong thái khác...