NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1525: Báo cho ngươi một tiếng
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:12:06
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , trời cũng sáng hẳn!
Lý Thời Ngôn dậy, ý nghĩ đầu tiên là mau chóng đến Tô phủ, gặp Thư nhi.
để đối phó với Hầu gia, đành ăn sáng ở nhà , để cha thấy, đang ngoan ngoãn ở nhà là , như mới tiện chuồn êm.
Quả nhiên, Hầu gia yên tâm về đứa con trời đ.á.n.h , nên trời sáng đến, bắt gặp Lý Thời Ngôn đang ngoan ngoãn ăn cơm trong phòng, ngoan ngoãn thế đúng là khiến bất ngờ, nhưng cũng may tên gây rắc rối tối qua yên phận ở trong phủ, gây chuyện gì!
Nếu Lý Thời Ngôn lén ngoài, Hầu gia chắc tức c.h.ế.t mất!
Lý Thời Ngôn đoán ông già sáng sớm nhất định sẽ đến kiểm tra, bèn giả bộ ăn sáng, để che giấu cánh tay thương, cố gắng giấu tay lưng, để lộ , tránh phát hiện điều bất thường.
Hắn hỏi: "Cha, cha định cứ nhốt con thế mãi ? Con là , ch.ó mèo !"
Khang Định Hầu đối diện , nghiêm túc : "Thời gian xảy nhiều chuyện như , nên con nhất cứ ở trong phủ một thời gian, đừng gì cả! Cũng đừng ngoài, đợi chuyện ở Ninh An sơn trang qua , sẽ thả con , kẻo con gây thêm rắc rối cho ."
" con trong sạch mà, Đại Lý Tự cũng thả con ! Cha bây giờ nhốt con thế , cứ như con tội tày trời lắm ." Lý Thời Ngôn càm ràm.
Hầu gia trừng mắt , hạ giọng mắng: "Con đừng lắm lời với , mấy năm nay, con gây rắc rối còn đủ , nào dọn dẹp hậu quả cho con? Tuy con g.i.ế.c , nhưng nếu con bốc đồng thích xen chuyện khác, con coi là nghi phạm ?"
Nghe những lời , Lý Thời Ngôn suýt nữa thì ném đũa, nhưng vẫn nhịn , nghĩ bụng mau chóng ứng phó cho xong, lát nữa thể lén chuồn đến Tô phủ, gặp Kỷ Vân Thư , nghĩ đến đây... nên dù bây giờ Hầu gia gì, đều bỏ ngoài tai hết.
Không vội nóng. Ngoan ngoãn hiểu chuyện!
Đợi Hầu gia một tràng xong...
Hắn gật đầu lia lịa: "Vâng! Con ."
"Con mà lọt tai thật thì !"
Lý Thời Ngôn nhún vai, bỗng nhiên vẻ mặt hóng hớt, hỏi: " cha, dạo trong triều chuyện gì ?"
Hỏi đến đây, sắc mặt Khang Định Hầu trầm xuống, thêm vài phần ngưng trọng.
Lý Thời Ngôn cảm thấy chút , nhoài tới , hỏi tiếp: "Sao thế? Chẳng lẽ... thực sự xảy chuyện gì ?"
Hầu gia trừng mắt : "Con hỏi nhiều thế gì? Cũng quản mấy chuyện !"
"..." Coi như hỏi.
sắc mặt Khang Định Hầu, trong triều chắc chắn xảy chuyện gì đó, nhưng gần đây trong triều sự thái bình, xảy chuyện gì! Chuyện duy nhất coi là đại sự, chỉ chuyện di hài Tĩnh An Vương thôi, nhưng cũng mấy ngày , đáng lẽ hạ táng chứ? Chẳng lẽ... trong đó xảy sai sót gì?
thể xảy sai sót gì ? Lý Thời Ngôn cũng lười hỏi thêm.
Hầu gia để đề phòng tên nhóc gây chuyện, bèn dặn dò dặn dò những việc , Lý Thời Ngôn đều đồng ý.
Đợi ứng phó xong, cuối cùng cũng tiễn ông già .
Khang Định Hầu khỏi viện, bèn ném đôi đũa trong tay xuống, vội gọi Tiểu Lộ T.ử đến, dặn dò: "Bây giờ ngoài, ngươi ở yên trong viện canh chừng, thể... tối mới về, đến lúc đó ngươi cửa tiếp ứng ."
Tiểu Lộ T.ử ngoài, mặt xanh mét, theo bản năng kéo tay áo Lý Thời Ngôn, vẻ mặt căng thẳng sợ hãi, : "Thế tử, hôm nay ngài ngàn vạn ngoài nữa, lỡ lão gia thấy ngài ở đây, sẽ xảy chuyện lớn đấy."
"Yên tâm! Không ! Cha lo việc triều chính, cả ngày hôm nay nhà, chỉ cần về khi ông tan triều là ! Ngươi cứ ở yên trong viện canh chừng, đừng để ai phát hiện !" Lý Thời Ngôn xong bèn ngoài.
Tiểu Lộ T.ử đuổi theo hai bước kịp. Cuống cuồng xoay vòng tại chỗ! Cuối cùng đành dùng chiêu cũ tối qua, đặt hai cái gối lên giường, đắp chăn lên, đóng cửa , dặn trong phủ , là thế t.ử cần nghỉ ngơi!
Lý Thời Ngôn đến chuồng ngựa, thuận tay dắt trộm một con ngựa, từ cửa cưỡi ngựa đến Tô phủ. Chỉ là tay thương, chỉ dựa một tay, cưỡi ngựa chậm hơn nhiều...
Và lúc , Chu Dao kiệu gần đến Hầu phủ, kết quả khéo gặp Lý Thời Ngôn cưỡi ngựa qua. Tốc độ nhanh!
Thái Nhi một cái, còn tưởng nhầm? Rồi vọng trong kiệu với Chu Dao: "Tiểu thư, ... hình như là thế tử."
Nghe , Chu Dao lập tức thò đầu , chỉ thấy bóng lưng lưng ngựa.
Nàng nhận : "Phải, là thế tử!"
Thái Nhi tò mò: "Sớm thế , thế t.ử nhỉ?"
"Đuổi theo!" Chu Dao lệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1525-bao-cho-nguoi-mot-tieng.html.]
Thái Nhi ngẩn : "Tiểu thư, là..." Về thôi.
Lời còn hết, Chu Dao : "Ta nhất định gặp , mau đuổi theo."
"...Vâng!" Thế là, Thái Nhi vội bảo phu kiệu đầu đuổi theo.
Cùng lúc đó...
Thất Nhi đích dẫn đến viện Kỷ Vân Thư ở đó, định mang đồ của nàng ! lúc Lạc Dương vẫn đang ngủ trong phòng, bên ngoài đến!
May mà Tiểu Bát dậy vệ sinh phát hiện , vội vàng lay dậy.
"Ca, bên ngoài... bên ngoài đến!"
Lạc Dương trở , vẫn còn mơ màng, như thể thấy!
"Ca, ca dậy , mau dậy !"
Lạc Dương cuối cùng cũng dậy, mắt nhắm mắt mở, dậy hỏi: "Sao thế?"
"Có đến."
"Ai?"
"Không... ."
"Đi xem nào!" Lạc Dương xong bèn tung chăn xuống giường chạy ngoài.
Lúc trong sân bốn , dẫn đầu là Thất Nhi.
Thất Nhi dám tin Kỷ cô nương sống ở nơi rách nát thế ! Ngay cả tỳ nữ trong Tô phủ cũng ở đây. Có thể thấy họ Ôn keo kiệt đến mức nào!
Lạc Dương nhận cô gái đó, lúc ở Ninh An sơn trang, cô gái đó dường như... luôn theo đàn ông xe lăn.
Thất Nhi bước lên, : "Ngươi là Lạc Dương , chúng gặp ở Ninh An sơn trang, chỉ là lẽ ngươi ."
"Ta cô!"
"Vậy thì !" Thất Nhi thẳng vấn đề: “Ta mặt Kỷ cô nương đến đây, mang đồ đạc nàng để ở đây ."
Lạc Dương tưởng nhầm, cô và mấy gã đàn ông to cao lưng, nhạt một tiếng: "Kỷ cô nương ?"
"Nàng hiện đang ở phủ công t.ử nhà ."
"Ở phủ các ngươi?"
"Phải!" Thất Nhi vẻ mặt nghiêm túc: “Cho nên, bây giờ mang đồ của nàng ."
Lạc Dương : "Các ngươi sáng sớm tinh mơ đến đây, còn là mặt Kỷ Vân Thư đến, ngươi tưởng tin chắc?"
"Thiên chân vạn xác!"
"Không thấy , ai đến cũng tin, mau cút hết , nếu , đừng trách tiểu gia khách sáo." Lạc Dương bộ nắm tay , bày vẻ hung dữ, định dọa đám mặt chạy mất.
đối phương... chẳng sợ chút nào!
Lạc Dương hất cằm lên: "Ta nhớ, xe lăn hình như họ Tô nhỉ? Là tướng quân gì đó, Kỷ cô nương với các ngươi căn bản quen , thể ở phủ các ngươi? Một là, ngươi gọi chủ nhân ngươi đến đây, hai là, ngươi đưa gặp Kỷ cô nương, chỉ cần gặp cô , các ngươi mang đồ của cô thì tùy, nhưng bây giờ thấy cô , các ngươi mà dám mang đồ , thì bước qua xác tiểu gia , nếu , báo quan ngay bây giờ!"
Tiểu Bát cũng từ trong phòng vội vàng chạy , nhưng thấy kẻ đến ý , nên yếu ớt nấp lưng Lạc Dương.
Thất Nhi giọng bình thản, kiên nhẫn : "Lạc Dương, cần ngươi hiểu một điều, đến xin phép ngươi đồng ý, mà là đến báo cho ngươi một tiếng."
"Thông báo?"
Thất Nhi phất tay lệnh cho phía : "Đi lấy đồ."
"Vâng!" Mấy đó định tìm phòng Kỷ Vân Thư, xông .
Lạc Dương thấy thế, kéo Tiểu Bát cũng vội vàng xông . Chặn mặt những đó!