NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 152: Tội danh đắc tội với người trong thiên hạ
Cập nhật lúc: 2025-12-07 05:40:36
Lượt xem: 218
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong xe ngựa.
Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư đối diện . Xe ngựa lắc lư nhẹ, tiếng hít thở vốn đều đặn của hai dường như cũng trở nên dồn dập hơn đôi chút.
Một lúc lâu , Kỷ Vân Thư , : "Thực Vương gia cần cùng tiến cung."
"Không tính là cùng. Hôm nay bổn vương cũng cung gặp phụ hoàng. Chuyện biên cương đang cấp bách, hôm qua Người phái truyền nghị sự."
"Ồ!" Cô ậm ừ một tiếng.
Cảnh Dung ngừng một chút nghiêm giọng : "Tiêu Phi tuy sống lâu trong thâm cung nhưng tuyệt đối thể xem thường. Điểm , tại yến tiệc sinh thần của bà , chắc cô cũng hiểu rõ."
Cô gật đầu: "Ta hiểu."
"Cô nhất định đề phòng bà lúc nơi. Nếu bổn vương đoán lầm, bà triệu cô tiến cung, ngoài mặt là hỏi về vụ án mất tích, nhưng thực chất ý đồ gì thì cũng ngoài hai chữ 'quyền vị'."
Nói đến đây, Cảnh Dung thoáng chút lo lắng. Không lo sẽ trở thành mục tiêu triệt hạ của Tiêu Phi để dọn đường cho con trai bà đoạt quyền, mà lo Tiêu Phi ý định lôi kéo Kỷ Vân Thư.
Mà phụ nữ mặt , nếu cứ cứng đầu cứng cổ từ chối thẳng thừng, khó bảo đảm sẽ trở thành mục tiêu trừ khử tiếp theo của Tiêu Phi.
Nhìn thấy sự lo lắng của Cảnh Dung, Kỷ Vân Thư chỉ nhẹ, đáp lời.
"Lời bổn vương , cô rõ ?" Cảnh Dung nhíu mày.
"Đã đến thì cứ an tâm ở . Vương gia cần lo lắng cho . Tiêu Phi dù thâu tóm cục thì cũng cần những quân cờ chịu để bà bài bố. nếu cứ ở yên trong hộp cờ đối lập với bà , chịu chui thì e rằng tay bà cũng chẳng với tới ."
Kỷ Vân Thư bí hiểm. Như Cảnh Dung , Tiêu Phi là thế nào, cô cũng hiểu vài phần.
Cảnh Dung những lời hiểu lắm, thở hắt một : "Tóm cô tự cẩn thận. Phụ nữ trong thâm cung đều đáng sợ vô cùng, những kẻ thể sống sót đến giờ mà vẫn vững đều là một lũ quái vật."
Câu Kỷ Vân Thư tán thành. cô nhịn , đưa bàn tay ngọc ngà lên che miệng. Tay áo rộng gió từ rèm xe cuốn nhẹ, phất qua mái tóc xanh, che nửa khuôn mặt tinh tế thoắt ẩn thoắt hiện.
Thực sự vô ngần!
Đôi mắt lạnh như băng của Cảnh Dung, một khi đặt lên Kỷ Vân Thư, luôn như ngọn lửa hừng hực, chỉ cam tâm tình nguyện cháy âm ỉ bên cạnh cô.
Hắn dời mắt , đưa tay vén rèm xe ngoài, một câu: "Sắp tới cổng cung ."
Kỷ Vân Thư cũng theo ngoài. Lần cung vội vàng, kịp ngắm cánh cổng cung điện hùng vĩ .
Tấm biển Nam Môn treo cao, khảm chính giữa ba cửa lớn, những chữ vàng chói lọi tỏa hàn khí trong gió lạnh, như mạch m.á.u trong cơ thể truyền cái lạnh lẽo đến từng viên gạch ngói chốn cung đình.
Lạnh lẽo như băng, chẳng khác nào một hầm băng khổng lồ. Có lẽ đây cũng là lý do tại từng giây từng phút trong thâm cung đều khiến cảm thấy dày vò vạn phần.
Cảnh Dung với cô: "Ta quan tâm cô dự tính gì, tóm thể phòng , cô tự cẩn trọng. Ta nghị sự với phụ hoàng xong sẽ đợi cô ở cửa Nam ."
"Vương gia vẫn nên dành tâm trí mà suy nghĩ về chuyện biên cương thì hơn. Nước Khúc Khương gần đây xâm phạm khiến biên cương náo loạn, quả thực là vấn đề đau đầu. Nếu đoán lầm, Hoàng thượng thể sẽ hỏi Vương gia kế sách gì . Tranh thủ lúc , Vương gia nên nghĩ kỹ một kế ."
Hả? Cảnh Dung sững ! Không, là kinh ngạc!
Hắn sự thông minh của Kỷ Vân Thư chỉ ở việc phá án, mà ngay cả chuyện triều chính cô cũng am hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-152-toi-danh-dac-toi-voi-nguoi-trong-thien-ha.html.]
Sự kinh ngạc dâng trào, Cảnh Dung buột miệng hỏi: "Cô đoán , cao kiến gì ?"
Cô lắc đầu: "Vương gia hỏi sai , cao kiến gì cả, chỉ suy đoán bừa thôi. Tuy nhiên, hai nước giao tranh, chung quy cũng chỉ vì lợi ích. Quyền mưu cũng , lãnh thổ cũng , cuối cùng cũng quan trọng bằng tính mạng bách tính. Thiết nghĩ, xưa nay cũng chẳng vị đế vương nào dám mạo hiểm gánh cái tội danh đắc tội với trong thiên hạ chỉ để thực hiện dã tâm bá quyền của ."
Giọng cô bình thản, chút gợn sóng nào, cứ như thể chỉ là lời bâng quơ.
đối diện cô, trong mắt Cảnh Dung dậy sóng kinh ngạc tột độ.
"Những điều , là ai cho cô ?"
"Trong 'Lâm Ký' nhắc đến một chút, bỏ chút tâm tư ghi nhớ, thuận miệng vài câu thôi."
Cảnh Dung bán tín bán nghi! Cái gì mà "Lâm Ký"? Kỷ Vân Thư từng đụng đến cuốn đó!
Những chuyện đều là cô Kỷ Bùi kể . Trong hai năm đó, Kỷ Bùi chỉ dạy cô thơ chữ, mà còn dạy cô một việc về quyền mưu và binh pháp. Có lẽ vì hứng thú, Kỷ Vân Thư học chăm chỉ trong hai năm.
Cô còn nhớ như in một câu Kỷ Bùi từng : "Kẻ thù lớn nhất trong thiên hạ là những binh lính cầm gươm giáo mặt cô, mà là chính những trong thiên hạ mà cô dốc lòng bảo vệ."
Lúc đó Kỷ Vân Thư hiểu lắm, nhưng về cô mới dần ngộ . Dã tâm càng bành trướng, kết quả đổi chắc chắn là sự phản kháng của thiên hạ. Một bậc đế vương khi đó sẽ trở thành một "Tần Thủy Hoàng" thứ hai.
Cảnh Dung thấy cô thất thần, : "Đa tạ!"
"Ta gì !" Cô ngước đôi mắt đang cụp xuống lên, đầu , lạnh nhạt đáp.
" cô điểm tỉnh bổn vương."
"Đó là do Vương gia thông minh."
Câu đổi nụ hiểu ý của Cảnh Dung. , Kỷ Vân Thư hề hiến kế sách gì cho , chỉ thuận miệng vài câu.
Ừ! Chỉ là thuận miệng vài câu. Cô tranh công, cũng sẽ ép cô nhận.
Xe ngựa dừng ngoài cổng cung. Hai xuống xe, mỗi về một hướng khác .
Lúc chia tay, Cảnh Dung còn quên dặn dò cô vài câu, và nhắc việc sẽ đợi ở cửa Nam. Kỷ Vân Thư đều gật đầu đồng ý, theo tiểu thái giám đến Chương Chí Điện.
Trong điện cứ cách vài bước đặt một lò sưởi, tạo nên sự tương phản rõ rệt với cái lạnh bên ngoài.
Đến ngoài chính điện, Kỷ Vân Thư chờ, tiểu thái giám thông báo, một lát bèn .
"Mời Kỷ ."
Cô bước , tà áo rộng rủ hai bên bay theo bước chân. Thân hình thẳng tắp, hề chút e sợ nào.
Bước trong điện, mắt là tấm rèm lụa xanh rủ xuống từ xà nhà, loáng thoáng thấy bóng phụ nữ ghế quý phi bên trong.
Khi tấm rèm lụa dần vén lên, khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng đến mức đoán tuổi tác của Tiêu Phi hiện rõ trong mắt Kỷ Vân Thư. Bộ cẩm bào màu tím hồng thêu đuôi phượng, tà váy xòe như một đóa hồng đen Thổ Nhĩ Kỳ nở rộ quanh bà .
Phong hoa tuyệt đại! Dùng từ để hình dung bà thật ngoa. Chẳng trách Hoàng thượng sủng ái bà đến . Chung quy, đế vương xưa nay đều yêu mỹ nhân, đó là chân lý ngàn đời đổi.