NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1517: Lý Thời Ngôn tìm người
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:11:58
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay khi Ôn Triệt còn đang bối rối về mục đích chuyến của Kỷ Vân Thư...
Bên ngoài xe ngựa bỗng vang lên tiếng gọi: "Ôn tướng quân ?"
Là Lý Thời Ngôn!
Ôn Triệt nheo mắt, khó hiểu.
Sau đó thấy phu xe bên ngoài đáp: "Thế tử, ngài tìm công t.ử nhà việc gì ?"
"Tránh !", Lý Thời Ngôn gạt phăng mặt, vén rèm xe lên, thấy Ôn Triệt và Ôn Tòng bên trong.
Xe ngựa chỉ rộng thế, một cái là thấy hết. Kỷ Vân Thư ở trong!
Ôn Triệt thấy lỗ mãng như , lập tức nghiêm mặt, lạnh lùng hỏi: "Thế tử? Ngài ý gì đây?"
Vừa mới rửa sạch hiềm nghi g.i.ế.c , quy tắc thế .
Nếu là khác lẽ còn nhịn hành vi của . Ôn Ngọc thì khác! Hắn vốn là tướng quân, nên coi trọng quy củ!
Lý Thời Ngôn chẳng màng đến sắc mặt khó coi của , một lòng chỉ tìm Kỷ Vân Thư, thấy trong xe bèn : "Ôn tướng quân, thứ , đến tìm !"
Nói thẳng mục đích.
"Ai?"
Lý Thời Ngôn định buột miệng , nhưng e ngại, cuối cùng : "Nghe cùng các ngài một vị Kỷ cô nương, tìm cô ."
Ôn Triệt nhíu mày chặt: "Quả thực một vị Kỷ cô nương, nhưng thật khéo, cô việc xuống núi , chúng cũng cô ?"
"Sao thể!"
"Thế t.ử nghĩ Ôn mỗ sẽ dối lừa ?", Ôn Triệt ánh mắt sắc lạnh.
Lý Thời Ngôn nuốt nước bọt, ngờ vực, trong xe ngựa quả thực giấu , bèn : "Vậy phiền ."
Buông rèm bỏ .
Ôn Triệt vẻ mặt ảm đạm: "Đường đường là Thế tử, lễ nghi quy tắc đều hiểu."
Ôn Tòng bên cạnh . Chỉ coi đó là hành vi ấu trĩ của trẻ con.
Lý Thời Ngôn thấy xe Ôn Triệt còn một chiếc xe ngựa của Ôn gia nữa, bèn hai lời tới.
Lúc Ôn Ngọc và Sổ Thiên đang bên ngoài thấy vội vã tới, hai chặn : "Thế tử?"
Lý Thời Ngôn thèm để ý, vòng qua hai , trực tiếp vén rèm chiếc xe phía lên, nhưng bên trong ngoài Lạc Dương đang ngủ chổng vó thì chẳng lấy một cái bóng.
Hắn hỏi Ôn Ngọc: "Kỷ cô nương thực sự ở đây?"
Ôn Ngọc ngẩn một lúc mới phản ứng : "Ngài tìm cô ?"
"Cô ?"
"Kỷ cô nương việc xuống núi .", Ôn Ngọc trả lời, đồng thời tò mò hỏi thêm một câu: “Sao ngài quen Kỷ cô nương?"
Theo lý thì thể nào!
Ngày họ đến sơn trang, Lý Thời Ngôn tưởng g.i.ế.c bỏ trốn, đó giam ở Thủy Nguyệt Các, cho đến hôm nay mới thả, mà Kỷ Vân Thư rời khỏi sơn trang, họ từng chạm mặt, chạm mặt thì Lý Thời Ngôn quen Kỷ Vân Thư?
Chẳng lẽ... họ quen từ !
Tư duy của Ôn Ngọc xoay chuyển cực nhanh, lập tức đưa kết luận .
Lý Thời Ngôn nhớ lời dặn của Kỷ Vân Thư, tiết lộ chuyện nàng ở đây, nghĩ một lúc mới : "Không quen, chỉ là Ôn đại nhân bạn họ Kỷ, ở cùng viện với Chu cô nương, quan hệ cũng khá , nên đến gặp mặt."
Trời đất! Lý do ch.ó nó tin!
Coi Ôn Ngọc não chắc? Nếu là Lạc Dương thì may còn tin!
Ôn Ngọc cũng vạch trần , khóe miệng nhếch lên nụ sâu xa: "Hóa là ."
"Đã Kỷ cô nương thực sự cùng các ngài đến Ninh An Sơn Trang, chắc hẳn ở thành Yến Kinh cô cũng ở tại phủ các ngài chứ?", Lý Thời Ngôn hỏi.
Ôn Ngọc cân nhắc trong lòng, suy tính một chút : "Thực dám giấu, Kỷ cô nương chỗ ở riêng, còn ở thì cũng rõ! Nếu ngài thực sự gặp Kỷ cô nương, chi bằng đợi cô về, nếu cô đến phủ tìm , lúc đó sẽ giới thiệu cho các ngài, nhưng Kỷ cô nương , rốt cuộc ... thì khó lắm."
Hắn cũng Kỷ Vân Thư ? Cũng nàng ? Biết luôn một mạch cũng nên.
Ngay khi Lý Thời Ngôn thất vọng, trong xe ngựa bỗng thò một cái đầu.
Lạc Dương dụi mắt chỉ Ôn Ngọc : "Họ Ôn , rõ ràng ngươi sắp xếp chỗ ở cho và Kỷ cô nương, giờ bảo ? Ngươi đúng là hươu vượn, dối chớp mắt, thật hổ."
Ôn Ngọc tức giận: "Ngươi..."
Tiểu tử, ngươi cố ý đúng !
Lý Thời Ngôn : "Là ngươi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1517-ly-thoi-ngon-tim-nguoi.html.]
Lạc Dương giơ tay chào, hì hì : "Thế tử, là , tối hôm đó thấy ngài từ hòn giả sơn, hôm nay giúp ngài rửa sạch oan khuất cũng là ."
Hắn đắc ý dạt dào!
"Đa tạ ngươi giúp đỡ."
"Chuyện nhỏ chuyện nhỏ."
Này!
Ngươi phổng mũi đấy nhá!
Lý Thời Ngôn vấn đề chính: "Ý ngươi là, Kỷ cô nương ở cùng chỗ với ngươi?"
" !", Lạc Dương còn cố ý chỉ Ôn Ngọc: “Chính sắp xếp chỗ ở, bảo là lừa ngài đấy."
Khoảnh khắc đó, mặt Ôn Ngọc xanh mét! Mắt sắp lồi ngoài, trừng trừng Lạc Dương với ánh mắt cảnh cáo.
Mẹ kiếp, đúng là đồng đội như heo!
Còn Lạc Dương thì cố tình đấy, đang mong Ôn Ngọc và Thế t.ử đ.á.n.h một trận xem ai lợi hại hơn, cá Thế t.ử thắng, dù Ôn Ngọc cũng chỉ là kẻ sấm to mưa nhỏ.
Còn Thế t.ử nhà là !
Lý Thời Ngôn liếc Ôn Ngọc, hầu như giao du với họ Ôn, nhưng sớm Ôn gia giảo hoạt, xem lời đồn bên ngoài sai, nhưng dù lúc trong lòng lửa giận, cũng thời gian truy cứu, chỉ nắm lấy tay Lạc Dương đang gác cửa sổ xe: "Ngươi thể đưa tìm cô ?"
"Không thành vấn đề! Tuy bây giờ Kỷ cô nương việc , nhưng cô còn đồ lấy, chắc chắn sẽ một chuyến, đợi xuống núi, ngài cứ theo , đưa ngài ."
"Đa tạ!", Lý Thời Ngôn kích động: “Ta sẽ bạc đãi ngươi , đến lúc đó ngươi gì cứ , chỉ cần , đều cho ngươi."
"Oa, hào phóng thế! Vậy quyết định thế nhé!", Lạc Dương sướng rơn.
Chỉ Ôn Ngọc và Sổ Thiên mặt mày tím tái. Như tát một cái thật đau! Đau thấu tim!
Lúc Lý Thời Ngôn còn quên ném cho Ôn Ngọc một câu: "Ôn đại nhân, sài lang, cần đề phòng ."
"..."
Ôn Ngọc câm nín!
Một lát , xe ngựa phía cuối cùng cũng bắt đầu di chuyển.
Những xuống xe lượt lên xe chuẩn xuống núi.
Vừa lên xe, Ôn Ngọc mắng Lạc Dương xối xả: "Ngươi còn Thế t.ử tìm Kỷ cô nương việc gì mà đồng ý đưa , ngươi rảnh rỗi sinh nông nổi hả?"
Lạc Dương cho là đúng: "Ta thấy Thế t.ử vẻ gấp tìm Kỷ cô nương, chắc chắn là việc quan trọng, là việc quan trọng thì thể giúp? Hơn nữa, ngươi sợ Thế t.ử ăn thịt Kỷ cô nương chắc? Người là Thế tử, ngươi tưởng ai cũng giống ngươi !"
"Ngươi..."
"Vừa ngươi thấy ? Ngài bảo chỉ cần đưa ngài tìm Kỷ cô nương, ngài sẽ cho những gì ngài thể cho, tay hào phóng lắm, như họ Ôn các ngươi, điều kiện còn mặc cả."
Mắt Ôn Ngọc đỏ ngầu vì tức.
...
Xe ngựa lục tục xuống núi, đợi về đến thành Yến Kinh, Lý Thời Ngôn lập tức đến tìm Lạc Dương, kéo lên một chiếc xe ngựa khác, cùng đến viện nơi và Kỷ Vân Thư ở.
Lúc , Tiểu Bát đang phơi nắng trong sân, mấy ngày nay Kỷ Vân Thư và Lạc Dương ở đây, nó buồn chán c.h.ế.t , nhưng một dám phố, đành ru rú ở đây cả ngày, cho con thỏ trắng ăn.
Mấy ngày nay, con thỏ béo lên hẳn một vòng.
Nó đang nhắm mắt định nghỉ ngơi thì thấy tiếng bước chân bên ngoài, nó bật dậy, đầy hy vọng cửa, quả nhiên thấy Lạc Dương và một lạ mặt bước .
"Ca!", Nó nhảy cẫng lên khỏi ghế bập bênh, lao tới ôm chầm lấy Lạc Dương, vui buồn : “Đệ còn tưởng cần nữa, suýt nữa thì ngoài tìm , may mà c.h.ế.t, nếu cũng sống nổi."
Hả?
Lạc Dương câm nín!
Bị Tiểu Bát ôm đến nghẹt thở.
"Đệ... buông !", Hắn dùng sức đẩy Tiểu Bát .
Tiểu Bát lau mắt, nhe răng .
Lạc Dương ho vài tiếng, xoay cổ hỏi: " , Kỷ cô nương về ?"
Tiểu Bát lắc đầu: "Chưa!"
"Thật ?"
"Ca, lừa ."
...