NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 151: Tức tốc tiến cung

Cập nhật lúc: 2025-12-07 05:40:35
Lượt xem: 200

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vệ Dịch, cái ..." là đồ giả.

Lời kịp hết, Kỷ Vân Thư thấy Vệ Dịch với vẻ mặt đầy mong đợi, hỏi: "Thư Nhi thích ?"

"..."

"Đây là lắc chân để đeo ở cổ chân đấy. Hôm qua lén mua, ông chủ tiệm bảo con gái thích cái nhất, Thư Nhi đeo chắc chắn sẽ lắm."

Vệ Dịch đợi Kỷ Vân Thư từ chối gì thêm, vội vàng lấy chiếc vòng bạc tinh xảo , thụp xuống, cẩn thận đeo cổ chân cô.

Tiếng chuông leng keng vang lên khe khẽ, vui tai.

Cậu bật dậy, mặt Kỷ Vân Thư tấm tắc khen: "Đẹp quá, Thư Nhi đeo thật."

Kỷ Vân Thư nhấc chân lên, chiếc vòng bạc nơi cổ chân trái. Vì vòng mảnh nên đeo cảm giác nhẹ nhàng, linh hoạt, tiếng chuông cũng quá ồn ào. Tuy là đồ cũ, nhưng cô nỡ Vệ Dịch buồn. Tạm thời cứ cho là nó , đồ cũ thì chứ?

Kỷ Vân Thư vui vẻ nhận lấy: "Cảm ơn, thích."

Vệ Dịch đắc ý hất cằm: "Đồ chọn, Thư Nhi đeo lên dĩ nhiên là nhất ."

Nhìn bộ dạng , chắc quên sạch chuyện Cảnh Huyên đập phá sân vườn ban nãy. Đây lẽ là điểm đặc biệt nhất của Vệ Dịch đó là vô tư lự.

Kỷ Vân Thư vội kéo ngoài, tránh để hưng phấn quá đất ngắm chân .

Ngoài sân vô cùng bừa bãi. May mà Kỷ Vân Thư ngăn cản kịp thời, nếu e rằng mấy cây mai trồng trong viện cũng nhổ tận gốc.

Các nha đầu đang hối hả dọn dẹp tàn cuộc. Trời bắt đầu lất phất mưa, nếu dọn nhanh, nước mưa hòa với đất cát sẽ biến nơi thành vũng lầy lội.

Vệ Dịch co giò chạy đến bên cạnh một tiểu nha đầu, vội vàng đón lấy chậu cây vỡ tay cô bé, bụng : "Tỷ tỷ, để giúp cho."

"Vệ công tử..." Nha đầu kịp ngăn cản, Vệ Dịch ôm chậu cây ném tọt thùng rác lớn.

Kỷ Vân Thư cũng chẳng màng mưa bụi, xắn tay áo lao dọn dẹp cùng .

"Kỷ , để chúng nô tỳ ạ."

"Không , cùng dọn cho nhanh, lát nữa mưa to thì hỏng bét."

"Vâng."

Cả viện tay chân luống cuống thu dọn đống chậu vỡ. Đất cát gặp mưa dính bết khiến mấy nha đầu trượt chân ngã chỏng quèo.

Vệ Dịch thấy thế thì xót xa lắm, vội đỡ các nha dậy, dìu sang một bên, còn lệnh cho họ yên đó, cử động. Cứ như thể mới là chủ nhân nơi . Có lẽ vì càng càng hăng, Vệ Dịch tranh hết việc.

Kỷ Vân Thư định nhặt mấy mảnh sành vỡ, tay kịp chạm thì Vệ Dịch cướp lấy, miệng : "Thư Nhi, để giúp tỷ."

Hành động khiến lòng Kỷ Vân Thư ấm áp, khóe môi nở nụ trong trẻo.

Những bóng bận rộn chạy chạy trong sân, đúng là náo nhiệt!

Tiếng chuông bạc leng keng hòa cùng tiếng mưa rơi tí tách, dường như biến khung cảnh trong viện thành một bức tranh hư ảo, thực nhưng đẽ vô ngần.

Ngoài sân, Cảnh Dung lặng ánh đèn lồng, mái tóc và bờ vai ướt đẫm mưa bụi. Nhìn nụ rạng rỡ môi Kỷ Vân Thư, rõ ràng đến thế, nhưng trái tim nhói đau.

Bởi nụ , dường như cô bao giờ dành cho . Đối với , cô chỉ sự lạnh nhạt và lảng tránh.

Hắn ước gì một ngày nào đó, Kỷ Vân Thư thể kiên định ở bên cạnh như cô từng thủ tiết chờ đợi Kỷ Bùi. Hắn mong cô thể thoải mái, vui vẻ như khi ở bên Vệ Dịch, nở với một nụ an yên.

Nếu thực sự cái gọi là "một ngày nào đó", chờ đợi thêm chút nữa thì !

Hôm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-151-tuc-toc-tien-cung.html.]

Kinh Triệu Doãn đến phủ Dung Vương một chuyến, bẩm báo kết quả tìm kiếm ở Lương Sơn ngày hôm qua.

Ông : "Đã phái ít , nhưng manh mối thu hầu như bằng . Thi thể tìm thấy chân núi Lương Sơn, ngay sát đường quan đạo. Dấu xe ngựa nhiều, dấu chân cũng hỗn loạn. Trên đường quan đạo thì chuyện là bình thường. Hạ quan cũng cho lục soát khu vực lân cận, gần nhất chỉ một căn nhà tranh bỏ hoang từ lâu, xung quanh là núi lớn, thể giấu . Nạn nhân lẽ trốn thoát từ một nơi nào gần đó. Ngoài , thực sự phát hiện thêm gì nữa."

Nói đoạn, ông thở dài đầy bất lực. Manh mối lẽ đứt đoạn tại đây. Điều tra suốt hai tháng ròng, giờ đây vẫn công cốc.

Kỷ Vân Thư trong lòng sinh nghi. Không thể nào tìm thấy gì cả. Lời giải thích duy nhất là của Kinh Triệu Doãn tìm kiếm đủ kỹ lưỡng.

Cân nhắc một chút, Kỷ Vân Thư : "Ta sẽ đích đến Lương Sơn một chuyến."

"Không !"

Cảnh Dung lập tức bác bỏ: "Sức khỏe cô , thể ."

"Sức khỏe ." Kỷ Vân Thư phản bác.

Cảnh Dung kéo cô sang một bên, vẻ mặt nghiêm túc: "Lương Sơn chướng khí, độ ẩm nặng, dù đang là tháng bảy tháng tám cũng vô cùng ẩm ướt. Cô đừng quên vết thương mặt cô kỵ ẩm, nếu dính , những mặt cô hủy hoại mà cơ thể cũng chịu nổi ."

, cô suýt quên mất lời đại phu dặn dò kỹ lưỡng, đến những nơi ẩm thấp để tránh vết thương mặt lành mà nứt .

mà...

"Nếu đích một chuyến, vụ án sẽ mất hết manh mối."

"Không mặc cả gì hết. Bất cứ chuyện gì cũng quan trọng bằng sự an nguy của cô."

Giọng điệu kiên quyết cho phép phản đối. Kỷ Vân Thư hiểu quá rõ tính cách của đàn ông .

Cô đang định mở miệng tranh luận thì bên ngoài mấy tiểu thái giám từ trong cung .

Thái giám bước những bước nhỏ, hai tay đặt bụng, quy củ : "Tham kiến Dung Vương. Tiêu Phi nương nương lệnh, truyền Kỷ tức tốc tiến cung."

...

Lúc , Cảnh Huyên đang trong đình, hai tay chống cằm, đôi mắt to tròn ngắm hoa cỏ trong vườn đến ngẩn ngơ, khóe miệng thi thoảng nhoẻn e thẹn.

Hai nha đầu bên cạnh , vẻ mặt đầy khó hiểu. Chuyện gì thế ? Công chúa trúng tà ?

Từ hôm qua trở về đến giờ, cô cứ ngẩn ngơ, mặt ngươi chốc chốc đỏ bừng e lệ, là dáng vẻ của một thiếu nữ đang yêu.

Cảnh Huyên c.ắ.n môi, cúi đầu khúc khích, vai rụt ngượng ngùng, một lúc lâu mới thu mớ cảm xúc hỗn độn .

Xa xa bốn năm cung nữ bưng bánh ngọt về hướng chính điện. Cô sực nhớ , bèn sai cung nữ bên cạnh: "Ngươi mang mấy đĩa bánh đó đây."

"Vâng!"

Cung nữ vội chạy , gì đó với mấy bưng bánh, cuối cùng tay về.

Cảnh Huyên hỏi: "Bánh ?"

"Công chúa, họ bánh mang lên đại điện."

Nghe , Cảnh Huyên đập tay xuống bàn đá: "To gan thật, đồ bổn công chúa mà cũng dám đưa?"

Cung nữ vội cúi đầu giải thích: "Nghe lát nữa trong điện sẽ một vị khách quý, nên nương nương lệnh bánh thượng hạng để tiếp đãi."

"Khách quý? Là ai?"

"Nghe là một vị tên Kỷ ."

Vừa xong, khóe miệng Cảnh Huyên lập tức nở nụ thẹn thùng. Cô kích động vô cùng!

 

Loading...