NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1501: Đã là xứng đáng, thì không có đúng sai
Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:53:22
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Dao bước khỏi phòng, hồn xiêu phách lạc, đôi mắt đỏ hoe, dường như mất hết sức lực. Đôi chân và linh hồn dường như còn thuộc về nàng nữa, cả cứ thế bước trong vô thức.
Thái Nhi thấy nàng , bộ dạng của nàng dọa sợ, vội vàng chạy tới đỡ lấy, ân cần hỏi: "Tiểu thư, ... chứ?"
Thái Nhi tiểu thư nhà gì với thế tử, nhưng chắc chắn đó là những lời mà tiểu thư .
"Tiểu thư?"
Chu Dao gì, ánh mắt tiều tụy trống rỗng về phía , từng bước từng bước khỏi Thủy Nguyệt Các.
Cuối cùng nàng cũng hiểu, tại một khi đau khổ tột cùng thể !
Lính canh trong viện thấy họ rời , bèn phòng, thấy Lý Thời Ngôn ủ rũ bên trong, định hỏi thăm vài câu nhưng nuốt lời trong, lẳng lặng đóng cửa ...
Chu Dao khỏi Thủy Nguyệt Các, cứ thế mãi mục đích.
Thái Nhi lẳng lặng theo, một đoạn, nàng hỏi: "Tiểu thư, chúng về thôi? Người thế , nô tỳ lo lắm."
Chu Dao để ý.
"Tiểu thư, đừng dọa nô tỳ nữa ? Người gì chứ."
"..."
"Người gì vui cứ với nô tỳ."
Chu Dao đột ngột dừng , nhẹ nhàng đẩy tay Thái Nhi đang đỡ , : "Ngươi cần theo nữa."
"Chuyện ..."
Chu Dao tiếp tục bước ... Nàng cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, sắc mặt khó coi, đôi môi trắng bệch. Nàng thấy mắt một mảng mơ hồ, đom đóm bay đầy trời, cơ thể ngày càng mệt mỏi, đầu đau như nổ tung!
Cuối cùng...
Hai chân trụ vững nữa, cả ngã xuống. Mất ý thức!
Thái Nhi thấy , vội vàng chạy tới, hét lớn: "Tiểu thư, tiểu thư, , mau cứu tiểu thư nhà với."
...
Chuyện Chu Dao ngất xỉu nhanh chóng lan truyền khắp sơn trang!
Chu Thượng thư tin thì sợ c.h.ế.t khiếp, vội vã chạy tới, sai mời Ôn Tòng đến bắt mạch cho con gái.
May mà gì đáng ngại, chỉ là nhất thời kích động, cộng thêm đau lòng, khí huyết thông nên mới ngất .
Các cô nương trong viện để thể hiện tấm lòng lương thiện của , cũng thi chạy đến thăm hỏi, ngay cả Khâu Thục cũng giả vờ bụng đến xem, còn vài câu quan tâm với Chu Thượng thư.
là những kẻ diễn kịch!
Ôn Tòng an ủi Chu Thượng thư: "Con gái ngài , nghỉ ngơi một lát là khỏe thôi."
Chu Thượng thư vẫn lo lắng yên, : "Ta chỉ mỗi mụn con gái , nếu nó mệnh hệ gì, ... ? Biết ăn thế nào với nó đây?"
"Con gái nhà , thể yếu đuối một chút cũng là chuyện thường, gì đáng ngại , yên tâm."
"Đa tạ Ôn thần y."
"Khách sáo !" Ôn Tòng dặn dò nha chăm sóc bốc thuốc, một lát .
Chu Thượng thư trong phòng hồi lâu, thấy sắc mặt con gái dần lên mới yên tâm, đó kéo Thái Nhi sang một bên hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ?"
Thái Nhi nhíu mày: "Lão gia..."
"Mau !"
"Nô tỳ cũng ."
"Không ?" Sắc mặt Chu Thượng thư nghiêm : “Ngươi luôn ở bên cạnh tiểu thư ? Sao ?"
"Tiểu thư gặp thế tử, nô tỳ ngăn , đành theo tiểu thư đến Thủy Nguyệt Các. Sau đó thế t.ử và tiểu thư ở trong phòng một lúc, khi ngoài... tiểu thư cứ như mất hồn, ngất xỉu."
"Vậy tiểu thư nhà ngươi và thế t.ử gì?"
Thái Nhi ngơ ngác lắc đầu: "Nô tỳ ."
"Đồ vô dụng!" Chu Thượng thư tức giận.
Thái Nhi co rúm !
Lúc , Chu Dao tỉnh , Chu Thượng thư lập tức lao tới, vội hỏi: "Dao nhi, cha ở đây."
Chu Dao xoa trán, gọi một tiếng: "Cha?"
"Còn thấy khó chịu ở , cho cha ."
Nàng dậy, ánh mắt vô hồn, vẻ đau buồn nào, tâm tư như tro tàn nguội lạnh. Một câu cũng .
"Dao nhi ! Cha con lo lắng cho thế tử, cũng sốt ruột, nhưng thể vì thế mà hại thể ."
Nàng vẫn gì.
"Có thế t.ử bắt nạt con ?"
"..."
"Dao nhi?"
Đôi mắt nàng khẽ động, yếu ớt : "Cha, con ở một một lát."
Chu Thượng thư định thêm gì đó, nhưng nuốt xuống: "Được, con nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện gì nhất định cho cha ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1501-da-la-xung-dang-thi-khong-co-dung-sai.html.]
Nàng gật đầu.
Lúc , Chu Thượng thư dặn dò Thái Nhi: "Chăm sóc tiểu thư cho , nếu tiểu thư mệnh hệ gì, sẽ lấy mạng ngươi."
Thái Nhi run rẩy: "Vâng, nô tỳ nhất định trông nom tiểu thư cẩn thận."
Đợi Chu Thượng thư khỏi, nha phụ trách bưng t.h.u.ố.c sắc xong đến, Thái Nhi đón lấy bưng đến mặt tiểu thư nhà , : "Tiểu thư, tranh thủ lúc còn nóng uống t.h.u.ố.c ."
Nàng im lặng .
"Tiểu thư?"
"Ra ngoài!"
"Người cứ uống t.h.u.ố.c , sức khỏe là quan trọng nhất."
Chu Dao nhắc nữa: "Ra ngoài!"
Thái Nhi vẻ mặt đầy lo lắng, nhưng cũng đành bất lực, thở dài ngoài. đến cửa thì đụng Kỷ Vân Thư.
Kỷ Vân Thư trong một cái, đón lấy bát t.h.u.ố.c trong tay Thái Nhi, : "Giao cho ."
Thái Nhi như vớ cọc, vội vàng nhờ cậy: "Kỷ cô nương, cô nhất định giúp tiểu thư nhà , sức khỏe tiểu thư vốn , nhất định uống t.h.u.ố.c mới ."
"Ta , ngươi ngoài đợi ."
"Vâng!"
Kỷ Vân Thư bưng t.h.u.ố.c , xuống bên giường, hỏi Chu Dao một câu: "Cô gặp thế t.ử ?"
Ánh mắt Chu Dao khẽ d.a.o động, sang nàng, hỏi: "Cô xem rốt cuộc đúng? Hay là sai?"
"Cô thấy ?"
"Ta , thực sự ." Mắt nàng đỏ hoe: “Ta đúng? Hay là sai?"
Kỷ Vân Thư hiểu tâm tư của nàng, hỏi thêm một câu: "Vậy cô hối hận ?"
"Không, hối hận!"
"Đã hối hận, thì đó là xứng đáng! Đã là xứng đáng, thì đúng sai."
Hả?
Khoảnh khắc , lời của Kỷ Vân Thư dường như cởi bỏ nút thắt trong lòng Chu Dao, nước mắt nàng cứ thế tuôn rơi kìm ...
...
Trời ngả sang chiều.
Lạc Dương nhân cơ hội một bộ quần áo tiểu tư, đến viện của Triệu Quyền Chí, cố ý bưng cơm nước phòng .
Triệu Quyền Chí đang bên trong nghịch miếng ngọc bội tay, lấy khăn khô lau chùi liên tục.
"Triệu công tử, cơm nước của ngài."
"Để đó ."
"Vâng!" Lạc Dương đặt mấy đĩa rau xuống, thầm, cố tình hất đổ thức ăn lên Triệu Quyền Chí.
"Xoảng" một tiếng, tất cả đổ ập lên bộ y phục sang trọng của Triệu Quyền Chí.
Triệu Quyền Chí bật dậy, cúi đầu vết bẩn , quát mắng: "Ngươi cái gì thế hả? Có hầu hạ ? Hay là mắt?"
Lạc Dương đạt mục đích, vội vàng cúi đầu : "Triệu công tử, tiểu nhân cố ý."
"Đồ vô dụng."
"Tiểu nhân lau cho ngài." Lạc Dương xắn tay áo lau lên , cố ý chạm cánh tay .
Triệu Quyền Chí dường như ý thức, giấu tay lưng, : "Cút ngoài."
Lạc Dương : "Hay là để tiểu nhân lấy nước cho ngài tắm nhé?"
Triệu Quyền Chí vốn ưa sạch sẽ, thấy bẩn thỉu thế , trong lòng khó chịu, hai hàng lông mày nhíu chặt, thực sự còn cách nào khác, phất tay áo: "Còn mau ?"
"Vâng!"
Lạc Dương ngoài, lấy danh nghĩa Triệu Quyền Chí sai bảo đám tiểu tư nha trong sơn trang chuẩn nước tắm. Đợi cửa đóng , bèn ghé sát cửa sổ trộm.
bồn tắm và cửa sổ ngăn cách bởi một tấm bình phong, thấy Triệu Quyền Chí vết ch.ó c.ắ.n ?
Hắn tìm một thanh tre dài, luồn qua khe cửa sổ trong, khều từng chiếc quần áo vắt bình phong xuống một cách thần quỷ . Sau đó giấu quần áo bụi cỏ, vội vàng chạy vòng cửa chính.
Đợi Triệu Quyền Chí tắm xong, thì thấy quần áo biến mất, nghĩ thầm: Chẳng lẽ hạ nhân mang quần áo ?
Hắn gọi vọng ngoài: "Người !"
Lạc Dương tiếng vội chạy , cúi đầu, cách tấm bình phong hỏi: "Triệu công tử? Sao ạ?"
"Quần áo của ?"
"Quần áo của ngài bẩn , nên tiểu nhân mang giặt ạ."
"Vậy còn mau lấy bộ mới đến đây!"
"Vâng! Tiểu nhân ngay!"
Lạc Dương tìm một bộ quần áo trong tủ của , đang định vắt lên bình phong thì đột nhiên, tròng mắt đảo nhanh, giả vờ trượt chân, lao thẳng tấm bình phong mặt...
...