NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1499: Trời sập xuống, ta gánh
Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:53:20
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi trong sân tản hết, Kỷ Vân Thư kéo Lạc Dương, vẫn đang hầm hầm tức giận, trong phòng. nàng đóng cửa, để tránh bàn tán .
Lạc Dương phịch xuống ghế, xoa xoa khuôn mặt in hằn năm dấu ngón tay, tức tối : "Con mụ c.h.ế.t tiệt, đ.á.n.h đánh, cứ nhè mặt mà đánh, tay còn độc địa như . Lần còn dám thế, nhất định sẽ đ.á.n.h trả, đ.á.n.h cho ả răng rơi đầy đất, xem còn dám hung hăng nữa ."
Kỷ Vân Thư lắc đầu ngao ngán, rót cho một chén nước, đưa tới: "Cần gì so đo với một tiểu cô nương?"
"Tiểu cô nương? Ả là tiểu cô nương á? Ả đích thị là một con quái vật! Chẳng chút dáng vẻ nào của con gái nhà lành cả, đàn bà đanh đá đến mấy cũng như thế. Nếu quân t.ử động khẩu động thủ, bóp c.h.ế.t ả ."
"Tỷ tỷ ruột của cô là Hoàng hậu đấy, ngươi mà dám động đến cô , cũng đừng hòng giữ mạng."
"Mạng của tiểu gia dễ lấy thế ?"
"Tóm , chuyện coi như bỏ qua , ngươi cũng đừng kích động như nữa. Với một nữ tử, quan trọng nhất là danh tiết, nãy nếu ngươi lời gì mặt , thì bảo cô sống thế nào?"
"Không sống thì thôi, loại như sống cũng chật đất, chỉ giỏi to mồm." Lạc Dương cứ nghĩ đến bộ mặt của Khưu Thục là bao nhiêu khí phách nam nhi đều bay biến sạch.
Kỷ Vân Thư tính Lạc Dương trời sợ đất sợ, đành nhỏ nhẹ khuyên giải: "Cô dù cũng là con gái, dù sai thế nào cũng kẻ đại gian đại ác. Ngươi so đo với cô , chỉ tổ để đàm tiếu. Sau chuyện như , ngươi ngàn vạn đừng xen nữa."
"Ta xen ? Ta đều là vì cô đấy!" Lạc Dương nàng đầy nghiêm túc.
"Ta tự giải quyết ."
Lạc Dương xoa mặt mấy cái: "Cái cô nương , đúng là mạnh miệng." Nói , nhoài về phía , chằm chằm đôi mắt của Kỷ Vân Thư, hỏi: "Cô xem, cô rốt cuộc bằng gì ? Chuyện gì cũng quan tâm, chuyện gì cũng tự gánh vác. Thật chịu thua một chút cũng chẳng c.h.ế.t ai , trời sập xuống chẳng còn chống đỡ cho cô ?"
Lời tuy vẻ sến súa, thốt từ miệng Lạc Dương càng thêm vẻ "từng trải", nhưng từng câu từng chữ đều xuất phát từ tận đáy lòng. Trời sập xuống thật, sẽ gánh!
Qua những ngày chung sống, Kỷ Vân Thư thực hiểu tâm ý của Lạc Dương, nhưng nàng giả vờ như , chỉ coi hai là bạn bè, bèn lảng sang chuyện khác: "Ta chuyện chính sự với ngươi."
! Chuyện chính sự. Lạc Dương suýt nữa thì quên: "Chuyện gì ?"
"Ta ngươi giúp điều tra con trai của Giang Quảng Tổng đốc, Triệu Quyền Chí, xem vết thương do ch.ó c.ắ.n ."
Triệu Quyền Chí? Lạc Dương lục lọi cái tên trong đầu, mới nhớ là ai! Chẳng là vị công t.ử nhà giàu đỡ cho Lý Thời Ngôn ở đại sảnh hôm đó ?
Chỉ là, hiểu: "Tại xem vết thương ?"
"Ta chỉ kiểm chứng một chút, ngươi giúp tra cho rõ ràng."
Lạc Dương trong hồ lô của nàng bán t.h.u.ố.c gì, cũng hỏi nàng cũng chắc , bèn vỗ ngực: "Yên tâm, chuyện cô giao cho nào hỏng ?"
"Vậy !"
"Đi bây giờ luôn á?"
"Chứ ?"
Lạc Dương chỉ mặt : "Mặt giờ vẫn còn đau đây , nghỉ ngơi một lát."
Kỷ Vân Thư gì, chỉ chằm chằm ...
Lạc Dương cơ mặt giật giật mấy cái, nuốt nước bọt, chằm chằm như thật khó chịu, cuối cùng đành dậy, uống cạn chén nước Kỷ Vân Thư rót cho, lấy tay áo lau miệng, : "Được , ngay đây."
"Ừ!" Kỷ Vân Thư khẽ gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1499-troi-sap-xuong-ta-ganh.html.]
Lạc Dương đến cửa còn đầu nàng một cái. Hắn , Kỷ Vân Thư là một tảng băng, một tảng băng cực kỳ lạnh lẽo, tin ngọn lửa của tan chảy nàng. Có công mài sắt ngày nên kim! Hắn tin sự kiên trì "mặt dày" của nhất định sẽ uổng phí. Nghĩ đến đây, tràn đầy ý chí chiến đấu, phóng nhanh ngoài.
Đợi , Kỷ Vân Thư cũng còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác, giải quyết xong việc mắt mới là quan trọng nhất. Nàng lấy mảnh vải hoa văn màu m.á.u tiếp tục nghiên cứu...
Nửa nén hương , Lạc Dương thong dong tới viện của Triệu Quyền Chí, thấy ai bèn lẻn , nhắm chuẩn căn phòng của Triệu Quyền Chí quan sát.
thế nào để kiểm tra xem vết ch.ó c.ắ.n ? Không thể trực tiếp hỏi ? Hoặc là vạch áo xem? Hắn vội gạt bỏ hai ý nghĩ đó, trong lòng suy tính một hồi, cuối cùng đảo mắt một cái, trong đầu nảy một ý tưởng, hề hề: "Tiểu gia đúng là thông minh."
Thế là, khỏi viện, hành sự!
...
Chu Dao dẫn theo Thải Nhi đến bên ngoài Thủy Nguyệt Các, còn mang theo một chiếc chăn bông dày, định gửi cho Lý Thời Ngôn.
Hai tên tinh binh canh gác bên ngoài sắp phát điên , hôm nay hết Tô T.ử Lạc đến, Triệu Quyền Chí, giờ đến con gái của Chu Thượng thư, là những nhân vật lớn, bọn họ cũng nên ngăn cản là cho hết.
Chu Dao giọng nhẹ nhàng : "Làm phiền các vị giúp đỡ, cho thăm một chút."
"Chu cô nương, cô đừng khó chúng nữa, Hoàng Đại lý lệnh, cho bất kỳ ai , cô về . Nếu thế t.ử g.i.ế.c , chắc chắn sẽ thả thôi."
"Ta chỉ gặp một , sẽ gì , gặp xong, đưa chiếc chăn là ngay, mất nhiều thời gian , các vị giúp một tay mà."
Nàng khác với Tô T.ử Lạc, Tô T.ử Lạc khó họ mà xin chỉ thị của Hoàng Đại lý ngay. Nàng cũng khác với Triệu Quyền Chí, Triệu Quyền Chí đến chẳng chẳng rằng, cứ thế xông . Còn nàng thì khổ sở cầu xin, mang theo vài phần đáng thương, cộng thêm đôi mắt ngấn lệ, khiến hai gã đàn ông thấy cũng khỏi động lòng trắc ẩn.
Cuối cùng chịu nổi ánh mắt và sự cầu xin của Chu Dao, họ đành đồng ý cho nàng .
Chu Dao theo tinh binh đến cửa, cửa mở, bên trong tỏa mùi rượu hoa quế nồng nặc. Vì rượu mèo đổ, Lý Thời Ngôn giận dữ đuổi tinh binh ngoài, ngay cả mảnh sành vỡ sàn cũng dọn dẹp, mùi rượu những tan mà còn nồng nặc hơn, quẩn quanh trong phòng.
Lý Thời Ngôn đang giường, thấy cửa mở, nheo mắt , thì thấy là Chu Dao! Hắn bật dậy khỏi giường, kinh ngạc hỏi: "Sao nàng đến đây?"
Chu Dao thấy , hốc mắt đỏ hoe, bước nhanh tới, khuôn mặt tiều tụy hốc hác của Lý Thời Ngôn, lo lắng hỏi: "Thời Ngôn, chứ? Biết xảy chuyện, cả đêm ngủ , trong lòng cứ lo lắng cho , thế nào ?"
Nói , nàng đưa tay nắm chặt lấy cánh tay Lý Thời Ngôn.
Lý Thời Ngôn lặng lẽ rút tay , bước xuống giường, lùi sang một bên, : "Ta , nàng cần lo lắng. Lúc nàng đừng nên đến thăm , ở đây cũng mà."
" lo cho ! Thời Ngôn, yên tâm, nhất định sẽ cầu xin cha giúp , nhất định sẽ . Cho dù khác tin , nhưng tin , tin g.i.ế.c ." Nàng bước tới mặt , ngẩng đầu kiên định .
"Chu cô nương, cảm ơn nàng tin tưởng ." Hắn lùi thêm một bước: “Nàng mau ngoài , lỡ thấy thì , hơn nữa Hoàng Đại lý lệnh, cho ai ."
"Ta chỉ thấy thôi."
"Giờ nàng thấy đấy, mau ." Giọng ôn hòa, nỡ lớn tiếng.
Chu Dao nước mắt lưng tròng, liên lụy, nhưng nàng yên tâm ? Cuối cùng sai bảo Thải Nhi: "Để chăn xuống."
"Vâng!" Thải Nhi đặt chiếc chăn mang theo lên giường.
Chu Dao : "Thủy Nguyệt Các âm u lạnh lẽo, mang cho một chiếc chăn, kẻo ban đêm lạnh, nhớ giữ gìn sức khỏe."
Sự quan tâm vô bờ bến của nàng như ngọn lửa, cháy hừng hực bên cạnh Lý Thời Ngôn, mãnh liệt đến mức như thiêu đốt .
Lý Thời Ngôn cũng kẻ vô tình vô nghĩa, Chu Dao với , , nhưng ân tình đó thể báo đáp. Người trong lòng là Kỷ Vân Thư, Chu Dao, cho nên, Chu Dao càng đối với như , càng thấy áy náy.