NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1496: Ta hỏi lại ngươi lần nữa, ta rốt cuộc là ai?

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:53:17
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Tòng thấy thần sắc nàng kỳ lạ, đăm chiêu suy nghĩ, bèn đoán rằng nàng " của Tô gia" mà ông nhắc đến là ai . Nếu thì ngay lúc đầu truy hỏi danh tính đối phương.

Ông : "Cô nương chắc của Tô gia mà là ai nhỉ! Tuy cô nương và nam t.ử đó rốt cuộc quan hệ gì, nhưng , hẳn là quan trọng đối với cô. Ta hết những gì cho cô , còn những chuyện khác thì ! Năm xưa cũng hỏi nhiều, chỉ vì một ân tình cũ nên mới đồng ý tay tương trợ. Còn về... nếu cô nguyên do trong đó, chi bằng hỏi vị Tô gia xem, lúc cũng đang ở trong sơn trang!"

Kỷ Vân Thư tình hình năm xưa, quả thực nên hỏi Tô T.ử Lạc ngay lập tức, hỏi rốt cuộc cứu Cảnh Dung như thế nào? Và tại giấu chuyện cứu suốt ba năm báo?

...

Sự việc quá đột ngột! Thậm chí quá bất ngờ!

Hiện giờ trong lòng nàng quá nhiều e ngại. Không khi mặt Tô T.ử Lạc sẽ là cảnh tượng thế nào? Cũng khi chất vấn sẽ nhận câu trả lời ? Và câu trả lời liệu nàng chấp nhận nổi ? Trong lòng như một mớ dây thừng đang quấy đảo, siết chặt lấy từng cơ quan, tế bào trong cơ thể nàng.

Hoảng loạn vô cớ!

Không !

Nàng im lặng hồi lâu, chỉ đành tạm thời nhờ vả Ôn Tòng: "Ôn thần y, chuyện thế nào ! Cũng đa tạ ngài chịu cho những điều , chỉ là... thể tạm thời giữ bí mật giúp ?"

"Cái cô cứ yên tâm, chuyện năm xưa vốn quên , chỉ là hôm nay gặp cô mới sực nhớ , tự nhiên sẽ nhắc với khác.", Ôn Tòng nhận lời. Thực cứu một đối với ông chỉ là chuyện nhỏ, mấy chục năm qua ông cứu bao nhiêu . Nếu hôm nay hai đứa cháu nhắc đến cái tên Kỷ Vân Thư, ông quên béng chuyện năm xưa .

Sau đó, Kỷ Vân Thư cảm tạ nữa mới rời .

Đợi nàng khuất, Ôn Tòng một trong phòng, suy nghĩ bất giác trôi về ba năm ...

Nhớ ngày hôm đó, ông đang uống rượu trong một đình trúc ven hồ ở ngoại ô. Có mặt lúc đó còn vài bạn cũ cùng sở thích. Mấy uống rượu bàn chuyện giang hồ, cuộc sống tiêu d.a.o bao. đúng ngày hôm đó, Tô T.ử Lạc đột nhiên tìm đến ông, mang theo một nam t.ử đang nguy kịch đến mặt ông, cầu xin ông dốc lực cứu chữa.

Ông vẫn còn nhớ cảnh tượng khi gặp nam t.ử đó. Người đó sắc mặt trắng bệch, gầy gò hốc hác, trán quấn băng dày cộp nhưng vẫn ngăn m.á.u tươi ngừng tuôn , m.á.u đỏ ghê nhuộm đỏ cả y phục , trông chẳng khác gì c.h.ế.t!

Theo lý mà , hai nhà Ôn, Tô vốn bất hòa, Ôn Tòng lý do gì giúp Tô T.ử Lạc cứu . ... nhiều năm Ôn Tòng gặp một toán cướp hung hãn trong rừng, lúc đó suýt mất mạng, may nhờ cha của Tô T.ử Lạc kịp thời cứu giúp. Cho nên, ông nợ Tô gia một ân tình.

Vì thế mới tay tương trợ!

Suốt nửa tháng trời, ông dốc hết sở học cả đời mới cứu Cảnh Dung, bước một chân quỷ môn quan, trở về. Trong nửa tháng đó, Tô T.ử Lạc tuyệt đối nhắc đến bất kỳ thông tin gì về Cảnh Dung, chỉ hai chữ: Cố nhân!

Cho đến khi Cảnh Dung an tỉnh , Tô T.ử Lạc bèn đưa , việc đều vội vàng, để lời nào. Khiến Ôn Tòng mù tịt về cứu, chỉ đó mỗi khi hôn mê đều gọi tên một , đó là "Vân Thư". Ông sở hữu cái tên đó là ai, nhưng "Vân Thư" chắc chắn là quan trọng nhất, thể buông bỏ nhất của nam t.ử .

Không ngờ ba năm , ông gặp tên "Vân Thư" đó!

Nói cũng trùng hợp, năm xưa Tô T.ử Lạc đưa Cảnh Dung đến tìm ông, nay, hai đứa cháu của ông đưa Kỷ Vân Thư đến tìm ông. Trong cái rủi cái may, lẽ định sẵn.

... e rằng trong đó còn nhiều trắc trở...

Kỷ Vân Thư rời khỏi viện của Ôn Tòng, thất thần trong sơn trang. Cuối cùng kéo một tiểu tư hỏi: "Xin hỏi, vị Tô tướng quân ?"

Tiểu tư chỉ một hướng cho nàng, hỏi: "Cô nương, cần tiểu nhân dẫn đường ?"

Nàng khéo léo từ chối, tại chỗ do dự một hồi, nội tâm vẫn đấu tranh dữ dội.

Nàng nữa? Rõ ràng chỉ cần tìm Tô T.ử Lạc hỏi cho rõ ràng, thắc mắc trong ba năm qua thể giải đáp!

... trong lòng nàng ngũ vị tạp trần, đủ loại cảm xúc dâng trào trong lồng ngực.

Ánh mắt về phía viện của Tô T.ử Lạc, lòng bàn tay nàng nắm chặt trong tay áo, mồ hôi từng chút một rịn từ các kẽ tay.

Cuối cùng...

Nàng vẫn !

Chuyện đối với nàng, quá lớn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1496-ta-hoi-lai-nguoi-lan-nua-ta-rot-cuoc-la-ai.html.]

Hoặc là, đợi điều tra rõ ràng chuyện của Lý Thời Ngôn xong, hỏi mới là thích hợp nhất.

...

Bên , khi Tô T.ử Lạc trở về phòng, Thất Nhi lập tức điều tra chuyện của Triệu Quyền Chí, lúc chỉ còn một trong phòng.

Hắn mở cửa sổ, cửa sổ lạnh lùng ngoài. Mùa lá cây đang mọc nhất, xanh mướt một màu, đón ánh nắng mà sinh trưởng. Bóng cây loang lổ in mặt đất, đung đưa theo từng cơn gió nhẹ, dường như hoa cả mắt ...

Bàn tay đặt đùi cũng siết chặt thêm vài phần, ánh mắt ảm đạm.

Bỗng nhiên, một bóng lướt phòng. Ngay đó cửa đóng ! Tô T.ử Lạc đầu, đến là ai.

"Có đang điều tra chuyện của Thế tử!", Người đến tới lưng , giọng trầm thấp, vẻ lạnh lùng.

Tô T.ử Lạc câu xong, dường như dự liệu , vẻ gì là kinh ngạc, chỉ nghiêng đầu hỏi một câu: "Ai?"

Cảnh Dung bước đến bên cạnh , ánh mắt cũng ngoài cửa sổ, lá cây đung đưa, cũng như trái tim đang ẩn ẩn d.a.o động, đó từ miệng thốt một câu: "Một cô nương họ Kỷ."

Một cô nương họ Kỷ!

Khoảnh khắc , lông mày Tô T.ử Lạc khẽ nhíu , đôi mắt đen trắng rõ ràng cũng ngày càng trầm, càng tối... thậm chí vài phần ướt át.

Thực , đoán ! Cũng Kỷ Vân Thư chắc chắn gặp Lý Thời Ngôn, nếu , Lý Thời Ngôn tuyệt đối sẽ những lời kỳ quặc đó!

Quả nhiên, cô gái gặp đêm đó, là Kỷ Vân Thư! Chỉ là ngờ, ngày cuối cùng cũng đến!

Ba năm !

Cảnh Dung cụp mắt , dường như chút gì đó bất thường từ đôi mắt , nhưng trong mắt Tô T.ử Lạc ngoài những điểm sáng lấp lánh thì vẫn bình thản như thường, thấy gì khác lạ.

Có vẻ như, quen cô nương họ Kỷ .

Cảnh Dung cũng thu hồi ánh mắt dò xét.

Tô T.ử Lạc thở hắt , : "Cô điều tra thế nào?"

Cảnh Dung câu , tay cầm kiếm bất giác siết chặt, hỏi ngược : "Ngươi nên hỏi ... cô là ai ?"

Giọng cực kỳ lạnh lẽo. Lạnh thấu xương!

Tô T.ử Lạc thần sắc vẫn bình thản: "Biết thì ? Không thì ?"

Một lúc , Cảnh Dung nghiêng , từ tốn cho : "Vị cô nương đó là gặp ở sa mạc Nam Tắc, lúc đó may trọng thương, là cô cứu . Cô luôn miệng gọi bằng một cái tên khác, là Cảnh Dung."

Khựng!

Tô T.ử Lạc gì.

"Cô còn kể cho nhiều chuyện giữa cô và nam t.ử đó, còn kể về biến cố ba năm . Mà trùng hợp thế, ba năm , ngươi cứu! Chuyện cũ cũng nhớ gì cả. Cô từ Nam Tắc theo đến Yến Kinh, hiện giờ cũng đang ở trong sơn trang.", Cảnh Dung ngừng một chút, từng chữ từng chữ nghiêm túc hỏi: “Hôm nay, hỏi ngươi một nữa, rốt cuộc là ai?"

Hắn vẫn chăm chú quan sát thần sắc của Tô T.ử Lạc.

Tô T.ử Lạc vẫn lạnh lùng như thường, một lúc mới ngẩng đầu , yết hầu chuyển động hồi lâu, trả lời : "Dù ngươi hỏi bao nhiêu , câu trả lời của vẫn như . Ngươi tên là Ly Xuyên, là t.ử của Cao Tuệ đại sư chùa Long Sơn."

Thần sắc Cảnh Dung d.a.o động, là tin thật? Hay là tin?

Tô T.ử Lạc tiếp: "Ly Xuyên, cũng , nếu ngươi , sẽ ngăn cản. Mọi quyết định của ngươi đều trong tay ngươi, ai can thiệp ."

...

 

Loading...