NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1495: Chân tướng
Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:53:16
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Tòng là một con cáo già cực kỳ tinh ranh, cộng thêm sống mấy chục năm nay, lời khác là thật giả, ông lý gì phân biệt . Vì , đương nhiên ông tin lời Kỷ Vân Thư . Cộng thêm việc ông t.h.i t.h.ể Vương Hoài khi phát hiện đang mấy con ch.ó gặm xé, cảnh tượng vô cùng kinh tởm, giờ Kỷ Vân Thư mang thứ đến cho ông xem, thứ khéo khiến ch.ó phát điên. Bất chợt, ông thể liên hệ những hạt cỏ Sơn T.ử với vụ án Vương Hoài g.i.ế.c. nghĩ , vị Kỷ cô nương giống liên quan đến chuyện , nếu thực sự liên quan thì cũng sẽ công khai mang thứ đến hỏi ông như . Chỉ là đối phương cố ý che giấu, ông cũng tiện hỏi sâu thêm.
Ông chỉ lòng nhắc nhở: "Kỷ cô nương, thứ tuy chí mạng nhưng vẫn cẩn thận, nhất là ném lửa hủy , tránh để chạm lỡ ăn thì ."
Kỷ Vân Thư thấy ông truy hỏi tiếp, trong lòng cũng yên tâm hơn chút, bèn gật đầu: "Vâng, , về sẽ xử lý cẩn thận.", Nói nàng đưa tay lấy mảnh vải, dậy cúi chào Ôn Tòng: “Vậy phiền Ôn thần y nữa, cáo từ."
Ôn Tòng "ừ" một tiếng, mặt vẫn giữ nụ hiền hòa.
ngay khi Kỷ Vân Thư định rời , Ôn Tòng bỗng gọi giật : "Kỷ cô nương..."
Bước chân nàng khựng ở cửa, vẻ mặt ngơ ngác hỏi: "Không Ôn thần y còn chuyện gì dặn dò?"
Ôn Tòng há miệng, thôi một lúc lâu, mãi vẫn mở lời thế nào.
"Ôn thần y?"
Ông suy tính giây lát, cuối cùng nuốt những lời định trong, xua tay: "Không gì, chỉ dặn dò cô vài câu. Hàn chứng thể lớn thể nhỏ, gần đây tuyệt đối đừng đụng đồ ăn tính hàn, kẻo hàn chứng nặng thêm, đến lúc đó thì thực sự vô phương cứu chữa."
"Vâng, sẽ cẩn thận.", Kỷ Vân Thư ngoan ngoãn đáp.
... Nàng ngốc. Thực ngay từ lúc mới cửa, nàng cảm thấy vị Ôn thần y chút kỳ lạ . Đầu tiên là ánh mắt đầy thâm ý nàng, đó những lời kỳ quặc, nhưng nàng nghĩ mãi và tên Ôn Tòng đây từng giao tình gì? Hay mối liên hệ gián tiếp nào? Trong ấn tượng thì đều . Hơn nữa theo lời Ôn Tòng, ông từng đến Đại Lâm và Hồ Ấp, tất nhiên họ cũng từng gặp mặt.
Vậy tại Ôn Tòng nàng bằng ánh mắt kỳ lạ như thế? Nghĩ đến đây, trong lòng nàng đ.á.n.h trống liên hồi!
Cuối cùng định rời , nàng đột nhiên , ở cửa đối diện với ánh mắt ngạc nhiên của Ôn Tòng, nghiêm túc hỏi: "Ôn thần y, ngài lời gì với ? Đã ở đây , rõ ràng?"
Nàng vẫn hỏi cho lẽ, trong lòng cứ đoán già đoán non.
Ôn Tòng ngờ cô nương , còn hỏi câu như . Hồi lâu , ông dậy ánh mắt đầy nghi hoặc của Kỷ Vân Thư, thở dài : "Đã cô hỏi thì cũng giấu diếm nữa."
Nói là chuyện thật!
Sự nghi hoặc trong đáy mắt Kỷ Vân Thư càng đậm thêm vài phần, lẳng lặng chờ đợi đối phương gì với .
Ôn Tòng hỏi nàng: "Cô đến Khúc Cương, để tìm ?"
Khoảnh khắc đó, đôi mày thanh tú của Kỷ Vân Thư khẽ nhíu , tim cũng thắt . Từ câu hỏi của Ôn Tòng, nàng chuyện thể... liên quan đến Cảnh Dung. Thế là, nàng bước trong phòng, hai tay nắm chặt , giọng run : "Sao ngài đến Khúc Cương tìm ? Rốt cuộc ngài những gì? Và gì với ?"
Ba câu hỏi dồn dập tung !
Ôn Tòng câu trả lời của nàng, : "Xem đoán sai, cô quả nhiên là mà gọi tên."
"Người đó? Là ai?", Kỷ Vân Thư căng thẳng đến mức tim như nhảy khỏi lồng ngực.
"Thực đến chuyện , cũng là chuyện của ba năm !"
Ba năm ! Năm Cảnh Dung mất tích.
Kỷ Vân Thư cố nén sự kích động trong lòng, hỏi ông: "Ba năm chuyện gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1495-chan-tuong.html.]
Ôn Tòng thấy nàng căng thẳng quan tâm như , cũng định vòng vo nữa, thẳng: "Ba năm du ngoạn bên ngoài, từng cứu một nam t.ử thương đầy . Người đó lúc sống dở c.h.ế.t dở, chỉ còn chút tàn. Trong thời gian đó, luôn chữa trị cho , hôn mê nửa tháng, ngày nào cũng gọi tên một , là hai chữ Vân Thư trong tên của cô nương."
Hốc mắt Kỷ Vân Thư đỏ hoe, vô tế bào trong cơ thể đang nhảy múa điên cuồng, trong lòng và trong đầu nàng vô âm thanh với nàng rằng, ngày ngày gọi hai chữ "Vân Thư" là Cảnh Dung, nhất định là !
Nàng sốt sắng hỏi: "Người ngài cứu ba mươi tuổi ? Trên nhiều vết sẹo? Ngực một vết kiếm, cánh tay hai vết, lưng cũng một vết."
Ôn Tòng gật đầu khẳng định: "Người đó quả thực ba mươi tuổi, những vết sẹo cũng đúng như cô . đều chữa khỏi cho , cũng xóa sạch những vết sẹo . Hắn cũng coi như cửu t.ử nhất sinh, hôn mê nửa tháng mới sống . may là, tất cả chuyện đều nhớ nữa. Ta cũng thử chữa cho , nhưng tình trạng đó chỉ thể để tự từ từ hồi phục thôi, thể một ngày nào đó sẽ nhớ , thể... cả đời cũng nhớ .", Ông ngừng một chút, tiếp: “Xem , cô nương là Vân Thư trong miệng ."
Nước mắt Kỷ Vân Thư lập tức trào , nàng gật đầu mạnh: "Phải, là gọi. Ta nên ở bên cạnh lúc nơi, cùng vượt qua tất cả, nhưng ông trời cứ thích trêu ngươi, khiến và xa cách ba năm."
"Kỷ cô nương tiện rõ ?"
Kỷ Vân Thư xuống, hít một thật sâu mới : "Không giấu gì ngài, thực mục đích đến Khúc Cương là để tìm . Năm xưa và thất lạc vì một tai nạn, lúc đó... tất cả đều tưởng c.h.ế.t, nhưng tin, nhất định còn sống, bèn bất chấp tất cả tìm kiếm suốt ba năm. Cho đến khi thể đang ở Khúc Cương, mới đến đây tìm . Và cũng thực sự tìm thấy , nhưng nhận , thậm chí còn nhẫn tâm bỏ mà , nhưng vẫn đang đợi, đợi ngày nhớ .", Nói đến đây, nàng đau đớn vô cùng.
Ôn Tòng xong cũng thấy xót xa cho cô nương .
Tuy nhiên, Kỷ Vân Thư hiểu, nàng rưng rưng nước mắt hỏi: "Chàng mất tích ở Hồ Ấp, tại Ôn thần y cứu ở Khúc Cương?"
Ba năm , Cảnh Dung mất tích trong hoàng cung Hồ Ấp. Lúc đó Lang Bạc rõ ràng thấy xà nhà trong điện đè trúng. Dù xảy chuyện gì cũng ở trong hoàng cung, hoặc là ở Hồ Ấp, ở Khúc Cương? Trong đó rốt cuộc xảy chuyện gì?
Ôn Tòng cho nàng : "Thực , cứu ."
"Hửm?"
"Lúc đó tìm đến , đưa nam t.ử trọng thương đó đến mặt , cầu xin tay chữa trị. Vì ân tình nên đồng ý. Cho đến nửa tháng , nam t.ử đó tỉnh bèn đưa ."
"Bị ai đưa ?"
"Người của Tô gia!"
Tô gia? Chỉ Tô gia ở thành Yến Kinh!
Nói là, năm xưa đưa Cảnh Dung ai khác, mà là... Tô T.ử Lạc!
Kỷ Vân Thư vô cùng chấn động. Nàng dám tin, dám tin năm xưa đưa Cảnh Dung là Tô T.ử Lạc. Bởi vì nếu thực sự là , Cảnh Dung là ai. Đã , tại phái đến báo một tiếng? Mà giấu Cảnh Dung suốt ba năm trời.
giờ nghĩ , Kỷ Vân Thư thấy thật chậm chạp. Cảnh Dung phụng mệnh g.i.ế.c Ôn Ngọc, chứng tỏ kẻ chủ mưu chắc chắn thù với Ôn gia. Mà dọc đường nàng tìm hiểu , trong cả thành Yến Kinh , thù lớn như với Ôn gia chỉ Tô gia. Cảnh Dung xuất hiện ở Ninh An Sơn Trang, khéo Tô T.ử Lạc cũng ở đó...
, tại ? Tại Tô T.ử Lạc biến Cảnh Dung thành sát thủ của ?
Chẳng lẽ, vẫn còn canh cánh chuyện chịu nhục ở Đại Lâm năm xưa ? Nên trút hết hận thù lên đầu Cảnh Dung?
Không! Kỷ Vân Thư lập tức phủ nhận. Bởi vì Tô T.ử Lạc mà nàng như thế, cũng sẽ chuyện như !
Chỉ e trong đó còn ẩn chứa những điều nàng .
...