NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1492: Đánh cờ
Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:53:13
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng Lý đại nhân.
Khang Định Hầu đến từ lúc trời sáng, một tràng dài dằng dặc, chủ yếu xoay quanh chuyện con trai g.i.ế.c . Lời chứa đầy lo lắng và than thở, mắt ngân ngấn nước nhưng cố kìm nén để rơi xuống.
Lý đại nhân trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì. Vốn là ngày đại thọ, những nhân vật uy tín ở thành Yến Kinh đều đến dự, nể mặt ông lắm . Ai ngờ xảy chuyện , hỉ sự tang sự lẫn lộn. Người c.h.ế.t là cháu trai của Vương Thượng thư trong triều, còn kẻ gán tội g.i.ế.c là cháu ruột ông. Chuyện xảy thật khiến khó xử.
để công bằng, cả Lý đại nhân và Khang Định Hầu đều thiên vị, tránh để đời đàm tiếu.
"Đại ca, Thời Ngôn tuy nghịch ngợm nhưng tuyệt đối sẽ chuyện g.i.ế.c . Lần chắc chắn hãm hại như lời Tô tướng quân . chỉ hai ngày thì mà đủ? Đại ca, giúp một tiếng chứ!", Hầu gia sốt ruột, cả đêm thấp thỏm yên. Muốn thăm con trai nhưng sợ dị nghị, đành tranh thủ lúc trời tờ mờ sáng đến tìm Lý đại nhân. Ngồi một lúc hai canh giờ trôi qua.
Nói vẫn chỉ mấy câu đó.
Lý đại nhân xếp bằng chiếu, thở dài. Cầm chén lên định uống đặt xuống, trán nhăn tít, Khang Định Hầu đang lo lắng đối diện, : "Lần Thời Ngôn gây họa lớn, một câu là xong. Bình thường đ.á.n.h ẩu đả còn giải quyết , đằng là g.i.ế.c , liên quan đến mạng , dù Hoàng thượng ở đây cũng thể dùng quyền mưu tư, huống hồ là ?"
" mà đại ca..."
"Đệ cha, bình thường nuông chiều con cái, để nó tác oai tác quái. Mỗi nó gây họa đều cha như dọn dẹp, nên nó mới nông nỗi . Nếu trách thì trách cha như dạy con!", Lý đại nhân nghiêm giọng, dùng giọng điệu của cả trách mắng, nhưng trong lời vẫn vài phần lo lắng.
Hầu gia hổ thẹn, cũng đây quá nuông chiều Lý Thời Ngôn nên mới khiến nó sinh thói hư tật . khổ nỗi... chỉ mỗi mụn con trai, thương nó thì thương ai? Hơn nữa quá bận rộn, lơ là quản giáo, khiến Lý Thời Ngôn ỷ thế thế t.ử lộng hành ở Yến Kinh. Giờ gây họa lớn , ông cha cũng hối hận kịp.
... Ông thể chờ c.h.ế.t !
Bèn trai, bất chấp thể diện cầu xin: "Phải, chuyện đúng là do , nhưng Thời Ngôn tuyệt đối sẽ g.i.ế.c . Đại ca, nó là cháu ruột của , tin nó. Nó tuy tính tình ngang ngược nhưng tâm địa , chuyện g.i.ế.c cho nó một trăm lá gan nó cũng dám !"
" tình hình mắt là như !"
"Huynh với Hoàng đại nhân một tiếng, xin thêm vài ngày, hai ngày thật sự đủ!"
Lý đại nhân thở dài: "Chỉ sợ Hoàng đại nhân đồng ý thì Vương Thượng thư oán hận."
"Vậy...", Hầu gia vò đầu bứt tai, lòng như lửa đốt.
Lý đại nhân cũng bó tay. Nếu ông là trung lập thì với Hoàng đại nhân cũng chẳng , nhưng Lý Thời Ngôn là cháu ông, nên trong vụ án phận của ông khá nhạy cảm. Nếu thực sự nhúng tay , e rằng sẽ Vương Thượng thư lớn chuyện, mà quản thì .
Giờ ông chỉ còn nghĩ đến một ...
"Lão trang chủ của Ninh An Sơn Trang!"
...
Một nén nhang , Lý đại nhân lập tức phái Lương thúc, thuộc hạ lâu năm của , đến Lạc Thảo Các nơi lão trang chủ bế quan, định mời lão trang chủ mặt.
Lạc Thảo Các trong rừng trúc phía sơn trang, nếu sâu rừng thì khó mà phát hiện ở đây một tòa tháp thấp, cửa lớn ba chữ "Lạc Thảo Các". Lão trang chủ và thần y thánh thủ Ôn Tòng đang bế quan trong đó, cũng một thời gian . Bình thường đều do mấy tiểu tư luân phiên đưa cơm và hầu hạ. Lần Lý đại nhân đại thọ, lão trang chủ vì bế quan tham dự thì còn hiểu , nhưng Ôn Tòng vốn thích náo nhiệt cũng đến thì quả là lạ.
Bên trong các yên tĩnh, bài trí nhã nhặn. Trong tháp đặt một bức tượng Phật, xung quanh bày nhiều giá nến thắp sáng trưng. Cờ phướn vàng rủ xuống bên cột đỏ, gió ấm từ cửa sổ thổi bay phần phật, ngay cả nến giá cũng run rẩy như sắp tắt. Tầng hai thì chất đầy giá sách, sách nhét kín mít còn chỗ trống, một sách nhét đành để tạm đất.
Lúc , lão trang chủ và Ôn Tòng đang bế quan ở noãn các tầng hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1492-danh-co.html.]
Nói là bế quan, thực cũng chỉ là đàm đạo học thuật, đ.á.n.h cờ, uống , thỉnh thoảng bàn chuyện triều chính ân oán giang hồ.
Hai đối diện sàn, mặt là bàn cờ. Lão trang chủ cầm quân đen, Ôn Tòng cầm quân trắng. Nhìn cục diện bàn cờ, rõ ràng quân đen chiếm ưu thế, quân trắng đang lâm nguy, e là thêm vài nước nữa quân trắng sẽ ăn sạch.
Ôn Tòng hơn bốn mươi tuổi, tay kẹp quân cờ trắng, mày nhíu chặt, ánh mắt chăm chú bàn cờ, suy nghĩ xem nước tiếp theo nên thế nào?
Mãi vẫn hạ cờ.
Lão trang chủ đối diện hơn bảy mươi tuổi cũng vội, vuốt chòm râu hoa râm, đôi mắt nheo nheo cũng bàn cờ. Ông giục, cũng lên tiếng phiền. Một lát , ông bưng chén bên cạnh lên nhấp một ngụm.
Cho đến khi Ôn Tòng hạ quân cờ trắng xuống!
Đôi mắt híp của lão trang chủ mở một chút, gật đầu : "Mấy ngày nay, kỳ nghệ của ngươi tiến bộ ít đấy."
"Lão trang chủ đừng chê , mấy ngày nay đ.á.n.h với ngài bao nhiêu ván mà thắng nổi ván nào."
"Thắng thua quan trọng, quan trọng là học gì!"
"Lời sai, chỉ là tinh thông hơn thì cần thời gian, mà thể ở đây quá lâu, nếu nhất định sẽ học hỏi kỹ nghệ đ.á.n.h cờ của lão trang chủ."
"Mỗi một sở trường mà! Ta cả ngày rảnh rỗi trong sơn trang, ngoài sách uống thì chỉ đ.á.n.h cờ, lâu dần tự nhiên tinh thông. Còn ngươi thì khác, ngươi y thuật cao siêu, bản lĩnh cứu , tài năng so với lão già chỉ đ.á.n.h cờ như thì mạnh hơn nhiều.", Lão trang chủ tuổi cao, năng chậm rãi, từ tốn, nhặt một quân đen đặt bàn cờ.
Lập tức ăn mấy quân trắng của đối phương, nhặt từng quân bỏ hộp cờ.
Lão trang chủ của Ninh An Sơn Trang năm nay bảy mươi lăm tuổi, luôn sống cuộc sống ẩn dật trong sơn trang , nhưng tai vẫn chuyện giang hồ triều chính. Thời trẻ ông còn quản, nhưng càng lớn tuổi, đến cái tuổi thì ông chỉ cho , đầu tiếp tục sách đ.á.n.h cờ, hai bàn tay trắng, màng thế sự. Cả đời ông con cái, sống một cũng thấy cô đơn, ngược thấy tự tại, chỉ đợi ngày về với đất một cách thanh thản.
Còn về Ôn Tòng, vốn đến chúc thọ Lý đại nhân, nhưng đột nhiên chui Lạc Thảo Các bạn với lão trang chủ. Dù hai ngày nay bên ngoài xảy chuyện lớn như , ông cũng chẳng ngoài ngó ngàng gì, như biến thành khác .
Một tuần , ván cờ kết thúc.
Không nghi ngờ gì nữa, lão trang chủ vẫn thắng!
Họ thu dọn quân cờ, chuẩn đ.á.n.h ván nữa thì gõ cửa noãn các.
Tiểu tư bưng một lư hương đặt cạnh bàn cờ, : "Trang chủ, Lương thúc cầu kiến bên ngoài Lạc Thảo Các, là Lý đại nhân phái ông đến nhắn lời."
Cái c.h.ế.t của Vương Hoài gây xôn xao cả sơn trang, ngay đêm xảy chuyện truyền đến tai lão trang chủ, chỉ là ông để ý thôi.
Giờ Lương thúc đến gặp, chắc chắn cũng vì chuyện .
Lão trang chủ phản ứng gì, bắt đầu ván cờ mới với Ôn Tòng, đặt quân đen của lên bàn cờ trống trơn.
Ôn Tòng mãi vẫn hạ quân trắng, mà đậy nắp hộp cờ , : "Lão trang chủ, kỳ nghệ của rốt cuộc vẫn tinh thông! E là đ.á.n.h tiếp sẽ hổ c.h.ế.t mất, là hôm nay dừng ở đây thôi."
...