NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1483: Có nàng ở đây, ta chẳng sợ gì cả
Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:20:52
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lạc Dương đợi bên ngoài, thấy hai tên lính bèn hỏi: "Hai vị đại nhân, thấy tên trộm bên trong ?"
"Không ."
"Vậy chắc là... chạy sang chỗ khác ."
Hai dù cũng là của Đại Lý Tự, đầu óc cũng nhanh nhạy hơn thường, cả hai liếc Lạc Dương, nheo mắt nghi ngờ hỏi: "Ngươi thực sự thấy bóng chạy trong?"
"Đương nhiên."
"Vậy tại chỉ ngươi tìm, những khác trong sơn trang ?"
Hic!
Lạc Dương cúi đầu, thần sắc hoảng hốt. Sợ lộ tẩy!
lúc , đoàn do lão quản sự dẫn đầu tới.
Lão quản sự lớn tiếng hỏi: "Sao ngươi vẫn ở đây? Tìm thấy ?"
Lạc Dương vội đáp: "Đang tìm, thấy."
"Vậy còn mau chỗ khác tìm?"
"Vâng!"
Lạc Dương chớp lấy cơ hội chuồn lẹ.
Hai tên lính , hỏi lão quản sự: "Có trộm thật ?"
Lão quản sự : "Nghe là thấy, đang tìm đây, hai hôm cũng thấy, nhưng tìm một vòng chẳng thấy bóng dáng , nên cứ xem xét khắp nơi cho chắc chắn."
Bóng nhắc đến đó, chắc là Cảnh Dung !
Hai thì nghi ngờ gì nữa. Lão quản sự cũng dẫn tiếp tục tìm.
Lúc trong Thủy Nguyệt Các, thấy bên ngoài tản hết, Kỷ Vân Thư mới đến cửa phòng Lý Thời Ngôn.
Cửa khóa, trong phòng tối đen như mực, thấy động tĩnh gì. Nàng qua lớp giấy dán cửa sổ trong, chẳng thấy gì cả.
Một lát , nàng đưa tay gõ cửa.
Lý Thời Ngôn đang giường, lòng rối bời. Cái danh kẻ g.i.ế.c vẫn gỡ bỏ, chỉ còn hai ngày nữa, nếu Đại Lý Tự và Tô T.ử Lạc tìm bằng chứng minh oan cho , chắc chắn sẽ giải về Đại Lý Tự. Đến lúc đó, Vương Thượng thư vì báo thù cho cháu trai, chắc chắn sẽ cung diện kiến Hoàng thượng, xin xử t.ử , Hoàng thượng vì sự công bằng cũng nhất định sẽ hạ lệnh.
Nghĩ đến đây, trằn trọc giường, tài nào ngủ !
Vừa nãy hai tên lính đến gõ cửa khiến phiền lòng, giờ gõ cửa, bực bội lăn xuống giường, quát vọng : "Lại cái gì nữa?"
Kỷ Vân Thư thấy tiếng Lý Thời Ngôn, khẽ gọi: "Thế tử."
Giọng nữ?
Lý Thời Ngôn sững sờ! Giọng đó...
Đồng t.ử mở to, ánh mắt dán chặt cánh cửa, bước tới một bước. Bên ngoài một bóng mảnh khảnh, dáng vẻ quen thuộc! Dù cách một cánh cửa, vẫn cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Là nàng ?
Không! Sao thể chứ?
Chỉ vài bước chân ngắn ngủi mà trong đầu lướt qua bao suy nghĩ...
Khi đến cửa, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên vẻ nghi hoặc, mày chau , mấp máy môi, hồi lâu mới thốt một câu: "Ngươi... là?"
Giọng run run.
Kỷ Vân Thư bên ngoài, cái bóng cao lớn in cửa, giọng trầm xuống: "Năm năm gặp, thế t.ử vẫn khỏe chứ?"
Hic!
Khoảnh khắc đó, trong lòng Lý Thời Ngôn dâng lên một nỗi chua xót, mắt ngấn lệ, lùi một bước. Mày càng nhíu chặt hơn.
Hắn dám tin!
"Kỷ... cô nương?" Hắn há hốc mồm.
Năm năm !
Dù cách một cánh cửa, nhưng Kỷ Vân Thư thể cảm nhận tâm trạng của lúc , nàng thở dài: "Là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1483-co-nang-o-day-ta-chang-so-gi-ca.html.]
Trong chốc lát, Lý Thời Ngôn quên hẳn đang trong cảnh tù tội, hai tay lóng ngóng để , chân giậm tại chỗ, nên gì? Chỉ khóe miệng từ từ nở nụ vui sướng.
Mọi lo lắng, hoang mang ban nãy đều tan biến! Dù bây giờ thấy ngày đêm mong nhớ đang ngoài cửa, nhưng trong lòng vẫn mường tượng...
Nàng bây giờ gầy béo lên? Đôi mắt sáng ngời còn long lanh hơn ? Mọi thứ còn như ngày xưa?
Hắn từ từ đưa tay lên, chạm nhẹ khung cửa lạnh lẽo mặt, như thể đang thực sự chạm khuôn mặt Kỷ Vân Thư. Ấm áp bao...
"Ta chắc chắn đang mơ , nàng thể ở đây? Kỷ cô nương, thực sự là nàng ?" Hắn xác nhận hết đến khác.
Tâm trạng , Kỷ Vân Thư hiểu.
Nàng : "Ngày đó chia tay ở Đại Lâm, thấm thoắt năm năm , cũng ngờ... ngày đến Khúc Khương, còn thể gặp ."
Nghe những lời , nghi ngờ trong lòng Lý Thời Ngôn đều tan biến. Hắn toe toét như một đứa trẻ, trong sự kích động còn pha chút ngượng ngùng, hận thể phá cửa xông ngay lúc , : "Thật sự là nàng, nàng ở đây? Nàng đến Yên Kinh bao giờ? Đến Ninh An sơn trang bao giờ? Sao nhận chút tin tức nào?"
Quá nhiều thắc mắc!
Kỷ Vân Thư thấy phấn khích như , vội cửa, đề phòng kinh động đến bên ngoài.
Nàng đến đây để ôn chuyện, việc quan trọng cần , bèn hạ giọng : "Chuyện đợi ngoài sẽ kể chi tiết! Ta lén gặp là hỏi một chuyện về cái c.h.ế.t của Vương Hoài."
Niềm vui hội ngộ câu cắt ngang!
Sắc mặt Lý Thời Ngôn trầm xuống, tay cũng từ từ buông khỏi khung cửa, thở dài: "Nàng cũng chuyện ."
"Chính vì nên mới đến gặp ."
"Chuyện ... Kỷ cô nương, nàng là thế nào mà, sẽ chuyện đó , nàng tin !"
"Ta đương nhiên tin ! Cho nên lén đến gặp là để kể sự việc. Chàng hãy kể hết những gì cho , bỏ sót chi tiết nào, g.i.ế.c thì chắc chắn chỗ nào đó sơ suất." Kỷ Vân Thư .
Lý Thời Ngôn im lặng một lúc : "Được!"
Thế là kể đầu đuôi sự việc cho nàng . Quả thực giống như những gì Kỷ Vân Thư dự đoán.
Nàng nghi ngờ: "Đã khi đó rời khỏi hòn giả sơn, t.h.i t.h.ể chắc chắn là do khác khiêng , nghĩa là lúc đó trong hòn giả sơn thể còn một khác."
" thấy ai cả!"
"Chàng thấy nghĩa là lúc đó ai, nhớ kỹ tình trạng cái c.h.ế.t của Vương Hoài lúc đó xem."
Lý Thời Ngôn cố gắng nhớ , mày nhíu chặt, : "Lúc đó trong hòn giả sơn tối, đến gần mới Vương Hoài c.h.ế.t, lúc đó ngửa đất, đầu là máu, hai tay đặt dọc theo , gì bất thường, qua đúng là giống như g.i.ế.c , nhưng thể khẳng định là lúc vẫn còn sống."
Kỷ Vân Thư suy tư một chút, nghi hoặc : "Ta thấy tối hôm đó Vương Hoài ngoài chắc chắn là để gặp ai đó? Hoặc thể ... hung thủ thực sự là định gặp, và đó g.i.ế.c Vương Hoài khi rời , kéo xác ."
"Nàng nghĩ giống T.ử Lạc, cũng nghĩ như ."
Nhắc đến Tô T.ử Lạc, ánh mắt Kỷ Vân Thư khẽ động, đó : "Thế tử, lén đến gặp , vị Tô vẫn , cho nên nhất định giữ bí mật cho ."
, mặt khác nàng vẫn gọi Tô T.ử Lạc là Tô . Dù Lý Thời Ngôn họ một chiếc dây đeo giống hệt , nhưng mỗi hỏi, Tô T.ử Lạc đều lảng tránh.
Cho nên, Tô T.ử Lạc và Kỷ Vân Thư rốt cuộc quan hệ gì! Có lẽ... chẳng quan hệ gì cả!
Giờ Kỷ Vân Thư dặn dò, tự nhiên sẽ giữ kín như bưng, chỉ là...
" nếu nàng giúp , T.ử Lạc nhất định sẽ ."
"Chuyện cần lo, tự cách tránh né."
"Vậy thì ."
Kỷ Vân Thư với : "Nếu tìm manh mối về hung thủ thì đến hòn giả sơn tìm, còn nữa... bộ xương trắng , chỉ là kết quả thế nào, thể kết luận ngay bây giờ ."
Lý Thời Ngôn nghiêm túc : "Có nàng ở đây, chẳng sợ gì cả."
Hắn từng chứng kiến năng lực của Kỷ Vân Thư. Danh tiếng Kỷ lừng lẫy kinh thành, Đề điểm Hình ngục Ti của Hình bộ, tự nhiên hư danh.
Kỷ Vân Thư thấy thời gian cũng còn sớm, : "Ta thể ở đây lâu, kẻo phát hiện, chỉ là bây giờ ngoài... cần giúp một tay."
"Nàng cứ !"
"Chàng dụ bên ngoài trong phòng ."
Lý Thời Ngôn quả quyết: "Chuyện nhỏ, cứ giao cho !"
...