NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1474: Bắt gặp Tô Tử Lạc
Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:20:43
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Dung bế nàng đặt lên giường, cẩn thận đặt bàn tay thương của nàng trong chăn.
khi nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Kỷ Vân Thư, lồng n.g.ự.c bất giác nhói đau. Cơn đau từng cơn ập đến, như x.é to.ạc ngay tức khắc.
Hắn nhíu chặt mày, một lúc lâu cơn đau mới dịu .
Tại như ? Tại mỗi khi đối mặt với phụ nữ , tim đau đớn đến thế?
Đó là cảm giác đau đớn mà từng trải qua! Dù thương nặng đến cũng từng như .
Hắn khẽ thở dốc, đôi mắt sâu thẳm Kỷ Vân Thư đang giường. Nhìn khuôn mặt tinh tế của con gái , cảm thấy xa lạ quen thuộc, dường như từng gặp ở đó, nhưng chớp mắt chẳng nhớ gì cả. Thật hư ảo!
Bất tri bất giác, kìm đưa tay , từng chút một chạm gò má lạnh lẽo của Kỷ Vân Thư.
ngay khi đầu ngón tay chạm , rụt về.
Hắn dậy lùi ... Cho đến khi lưng chạm chiếc bàn phía mới dừng .
Hắn sợ! Sợ thực sự sẽ động lòng với phụ nữ ! Tình ái là t.h.u.ố.c độc!
Hắn tự nhủ với lòng hết đến khác. Cho đến khi cảm giác đó trong lòng dần tan biến.
Hắn thu hồi ánh mắt định rời , nhưng vô tình giẫm vật gì đó đất. Cúi xuống , thì là tay nải Kỷ Vân Thư thu dọn, là một cái túi vải dài, bên trong hình như đựng thứ gì đó? Hắn nhặt lên xem, phát hiện là một bức tranh. Vốn định lấy xem thử, nhưng bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, một bóng dừng cửa.
"Kỷ cô nương, cô ở đó ?"
Là một tiểu nha . Cảnh Dung vội đặt bức tranh xuống, nhảy qua cửa sổ rời ...
Nha bên ngoài gõ cửa một lúc thấy ai trả lời, lo lắng chuyện gì xảy bên trong ? Dù trong sơn trang xảy án mạng, đều căng thẳng.
"Kỷ cô nương?", Nha lo lắng, bèn gọi hai gã sai vặt đến phá cửa xông , thấy Kỷ Vân Thư đang giường.
Nha vội chạy đến bên giường, thấy Kỷ cô nương vốn đeo khăn che mặt nay tháo khăn . Khuôn mặt xinh lộ mắt , tuy nghiêng nước nghiêng thành nhưng cũng tựa thiên tiên, vẻ vướng bụi trần, trong trẻo thuần khiết, như bước từ trong tranh.
Người ví nữ nhân như trăng trong nước, Kỷ Vân Thư giống như hoa trong gương. Đẹp đến nao lòng!
Nha ngẩn ngắm vẻ , sực nhớ việc chính, vội lay nhẹ Kỷ Vân Thư gọi mấy tiếng.
Kỷ Vân Thư ngất sâu, gọi bèn tỉnh , dậy tiểu nha và hai gã sai vặt mặt.
Còn Cảnh Dung biến mất từ lâu...
Nàng đau lòng, đuổi theo, chỉ đó lặng lẽ, như thể chuyện đều trong dự liệu của nàng.
Phải ! Cảnh Dung thể cùng nàng chứ?
Là nàng quá ngây thơ, nghĩ quá đơn giản! Tưởng rằng thể cảm động, thuyết phục . hóa ...
Nàng chua chát. Đôi mắt ngấn lệ bàn tay thương của . Rốt cuộc... vẫn giữ !
vì đoán nên cũng đến mức quá thất vọng. Nàng vẫn sẽ tiếp tục đợi! Tiếp tục tìm!
"Cô nương, cô chứ?"
Nàng kìm nén nước mắt, lắc đầu: "Không ."
"Vừa nãy nô tì sợ c.h.ế.t khiếp."
"Các ngươi ngoài ."
"Nô tì mang cơm canh đến cho cô , hôm nay cô ăn gì cả, ăn một chút ạ."
Nàng gật đầu.
Sau khi nha và sai vặt lui , nàng mới bước xuống giường, bức tranh đặt bàn. Nàng ôm bức tranh đến bên cửa sổ, gió lạnh ùa , cứa mặt nàng như d.a.o cắt.
Nàng mặc kệ gió lạnh thổi, ngước vầng trăng cô độc bầu trời đêm.
"Cảnh Dung."
Nàng suy nghĩ kỹ xem rốt cuộc Cảnh Dung việc quan trọng gì ?
Việc quan trọng? Huynh nhà họ Ôn?
Đôi mắt nàng mở to.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1474-bat-gap-to-tu-lac.html.]
"Chẳng lẽ là..."
Nàng bừng tỉnh! Lập tức vớ lấy chiếc khăn che mặt đeo lên, lao khỏi phòng, chạy nhanh khỏi viện.
Vì chuyện của Lý Thời Ngôn, Chu Dao cứ trong phòng lo lắng yên. Vừa liếc mắt thấy một bóng dáng quen thuộc lướt qua sân. Nhìn kỹ , thì là Kỷ Vân Thư!
"Kỷ cô nương?", Nàng đuổi theo ngoài.
Thấy Kỷ Vân Thư vội vã khỏi viện, dường như đang đuổi theo thứ gì đó?
Kỳ lạ! Muộn thế còn ?
Thái Nhi cũng theo , thấy Kỷ Vân Thư bèn tò mò lầm bầm: "Vừa chẳng là Kỷ cô nương ?"
Chu Dao suy nghĩ một chút : "Đi theo xem ."
" bên ngoài tuần tra, ngoài thế e là ."
Chu Dao : "Bây giờ trong sơn trang xảy án mạng, hung thủ vẫn bắt , Kỷ cô nương chạy ngoài thế lỡ gặp chuyện gì thì ? Ta xem thế nào."
Chu Dao tuy vẫn lo lắng cho Lý Thời Ngôn, nhưng Kỷ Vân Thư vội vã chạy giữa đêm khuya thế thực sự bất thường, nên nàng cũng lo nghĩ nhiều nữa, vội đuổi theo.
Kỷ Vân Thư khỏi Lạc viện, thấy sơn trang cũng tuần tra, chắc là liên quan đến vụ án mạng mà Sổ Thiên lúc !
Nàng đường, bèn túm lấy một gã sai vặt hỏi: "Ôn tướng quân ở ?"
Gã sai vặt xách đèn lồng đang tìm , đột nhiên thấy một cô gái đeo khăn che mặt xuất hiện mặt thì ngẩn , chỉ tay về một hướng : "Ôn tướng quân ở Đông viện."
Nghe , Kỷ Vân Thư bèn chạy về hướng đó.
... Gã sai vặt hồn, gọi với theo bóng lưng nàng: "Cô nương, đừng chạy lung tung!"
Hắn dứt lời, thì Chu Dao xuất hiện mặt, hỏi: "Vừa nãy vị cô nương ?"
Gã sai vặt há hốc mồm, ngẩn nữa: "Hả?"
"Là vị cô nương đeo khăn che mặt nãy, cô ?"
Gã sai vặt đáp: "Cô hỏi ... Ôn tướng quân ở ? Ta bảo ở Đông viện.", Nói chỉ tay.
Thế là Chu Dao dẫn theo Thái Nhi vội vàng đuổi theo về hướng viện của Ôn Triệt. Trong lòng Chu Dao đ.á.n.h lô tô, Kỷ cô nương cả ngày khỏi cửa đột nhiên vội vã chạy , rõ ràng là bất thường. Nàng lo lắng chuyện gì xảy ? Hay là... liên quan đến Thời Ngôn? Nghĩ đến đây, nàng vội gạt suy nghĩ lung tung đó, quá lo cho Thời Ngôn nên mới liên tưởng linh tinh, thật là hồ đồ.
Kỷ Vân Thư cắm đầu chạy, khi qua một khúc cua hành lang, bất ngờ đụng một , , chính xác hơn là đụng một chiếc xe lăn.
Chân nàng va phần đế cứng bên hông xe lăn, đau điếng , ngã nhào sang bên cạnh, tay chà xát xuống đất đau rát, nàng nhíu mày, buột miệng rên lên một tiếng "ưm".
Nàng định ngước mắt xe lăn thì thấy một giọng ân cần vang lên bên tai.
"Cô nương, cô chứ?"
Khựng!
Giọng ...
Tim Kỷ Vân Thư thắt , run lên.
Là Kỷ Bùi!
Nàng ngờ gặp lúc !
mắt... nàng đây?
Tô T.ử Lạc vẻ mặt lo lắng cô gái đang bệt bên cạnh xe lăn của . Cô gái đeo khăn che mặt cúi đầu nên rõ mặt. Dù cũng là xe lăn của đụng ngã , thấy áy náy, định đưa tay đỡ nàng dậy. tay đưa , còn chạm tay cô gái thì cô gái lập tức né sang một bên.
"Cô nương?"
Tô T.ử Lạc nhận sự khác thường, khẽ nhíu mày : "Tại hạ vô ý đụng cô, xin cô, ... cô thương ?"
Kỷ Vân Thư khẽ lắc đầu, nín thở, cố gắng chống dậy, lưng với Tô T.ử Lạc một câu: "Ta ."
Nói xong, nàng lập tức rời , dám nán .
Tô T.ử Lạc vội xe lăn theo bóng lưng cô gái rời , khuôn mặt ôn hòa bỗng chốc cứng đờ, đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện vẻ kinh ngạc, dần dần ươn ướt. Giọng và bóng dáng , vĩnh viễn bao giờ quên...
...