NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1471: Giết ta đi!

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:20:40
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Vân Thư thấy cuối cùng cũng tỉnh , hốc mắt kìm hoe đỏ, trong lòng trào dâng niềm xúc động mãnh liệt.

Nàng lập tức bước nhanh tới, ôm chầm lấy , gọi to: "Cảnh Dung!"

Cảnh Dung mới tỉnh, ý thức vẫn tỉnh táo. Hắn phụ nữ đang sà lòng , nhất thời chút luống cuống. Đôi môi khô khốc mấp máy vài cái nhưng thốt nên lời, hai tay lơ lửng giữa trung hồi lâu, đặt .

Cho đến khi thấy tiếng nức nở của phụ nữ trong lòng, đầu óc truyền đến một cơn đau nhức nhối thấu xương.

"A!"

Kỷ Vân Thư nhận sự bất thường, vội buông , đôi mắt đẫm lệ chằm chằm: "Vẫn còn đau lắm ?"

Cảnh Dung nhăn mặt một lúc, cuối cùng cũng đỡ hơn nhiều. Hắn quanh, hỏi: "Sao ở đây?"

"Hôm qua ngất, đưa tới đây."

"Hôm qua...?", Cảnh Dung cố nhớ nhưng tài nào nhớ nổi. Hắn khẽ đẩy Kỷ Vân Thư , sờ lên khuôn mặt còn lớp mặt nạ. Sắc mặt sa sầm, vội vàng tìm kiếm xung quanh, thấy chiếc mặt nạ cách đó xa, định với tay lấy.

Kỷ Vân Thư nhanh tay cướp lấy, chất vấn: "Tại đến tận bây giờ, vẫn chịu đối mặt với ?"

"Trả cho !"

Kỷ Vân Thư ném mạnh chiếc mặt nạ xuống đất, nắm chặt cánh tay rắn chắc của , : "Trước đây đeo mặt nạ nên nhận nhầm . bây giờ tháo mặt nạ của , thấy rõ mồn một! Chàng thể tự lừa dối bản , nhưng lừa ."

"Ta cô đang gì!", Hắn yếu ớt đáp, gượng dậy khỏi giường. cơn đau đầu vẫn dứt hẳn, bước chân loạng choạng, lắc lư như sắp ngã.

Kỷ Vân Thư vội vàng đỡ lấy, nhưng hất . Hắn thấy bộ quần áo vắt bình phong và thanh trường kiếm treo đó, lập tức mặc đồ, cầm kiếm, cố chấp mở cửa rời .

Kỷ Vân Thư lao tới, ôm chặt lấy từ phía . Khuôn mặt lạnh lẽo áp tấm lưng rộng, nước mắt nóng hổi trào .

Nàng ôm chặt lấy , nhất quyết buông tay, kiên định : "Nếu vẫn , thì hãy g.i.ế.c . Chỉ g.i.ế.c , mới thể vĩnh viễn thoát khỏi . Bằng , sẽ mãi mãi tìm kiếm, mãi mãi chờ đợi."

Nghe , Cảnh Dung nhíu mày, đột ngột xoay , lùi vài bước, rút kiếm chĩa thẳng cổ họng nàng, lạnh lùng : "Đừng ép nữa! Nếu cô còn tiếp tục dây dưa, sẽ g.i.ế.c cô thật đấy."

Khoảnh khắc , Kỷ Vân Thư , nụ đầy chua xót, nước mắt từng giọt lăn dài. Nàng khẽ ngẩng đầu, chút sợ hãi lưỡi kiếm đang kề cận, : "Có lẽ cái c.h.ế.t đối với hẳn là chuyện . Nếu thà bỏ chứ chịu ở bên , thì sống đời còn ý nghĩa gì nữa? Chi bằng... g.i.ế.c !"

Lòng bàn tay Cảnh Dung siết chặt.

Kỷ Vân Thư bước tới một bước, ánh mắt kiên định: "Ra tay !"

Mũi kiếm chỉ cách cổ nàng một đốt ngón tay, chỉ cần nàng tiến thêm một bước nữa là sẽ mất mạng.

Cảnh Dung căn bản thể xuống tay. Hắn chỉ rời khỏi đây chứ hại nàng.

Sự tuyệt vọng và đau khổ trong mắt Kỷ Vân Thư khiến tim nhói đau dữ dội. Hắn hiểu tại cảm giác . Chẳng lẽ...

Hắn dám nghĩ tiếp nữa.

Thực từ khi ký ức, tất cả những gì là bán mạng cho chủ nhân, cuộc đời chỉ trung thành và g.i.ế.c chóc, hề tình nam nữ. khi gặp phụ nữ , thứ đều đảo lộn. Không từ lúc nào, từng lời cử chỉ của phụ nữ in sâu tim . Từ ngày đầu tiên gặp Kỷ Vân Thư đến giờ, bức tường thành kiên cố trong lòng dường như đang dần sụp đổ. Từ Nam Tắc đến đây, cũng suy nghĩ nhiều, thậm chí trong thời gian rời xa Kỷ Vân Thư trở về Yến Kinh, mỗi khi nhắm mắt , trong đầu hiện lên hình bóng nàng, thậm chí cả từng câu nàng .

Biết bao đêm, hình ảnh quấy rầy khiến thể an giấc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1471-giet-ta-di.html.]

Đây là điều mà suốt ba năm qua từng cảm nhận .

lý trí lượt nhắc nhở , phụ nữ chỉ như một giấc mộng sẽ tan biến. Ai ngờ gặp nàng ở Ninh An Sơn Trang , khiến những cảm xúc đè nén bấy lâu nay trỗi dậy mãnh liệt. Chỉ là vẫn cố kìm nén, bởi rõ, tình yêu nam nữ giống như một liều t.h.u.ố.c độc sẽ lấy mạng . Và một cô gái như Kỷ Vân Thư thực sự nên ở bên một kẻ sống lưỡi đao như .

Thấy chần chừ mãi tay, Kỷ Vân Thư bước thêm một bước nhỏ, cổ chạm lưỡi kiếm, mũi kiếm ấn da thịt khiến cổ nàng rỉ máu. Nàng đỏ hoe đôi mắt hỏi : "Tại g.i.ế.c ? Tại ?"

Cảnh Dung nỡ, định thu kiếm về, nào ngờ Kỷ Vân Thư đưa tay nắm chặt lấy lưỡi kiếm. Lưỡi kiếm sắc bén cứa rách lòng bàn tay nàng, m.á.u tươi rỉ từ kẽ tay, từng giọt từng giọt rơi xuống đất.

"Cô...?", Cảnh Dung kinh hãi, tay cầm kiếm run lên, nhưng dám rút kiếm về, sợ sẽ nàng thương thêm.

Kỷ Vân Thư , nức nở : "Rõ ràng đang ngay mặt , rõ ràng nhận , rõ ràng , nhưng tại cứ năm bảy lượt đẩy , hết đến khác rời bỏ ! Cảnh Dung, ba năm qua trái tim trăm ngàn vết thương , cho đến khi tìm , mới đau đớn đều quan trọng, quan trọng là ở bên , quan trọng là chúng ở bên ! nếu , cũng sống nữa."

Nói , nàng kề lưỡi kiếm n.g.ự.c : "Chàng tay , g.i.ế.c !"

Nàng từ từ buông tay khỏi lưỡi kiếm, nhắm mắt , chờ đợi đàn ông mặt một kiếm xuyên tim.

điều nàng ngờ tới là, ngay khi nàng buông tay, thanh kiếm rơi loảng xoảng xuống đất.

Sự lạnh lẽo trong đáy mắt Cảnh Dung giờ phút tan biến từng chút một, đó là ánh mắt đau xót phụ nữ mặt.

Kỷ Vân Thư mở mắt , bắt gặp ánh mắt , cuối cùng kìm nữa, lao lòng nức nở.

Lần , Cảnh Dung đẩy nàng nữa. Cánh tay từ từ nâng lên, nhưng khi chạm bờ vai đang run rẩy của Kỷ Vân Thư thì khựng . Hắn nhẹ giọng : "Để xem tay nàng ."

Hắn kéo Kỷ Vân Thư xuống bàn. Lòng bàn tay nàng cứa hai vết sâu hoắm. Hắn xé một góc áo của , băng bó cho nàng.

Kỷ Vân Thư cảm thấy an ủi, hỏi : "Chúng rời khỏi đây, trở về Đại Lâm ?"

Cảnh Dung gì, chỉ tiếp tục băng bó cho nàng.

Sự im lặng , là đồng ý từ chối?

...

Đến trưa, của Đại Lý Tự phi ngựa tới sơn trang.

Đại Lý Tự Khanh Hoàng Tông Văn là văn võ song , ba năm mới thăng chức từ Đại Lý Tự Thiếu Khanh. Người việc luôn thỏa đáng, lòng nhân nghĩa, nên Lý đại nhân cũng ấn tượng về ông . Ba năm ông thăng chức Đại Lý Tự Khanh cũng phần công lao của Lý đại nhân. Vì , Hoàng Tông Văn cũng coi là học trò của Lý đại nhân!

Hoàng Đại Lý chỉ mang theo tinh binh của Đại Lý Tự mà còn hai ngỗ tác ( khám nghiệm t.ử thi) để tiện việc nghiệm thi.

Kết quả nhanh chóng đưa : Nạn nhân c.h.ế.t giờ Tý đêm qua, một con d.a.o găm sắc nhọn đ.â.m xuyên tim. Vết d.a.o quả tim tìm thấy trong phòng Vương Hoài cũng khớp với vết thương bộ xương trắng. Còn những vết c.ắ.n bộ xương xác định là do ch.ó trong sơn trang gây .

Hoàng Đại Lý hỏi ngỗ tác: "Có thể xác định danh tính nạn nhân ?"

"Nạn nhân nam, hai mươi bảy tuổi, dựa chiều cao thì chắc chắn là Vương công tử!", Ngỗ tác khẳng định.

Sắc mặt mặt đều biến đổi. Dù chuẩn tâm lý nhưng vẫn khỏi bàng hoàng.

Giang Tân bỗng lớn tiếng : "Nhất định là Lý Thời Ngôn! Hôm qua lúc lên núi xô xát với Vương Hoài, mặt g.i.ế.c Vương Hoài, còn đòi moi t.i.m treo lên mái nhà. Mọi đều thấy cả! Bây giờ quả tim của Vương Hoài đúng là treo trong phòng, lời đều ứng nghiệm. Hơn nữa, vẫn luôn hậm hực chuyện Vương Hoài cướp mất chiếc nhẫn ngọc mỡ cừu mà thích, bây giờ ngón tay Vương Hoài chặt đứt, rõ ràng là do !"

...

 

Loading...