NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1468: Không phải thịt động vật!

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:20:37
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cửa đột nhiên mở !

Kỷ Vân Thư ngay bên trong, hai tay vẫn giữ chặt cánh cửa buông, rõ ràng là cho các nàng phòng. Nàng vẫn đeo khăn che mặt, bộ quần áo ướt hôm qua , một y phục màu xanh nhạt vẫn tố nhã thanh đạm như .

Lúc , ánh mắt nàng lạnh lùng Khâu Thục ngoài cửa, ánh mắt như xuyên qua từ hầm băng, khiến rùng ớn lạnh, sống lưng bất giác căng cứng.

Khâu Thục từng thấy ai ánh mắt như , nhất thời cảm thấy chột ! Ả lùi một bước nhỏ. Rồi nuốt nước bọt, cố tỏ bình tĩnh, giọng điệu vẫn chua ngoa: "Hóa ngươi c.h.ế.t , c.h.ế.t còn ở lì trong phòng gì, để tất cả chúng đợi ở đây."

Giọng điệu trách móc! Vẫn kiêu ngạo hống hách như , mà thấy gai .

Kỷ Vân Thư dùng ánh mắt sắc như d.a.o ả lạnh lùng, dường như trong khoảnh khắc sẽ phóng ngàn vạn kim bạc, đ.â.m c.h.ế.t mặt. Nàng : "Ta hề bảo tất cả các đợi , cũng cho phép ai la lối om sòm cửa phòng , thậm chí đập cửa vô phép tắc như ."

"Ngươi..."

"Nếu cô còn điểm dừng, đảm bảo sẽ còn đối xử lịch sự với cô nữa !" Giọng Kỷ Vân Thư lạnh thấu xương, mang theo lời cảnh cáo.

Khâu Thục con gái khác biệt so với hôm qua, trong lòng rốt cuộc cũng thấy sợ. Không hiểu ánh mắt Kỷ Vân Thư như thể chỉ cần ả lơ là một chút sẽ m.ó.c t.i.m ả , khiến ả khỏi lo lắng sợ hãi, : "Ta chỉ là... chỉ là lo ngươi xảy chuyện gì trong phòng nên mới lòng gọi ngươi, ngươi đừng ơn mắc oán!"

"Được, cô cũng thấy đấy, , cô thể !"

"Ta..."

"Còn chuyện gì nữa?"

Khâu Thục rõ ràng thất thế, bây giờ nếu tiếp tục đối đầu với nàng, chắc chắn sẽ kết cục , dù đây cũng là Ninh An sơn trang. mối thù ả ghi nhớ, tạm thời nhịn một chút, đợi xuống khỏi núi Phiêu Miểu, ả nhất định dạy cho một bài học. Bèn hất cằm : "Hết chuyện !"

Nói xong, bèn dẫn đám của bỏ . Màn kịch lúc trời sáng đến đây là kết thúc.

Đợi đám khỏi, Chu Dao vội hỏi Kỷ Vân Thư: "Kỷ cô nương, cô chứ?"

Sự lạnh lẽo trong mắt nàng dần tan , lắc đầu : "Ta ."

"Sao cô ở trong đó lâu thế?"

"Chút chuyện vặt thôi."

Chu Dao cũng hỏi đến cùng, thấy nàng : "Vậy chúng cùng qua đó ? Hôm nay là đại thọ Lý đại nhân, đều đang đến đó."

"Không cần , cô , lát nữa qua."

"Sao ?"

"Không gì."

Chu Dao tuy nhút nhát nhưng trong lòng sáng như gương, thấy hai tay Kỷ Vân Thư luôn giữ chặt cánh cửa, rõ ràng là ý đề phòng khác , chẳng lẽ bên trong... Nàng liếc trong một cái, vội vàng thu hồi ánh mắt, mỉm dịu dàng : "Vậy , qua đây."

Kỷ Vân Thư khẽ gật đầu.

Đợi Chu Dao khỏi, trong viện chỉ còn nàng. Nàng đóng cửa bên giường, Cảnh Dung vẫn hôn mê bất tỉnh, nhưng sắc mặt hơn nhiều. Nàng áp mu bàn tay lên trán thăm dò, còn nóng nữa. Nàng bên giường, nắm chặt đôi bàn tay to lớn của , lòng bàn tay đầy vết chai sạn, nhiều và dày hơn .

Đêm qua, nàng chìm đắm trong hai luồng cảm xúc vui mừng và đau buồn lối thoát! Vui mừng vì cuối cùng xác định Ly Xuyên là Cảnh Dung! Đau buồn vì ba năm rốt cuộc xảy chuyện gì, tại Cảnh Dung quên mất nàng?

giờ phút , nàng còn tâm trí để ý đến hai luồng cảm xúc đó nữa. Bởi vì nàng đợi Cảnh Dung tỉnh đưa rời khỏi Ninh An sơn trang!

Tuy Cảnh Dung từng ám sát Ôn gia, nhưng lúc đó đeo mặt nạ, giờ tháo mặt nạ , họ tự nhiên nhận , thể đàng hoàng rời khỏi sơn trang, miễn là Ôn gia phát hiện. Cho nên, nàng chỉ đợi Cảnh Dung tỉnh .

Ngoài cửa tiếng gõ, là một nha , : "Kỷ cô nương, Ôn tướng quân bảo nô tỳ đến nhắn với cô một tiếng, nếu cô thấy khỏe thì cứ ở trong phòng nghỉ ngơi là ."

Cũng thật tâm lý!

Nàng đáp qua cánh cửa: "Được."

Nha bèn lui . Kỷ Vân Thư tiếp tục túc trực bên cạnh .

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1468-khong-phai-thit-dong-vat.html.]

Trong sơn trang, khắp nơi đều náo nhiệt, tiếng pháo nổ liên hồi. Từ sáng sớm nườm nượp đến chúc thọ Lý đại nhân, trân bảo dâng lên hết đợt đến đợt khác. Lý đại nhân tự nhiên khép miệng. Đại thọ sáu mươi tuổi thật náo nhiệt bao!

Lúc tại một cái sân nhỏ bỏ hoang ở hậu viện sơn trang, nơi đây bỏ hoang nhiều năm, nhà cửa đều san bằng, chỉ còn vài cái cọc gỗ cũ kỹ đóng tại chỗ. Xung quanh cây cối um tùm, cây nào cây nấy cao lớn, vì thế nơi cũng phủ đầy lá khô, chất đống đến đống khác, gió lạnh thổi qua cuốn lên từng lớp từng lớp. Ban ngày thì , nhưng hễ đêm xuống là rợn , thậm chí chẳng ai qua đây, chỉ thỉnh thoảng ban ngày đến quét lá. Hôm nay sơn trang hỷ sự, hầu đến quét dọn từ sớm, đề phòng lá khô bay tứ tung.

Người hầu đang cầm chổi quét lá khô gom một đống thì thấy tiếng ch.ó sủa ầm ĩ bức tường, dữ dội, như thể mấy con ch.ó đang tranh giành thức ăn, tiếng c.ắ.n xé ngày càng lớn.

"Lũ ch.ó c.h.ế.t tiệt, sủa bậy ở đây !"

Thế là hầu cầm chổi vòng bức tường, quả nhiên thấy bốn con ch.ó nuôi trong sơn trang đang c.ắ.n xé , tranh giành một miếng thịt. Chắc là đầu bếp nào trong bếp cho chúng ăn!

"Đi , chỗ khác chơi!"

"Gâu gâu gâu..."

"Còn dám sủa!" Người hầu cầm chổi quật chúng.

Lạ thật, mấy con ch.ó ở trong sơn trang vốn hiền lành, bao giờ xảy tình trạng tranh ăn thế . Đợi hầu gần kỹ, phát hiện miếng thịt đó còn dính máu, thậm chí dính cả gân, trong lúc mấy con ch.ó giằng xé, m.á.u tươi vẫn còn nhỏ ròng ròng, cảnh tượng ghê rợn khiến rét mà run!

hầu vẫn dùng chổi quật liên tiếp chúng. Mấy con ch.ó sủa inh ỏi, cuối cùng bỏ miếng thịt, chạy tán loạn.

"Kỳ quái thật!"

Miếng thịt rơi mặt đất, c.ắ.n xé nham nhở dấu răng, trông kinh tởm, giống thịt lợn, cũng giống thịt bò thịt dê.

Người hầu tò mò, xổm xuống xem xét, mắt trợn tròn , thậm chí còn dùng tay ấn ấn vài cái, thịt độ đàn hồi, còn những đường vân rõ ràng đó.

Cái hình như... thịt động vật!

Tim thắt , trong sân bỗng nổi lên một cơn gió, thổi bay đống lá khô xung quanh, bên dường như lộ thứ gì đó. Người hầu từ từ đầu .

Khi rõ thứ đó...

"Á!"

Một tiếng hét thất thanh. Làm kinh động mấy con chim ngọn cây bay mất.

Lúc tại đại sảnh tiếp khách ở tiền viện sơn trang, các vị khách quý đều an tọa, cao là chủ nhân bữa tiệc thọ hôm nay, Lý đại nhân, ông đang nâng ly rượu kính .

"Lão phu nhiều năm hỏi chuyện triều chính, cũng quản chuyện giang hồ nữa, ngờ hôm nay vẫn nhiều đến chúc thọ như , các vị nể mặt, lão phu kính các vị một ly."

"Đa tạ Lý đại nhân." Mọi nâng ly.

lúc ...

Một giọng từ bên ngoài vọng : "Không... !"

Người hầu quét lá nãy từ bên ngoài lao , ngã quỵ xuống đất, mồ hôi nhễ nhại, trong mắt chứa đầy nỗi sợ hãi tột độ, vô cùng hoảng loạn, run rẩy. Hắn rạp đất, mặt cắt còn giọt máu, môi run run: "Không !"

Mọi xung quanh hiểu chuyện gì, đều đặt ly rượu xuống. Nhìn ngơ ngác, đại sảnh đang náo nhiệt bỗng chốc im phăng phắc, gần như tất cả đều nín thở về phía hầu .

Thấy , quản gia sơn trang bước nhanh tới, tát một cái mặt hầu, quát mắng: "Tiêu An? Sao ngươi quy củ thế hả, chỗ là chỗ ngươi thể la lối om sòm ? Còn mau cút ngoài!"

"Trương thúc, con..."

"Con cái gì mà con!" Quản gia lập tức gọi : “Lôi nó xuống."

Hai gã hầu từ ngoài đang định xốc Tiêu An dậy thì Lý đại nhân bỗng lên tiếng: "Khoan !"

Hai gã hầu buông tay . Tiêu An phịch xuống đất, vẫn run lẩy bẩy.

Lý đại nhân hỏi : "Nói, xảy chuyện gì ?"

...

 

Loading...