Lạc Dương bộ dạng hoảng hốt, bỏ chạy thục mạng của Lý Thời Ngôn, trong lòng đầy rẫy nghi hoặc. Cộng thêm vết m.á.u và tay , càng khiến Lạc Dương trăm mối tơ vò hiểu nổi.
Chẳng lẽ nửa đêm dậy g.i.ế.c gà thật?
Sau đó, Lạc Dương loanh quanh trong sơn trang rộng lớn một hồi, bất tri bất giác đến cổng viện của Kỷ Vân Thư. Cổng viện treo đèn lồng sáng trưng, cửa lớn đóng. Hắn quanh quất, thấy ai tuần tra ở đây, bèn lén lút lẻn , vòng qua tường rào trong sân.
Đây là một tứ hợp viện vuông vắn, bên trong tổng cộng tám gian phòng! Có phòng còn sáng đèn, phòng tắt.
Hắn trong sân ngó nghiêng, Kỷ Vân Thư ở phòng nào? Định cất tiếng gọi nhưng sợ phiền khác, vả đang lén lút đây, lỡ bắt thì phiền phức to. Thế là qua suy tính! Cuối cùng đoán mò, đến một căn phòng còn sáng đèn, nghĩ bụng Kỷ Vân Thư thức khuya, chắc là ở trong .
Thế là ghé sát khe cửa, gọi nhỏ: "Kỷ cô nương?"
Người bên trong thấy tiếng động, phía cửa.
"Ai đó?"
"Ta!"
"Ngươi là ai?"
"Lạc Dương đây!" Lạc Dương xong bèn hối hận, giọng bên trong lạ thế nhỉ?
Đang định chuồn êm thì cửa mở. Người bên trong Kỷ Vân Thư? Rõ ràng là... Khâu Thục!
"Tên lưu manh ở chui thế ? Dám trộm bổn tiểu thư! Người , !" Khâu Thục gào lên, hét lao đánh.
Lạc Dương tát mấy cái mặt, đ.ấ.m mấy cái . May mà đối phương là nữ nhi, chứ nếu là nam nhân, chắc đ.á.n.h hộc m.á.u .
Gia nhân trong sơn trang tiếng kêu cứu, xách đèn lồng chạy tới kịp thời, tóm gọn Lạc Dương.
"Tên trộm ở thế ?"
Lạc Dương: "Ta trộm, là..."
Chưa hết câu, Khâu Thục chỉ mặt : "Ngươi trộm thì là gì? Nửa đêm nửa hôm chạy đến chỗ kêu réo, lén lút cửa, rõ ràng là ý đồ ."
"Xì!" Lạc Dương liếc ả từ đầu đến chân: “Mắt của tiểu gia thấp đến thế , trúng ai cũng bao giờ trúng ngươi, cái ngữ ngươi cho cũng chẳng thèm."
"Ngươi..." Khâu Thục giơ tay định tát tiếp.
Lạc Dương vốn theo nguyên tắc quân t.ử động khẩu động thủ, hơn nữa bao giờ đ.á.n.h phụ nữ. ả đàn bà mặt phụ nữ, rõ ràng là một con mụ điên phân biệt trái. Hắn tức sôi máu, định vùng khỏi đám gia nhân để đ.á.n.h trả, nhưng bốn giữ chặt, cơ hội giãy giụa.
Lúc , các cô nương ở trong viện đều tiếng ồn ào đ.á.n.h thức, lượt mặc quần áo chỉnh tề khỏi phòng. Họ thấy trong sân đầy gia nhân của sơn trang và một trai trẻ tuấn tú bắt giữ. Trên mặt trai còn in rõ dấu năm ngón tay đỏ ửng, đủ thấy Khâu Thục tay tàn nhẫn thế nào!
Các cô nương thấy nửa đêm đàn ông xông , tự nhiên cảnh giác, lùi cửa, chỉ dám từ xa.
Kỷ Vân Thư tiếng động cũng vội chạy , liếc mắt bèn nhận Lạc Dương trong đám đông. Ánh mắt nàng trầm xuống, đôi mày thanh tú nhíu chặt.
Sao ở đây?
"Các buông , cho ả một bài học!" Lạc Dương giận dữ trừng mắt Khâu Thục.
Một gã gia nhân quát: "Ngươi khai mau, rốt cuộc là tên trộm ở đến?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1464-cao-hon-nguoi-khac-mot-bac.html.]
"Trộm cướp gì? Ta là khách của sơn trang các đấy!"
Khách!
Nghe thấy từ , , đặc biệt là đám gia nhân mặt mày nhăn nhúm. Dù khách mời đến sơn trang đều là những nhân vật thể đắc tội, con quan thì cũng là ấm nhà giàu. Nếu vì chuyện rõ ràng mà đắc tội thì thật đáng. lỡ tên là trộm thật thì ?
Thế là, gã gia nhân hỏi: "Ngươi là công t.ử nhà ai?"
Lạc Dương gần như cần suy nghĩ, ngẩng cao đầu kiêu ngạo : "Ta là của Ôn gia, Ôn Triệt và Ôn Ngọc là đại ca !"
Ôn gia là danh gia vọng tộc, dòng dõi võ tướng, địa vị trong triều đình hiển hách, cái danh mà lôi dọa thì khối kẻ run rẩy. ... chỉ Ôn gia hai , thứ ba?
Có nghi ngờ: "Ngươi là Ôn gia, nhưng Ôn gia chỉ hai vị công tử, ngươi là ai?"
"Biểu !"
Được, đương nhiên là .
Lạc Dương vùng vẫy hai tay: "Lúc nãy còn ở bữa tiệc phía , các quên ? Mắt các mọc m.ô.n.g thế?"
Hic!
Những là đội tuần tra ban đêm, gia nhân phục vụ tiệc, nên ai . Mà Lạc Dương năng hùng hồn như thật, giống đang dối.
Trong lúc đám gia nhân do dự, Khâu Thục chỉ Lạc Dương : "Ta mặc kệ ngươi quan hệ gì với Ôn gia, ngươi rõ ràng ghé tai cửa phòng gọi, còn đáp lời mấy câu, chẳng lẽ nhầm? Ta thấy ngươi rõ ràng là kẻ háo sắc, nếu , nửa đêm chạy đến đây gọi bừa, chắc chắn ý đồ bất chính! Nhìn ngươi cũng chẳng giống , chừng lôi Ôn gia bình phong thôi."
"Xì, tiểu gia nữa cho ngươi , loại con gái như ngươi tiểu gia căn bản thèm để mắt tới! Ta chỉ đây tìm , chẳng qua là nhầm phòng thôi."
"Tìm ? Được, ngươi xem ngươi tìm ai?"
"Ta..."
Lạc Dương kịp , giọng Kỷ Vân Thư vang lên từ phía đám đông: "Lạc công tử, hóa là !"
Hửm?
Mọi , thấy Kỷ Vân Thư tới. Dù đeo khăn che mặt nhưng ánh mắt nàng ánh lên vẻ ôn hòa và ý , : "Thật là hiểu lầm to lớn, thực Lạc công t.ử đến tìm ."
Nàng gọi là Lạc công tử?
Lạc Dương nhầm chứ? Đôi mắt mở to kinh ngạc nàng.
Khâu Thục thấy Kỷ Vân Thư bèn nhớ đến con sâu màu trắng lúc nãy, nổi da gà khắp . chuyện khiến ả thể bỏ qua dễ dàng như , ánh mắt tàn độc Kỷ Vân Thư : "Hóa các ngươi quen ? Hừ! là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, cá mè một lứa, chẳng chuyện lành gì."
"Khâu cô nương, phiền cô ăn cẩn trọng một chút, ở đây chỉ tai ."
"Sao? Ngươi còn đe dọa ? Ta là Hoàng hậu, đương nhiên cao hơn các ngươi một bậc!"
Kỷ Vân Thư nghiêm giọng : "Cô nương, cô cho kỹ đây, vị Lạc công t.ử là biểu của Ôn tướng quân và Ôn đại nhân, còn là môn khách của Ôn phủ, ở sơn trang tự nhiên là thượng khách! Cô tuy phận cao quý, nhưng cũng chẳng khác gì chúng , phân cao thấp, cô cũng chẳng cao hơn ai một bậc ."
...