Có qua ? Nghĩa là ?
Những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía Kỷ Vân Thư. Chẳng lẽ nàng định học theo cách các nàng chơi khăm Chu Dao để trả đũa?
Đang suy đoán thì thấy Kỷ Vân Thư gắp một miếng thịt bỏ bát Khâu Thục. Ngay khoảnh khắc đó, lòng bàn tay nàng khẽ buông lỏng, một vật gì đó cùng với miếng thịt rơi trong bát, nhưng dường như để ý.
"Cô nương, miếng thịt trông béo mà ngấy, chắc là ngon lắm." Nàng .
Mọi dường như đoán sai, cứ tưởng nàng sẽ trả thù, ai ngờ thực sự gắp thức ăn cho .
Khâu Thục gượng gạo, đương nhiên cũng giữ thể diện, bèn nhướng mày : "Được thôi, dù cũng đói , mau ăn ."
Nói xong, ả cầm đũa định gắp miếng thịt "hiếu kính" trong bát. khi đầu đũa chạm , đôi mắt ả bỗng trợn trừng, tròng mắt như lồi ngoài, sắc mặt tái mét.
Kèm theo đó là một tiếng hét thất thanh: "Á!"
Khâu Thục như thứ gì đó châm chích, vứt toẹt đôi đũa, cả mềm nhũn ngã ngửa , bệt xuống đất, run rẩy. Khi ả hất đũa , vật thể lạ văng sang bát của một cô nương khác. Cô nương kỹ, cũng sợ c.h.ế.t khiếp, phản ứng y hệt Khâu Thục, ngã ngửa .
"Sâu... sâu... con sâu to quá!"
Đó là một con sâu màu trắng đang ngọ nguậy, kích thước to nhỏ, quả thực buồn nôn.
Mấy vị tiểu thư cành vàng lá ngọc vốn nuông chiều, bao giờ thấy loại sâu bọ kinh tởm ở cự ly gần như thế? Ai nấy đều sợ đến hoa dung thất sắc, vội vàng dậy lùi . Đám nha cũng vội đỡ Khâu Thục và cô nương dậy, tất cả dồn một góc.
"Sao con sâu to thế , kinh tởm quá."
Con sâu hất xuống đất, đang chắn ngay cửa . Đám con gái dám gần nên cũng ngoài . Trong khi đó, Kỷ Vân Thư và Chu Dao vẫn bình tĩnh yên, đám con gái sợ hãi đến phát .
Lát , Kỷ Vân Thư dậy, điềm nhiên bước đến chỗ con sâu, cúi xuống nhặt lên cầm tay. Nàng chẳng thấy ghê tởm chút nào. Dù thì nàng cái gì mà từng sờ qua? Xác c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể thối rữa, xương trắng... còn kinh khủng hơn nhiều, một con sâu nhỏ thì nhằm nhò gì.
Đám con gái thấy mặt mũi tái mét: "Ngươi... mau mang con sâu đó chỗ khác." Ai nấy đều buồn nôn như ăn thứ gì kinh khủng.
Kỷ Vân Thư : "Chỉ là một con sâu thôi mà, vật gì độc hại, vứt là , các vị cũng đừng để ý quá, cứ tiếp tục xuống ăn cơm ."
"Thứ kinh tởm thế ai mà nuốt nổi nữa! Ngươi mau vứt nó ."
"Thật xin , lúc nãy vị cô nương đúng đấy, phòng chật hẹp còn hôi hám, lẽ vì hôi nên mới loại sâu bò . Không ... ngoài con còn con nào khác nhỉ?" Kỷ Vân Thư cố tình .
Khâu Thục sợ giận, trừng mắt nàng: "Ngươi đừng nữa, đừng nữa, mau mang !"
"Được!"
Kỷ Vân Thư cầm con sâu sang một bên. Đám con gái nhân cơ hội chạy biến ngoài, bỏ chạy trối c.h.ế.t, dám nán thêm một giây nào nữa, sợ gặp thứ sâu bọ kinh tởm nào khác.
Xong xuôi, Kỷ Vân Thư nhịn . Nàng thả con sâu chậu cây cảnh bên cạnh, lau tay hỏi Chu Dao: "Cô sợ ?"
Chu Dao tim vẫn còn đập thình thịch, : "Ta đương nhiên là sợ, nhưng càng sợ bọn họ hơn."
"Cô yên tâm, qua bọn họ dám bậy nữa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1463-nua-dem-giet-ga.html.]
"Đa tạ Kỷ cô nương, cô giải vây cho nữa."
Kỷ Vân Thư xuống cạnh nàng: "Thực cũng thích bọn họ, càng thích cùng bàn với bọn họ, nên cô cần cảm ơn ."
Thái Nhi bên cạnh rơm rớm nước mắt, đau lòng : "Bọn họ lúc nào cũng tìm cách bắt nạt tiểu thư, cứ cơ hội là buông tha. Đợi về nhà, nô tỳ nhất định mách lão gia, để lão gia chủ."
"Nói bậy, chuyện thể để cha ." Chu Dao : “Cha vì chuyện triều chính đủ phiền lòng , nếu vì chuyện của mà phiền cha nữa, thì thà chịu ấm ức còn hơn."
Hai năm nàng lỡ chân rơi xuống nước, vì sợ cha lo lắng nên cũng giấu nhẹm . Thái Nhi tính tiểu thư nhà nên đành ngậm ngùi im lặng.
Sau đó, Chu Dao tò mò hỏi Kỷ Vân Thư: " , con sâu đó tự nhiên chui bát của Khâu Thục thế?"
Kỷ Vân Thư giải thích: "Hôm nay lúc dọn đây, mở cửa sổ thì thấy con sâu , thấy nó cũng đáng yêu nên bắt thả trong chậu cây cảnh nuôi chơi, ngờ lúc dùng đến nhanh như , cũng là cơ duyên xảo hợp thôi."
Hai . Quan hệ cũng trở nên thiết hơn đôi chút.
...
Tiệc tối ở sơn trang kết thúc, ít say khướt, lượt về phòng nghỉ ngơi. Huynh Ôn gia cũng ngủ sớm.
Lạc Dương thì trằn trọc mãi ngủ , chắc do lúc ăn tiệc ăn no quá. Hắn lăn qua lộn hồi lâu, dứt khoát khỏi phòng, lên bậc thềm ngoài sân, bẻ một cành cây khô quét qua quét mặt đất.
Đêm khuya, sơn trang trở nên yên tĩnh thanh nhã lạ thường.
Hắn buồn chán dạo quanh sơn trang, than thở thế gian bất công, tại cách giữa với lớn đến thế? Lạc Dương khổ, đầu thai, nếu đến nỗi t.h.ả.m hại thế .
"Bất công, thật là bất công!"
Đang lúc than vãn, một bóng đen đột ngột lao từ hòn giả sơn, va mạnh . Lạc Dương đau điếng vai, lùi hai bước.
"Kẻ nào, mắt ?" Hắn quát lớn.
Người tới ai khác là Lý Thời Ngôn. Lúc sắc mặt trắng bệch, ánh mắt d.a.o động. Lạc Dương ngẩng đầu lên, nhận ngay là thế t.ử phủ Khang Định Hầu, lúc nãy uống rượu gây sự trong bữa tiệc!
Người là nhân vật lớn, dây .
"Ngài là thế t.ử ? Sao ở đây?"
Lạc Dương nghĩ thầm, tên say rượu ? Sao nửa đêm ở đây với bộ dạng hoảng hốt thế ? Hắn kỹ thì phát hiện tay và quần áo Lý Thời Ngôn... dính đầy vết máu. Mùi m.á.u tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi rượu, vô cùng khó ngửi.
Lý Thời Ngôn vẻ bình thường, dường như thấy lời . Thấy Lạc Dương chằm chằm đôi tay đầy m.á.u của , vội giấu tay lưng, ánh mắt d.a.o động, lời nào mà vội vã bỏ .
Lạc Dương trong lòng đầy nghi hoặc, chau mày theo bóng lưng đó hồi lâu vẫn hồn...
Máu? Tại máu?
"Không lẽ nửa đêm dậy g.i.ế.c gà?"
...