NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1462: Có qua có lại

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:20:31
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thời Ngôn nhất quyết đòi dậy, nhưng vẫn hầu ngăn . Dù thế nào cũng thể để mượn rượu càn .

Cuối cùng thể , Lý Thời Ngôn đành thôi, vật xuống giường lưng , xua tay đuổi : "Các ngươi ngoài hết ."

"Hay là để tiểu nhân ở chăm sóc ngài, ngài say thế , lỡ như..."

Chưa hết câu Lý Thời Ngôn quát: "Câm miệng, cút hết ngoài, chỉ ngủ."

Mọi , đành lượt lui . Lý Thời Ngôn trùm chăn kín đầu, cựa quậy vài cái im...

Bên , tiệc tối vẫn tiếp tục.

Ôn Triệt hỏi thăm hầu trong sơn trang xem thúc phụ , hầu đáp: "Ôn lão gia chúc thọ Lý đại nhân cùng trang chủ bế quan ."

Không nhầm chứ? Thúc phụ "lão ngoan đồng" của mà chịu bế quan ? Chuyện tĩnh tâm như thế việc ông ?

Ôn Triệt nghi hoặc: "Trước khi bế quan, thúc phụ dặn dò gì ?"

"Cũng dặn gì, chỉ nhắn một câu, là nếu Ôn tướng quân việc tìm thì đừng đợi nữa."

Ý là giúp!

Ôn Triệt đưa Kỷ Vân Thư đến sơn trang để nhờ thúc phụ chữa bệnh, giờ thúc phụ bế quan, còn nhắn lời như , rõ ràng là chuyến công cốc .

Ôn Ngọc phất tay cho hầu lui, : "Ca, tính tình thúc phụ thế nào ca mà, ông tâm trí bế quan? Cùng lắm là một hai ngày là thôi. Hơn nữa ngày mai là đại thọ sáu mươi của Lý đại nhân, thúc phụ xưa nay thích náo nhiệt, ngày mai chắc chắn sẽ xuất hiện. Đến lúc đó cho canh chừng kỹ, hễ thúc phụ là bắt ngay, thế nào cũng bắt ông khám bệnh cho Kỷ cô nương."

"Đệ cũng hiểu thúc phụ thật đấy."

"Ông là thúc phụ của chúng mà, hiểu tính ông thì còn ai hiểu? Yên tâm , ngày mai chắc chắn ông sẽ ." Ôn Ngọc như đinh đóng cột, yên tâm uống rượu. Ôn Triệt cũng gì thêm.

Vì quy định nữ quyến tham dự tiệc tối, nên trong sơn trang lượt đưa cơm nước đến từng viện.

Kỷ Vân Thư nhận cơm, cảm ơn xuống thì Chu Dao và Thái Nhi đến cửa.

"Kỷ cô nương." Giọng nàng trong trẻo.

Kỷ Vân Thư ngẩng đầu, thấy Chu Dao ở cửa, Thái Nhi bưng khay cơm.

"Chu cô nương, cô đây là...?"

"Ta ăn cơm trong phòng thấy buồn chán, nên qua đây ăn cùng cô."

"Vậy mời ."

Chu Dao tươi bước , bảo Thái Nhi đặt cơm xuống. Nhìn mấy đĩa rau đạm bạc bàn, nàng cau mày: "Sao cô chỉ ăn thế ? Thanh đạm quá ? Đám hạ nhân việc kiểu gì thế?" Nàng bất bình .

Kỷ Vân Thư giải thích: "Cô hiểu lầm , vì mẩn ngứa mặt khỏi nên chỉ thể ăn những món ."

Chu Dao tấm khăn che mặt của nàng mới vỡ lẽ: "Là sơ suất, suýt chút nữa thì quên mất."

"Không ."

"Ta mang theo ít t.h.u.ố.c trị mẩn ngứa, lát nữa bảo Thái Nhi mang sang cho cô."

"Đa tạ." Kỷ Vân Thư khẽ gật đầu.

Chu Dao thức ăn bàn: "Vậy chúng mau ăn thôi."

Vừa định động đũa, ngoài cửa bỗng vang lên giọng chanh chua: "Đang ăn đấy !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1462-co-qua-co-lai.html.]

Nhìn thì thấy Khâu Thục, Hoàng hậu, dẫn theo một đám cô nương ở cửa. Ai nấy đều tỏ vẻ kiêu căng ngạo mạn, thấy gai mắt.

Chu Dao vốn nhút nhát, thấy bọn họ bèn hoảng hốt, theo bản năng nép sang một bên, mặt lộ rõ vẻ sợ hãi, hai tay đặt đầu gối xoắn chặt . Thái Nhi bên cạnh vội vàng chắn mặt chủ, sợ chủ nhân tổn thương.

Ngược Kỷ Vân Thư bình tĩnh, nàng đón nhận ánh mắt bề của Khâu Thục, hỏi: "Cô việc gì ?"

Khâu Thục nghiêng , khóe miệng nhếch lên nụ nham hiểm, : "Chẳng lẽ việc gì thì đến thăm các ngươi ?"

"Đương nhiên là ."

"Hóa quan hệ của các ngươi đến mức chen chúc ăn cơm cùng ? Sao gọi bọn một tiếng?"

Kỷ Vân Thư lạnh lùng đáp: "Chỉ sợ chỗ chật hẹp, chứa nổi các vị tiểu thư."

Một cô gái áo hồng lên tiếng: "Phòng đúng là nhỏ thật, hơn nữa... còn mùi hôi nữa chứ." Vừa , ả lấy khăn che mũi, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

Khâu Thục lập tức giả vờ trách mắng: "A Man, vô lễ như , thể phòng của con gái nhà hôi chứ?"

"Ôi chao, là lỡ lời." Cô gái tên A Man nhíu mày Chu Dao và Kỷ Vân Thư: “Chắc hai vị sẽ trách lắm mồm chứ?"

Chu Dao cúi mắt: "Không ."

"Vẫn là Chu cô nương rộng lượng."

Khâu Thục chằm chằm mấy món ăn bàn, nhếch mép : "Đã ăn chung thì chi bằng cùng ăn . Lê Nhi, bưng cơm của sang đây, chúng ăn trò chuyện."

"Vâng!"

Lê Nhi lệnh, bưng hết phần cơm của các vị tiểu thư sang. Mọi vây quanh bàn xuống!

Chu Dao rõ ràng sợ hãi, ánh mắt cứ Kỷ Vân Thư cầu cứu. Kỷ Vân Thư vẫn bình thản như , dường như chẳng để tâm đến chuyện mắt.

Khâu Thục Chu Dao với ánh mắt quỷ dị, gắp một miếng thịt định bỏ bát nàng, nhưng cố tình run tay, miếng thịt đầy mỡ rơi xuống Chu Dao.

"Á!"

"Ôi chao, thật ngại quá, ... tay run."

Vết dầu mỡ loang lổ bộ y phục sạch sẽ của Chu Dao trông chướng mắt. Đám con gái che miệng khúc khích. Có lập tức học theo, cũng gắp thịt bỏ bát Chu Dao "lỡ tay" rơi lên nàng! Thậm chí... còn cố ý dùng đũa gạt đổ chén mặt nàng, nước tạt hết .

Chu Dao gần như sụp đổ. Nàng dậy, bộ dạng nhếch nhác đầy dầu mỡ và nước của , vô cùng t.h.ả.m hại. Đám con gái ồ lên chế giễu.

Kỷ Vân Thư nãy giờ vẫn im lặng bỗng dậy phòng trong một lát, lấy một chiếc khăn tay nhét tay Chu Dao, ghé tai nhỏ: "Ngồi xuống."

Hả? Nàng bắt nạt đến mức mà còn bảo xuống? Để tiếp tục chịu nhục ? hiểu vì , ngay từ cái đầu tiên, Chu Dao cảm giác tin tưởng Kỷ Vân Thư vô điều kiện. Vì , nàng nén nước mắt và nỗi nhục nhã, xuống.

Khâu Thục : "Chu Dao, bọn chỉ gắp thức ăn cho cô thôi, cố ý ."

Nàng c.ắ.n môi: "Không ."

"Cô để bụng là ." Khâu Thục che miệng .

Gương mặt Kỷ Vân Thư lớp khăn che mặt sa sầm, nàng : "Các gắp thức ăn cho Chu cô nương, sẽ mặt cô , qua ."

Hửm?

...

 

Loading...