Tại nhà cũ. Kỷ Vân Thư dậy, Số Thiên đợi bên ngoài.
Thông báo lý do đến: “Kỷ cô nương, công t.ử phái đến với cô một tiếng, hai ngày nữa đưa cô Ninh An sơn trang một chuyến."
"Ninh An sơn trang?" Nàng từng đến Yến Kinh, tự nhiên đó là nơi nào. Cũng tại tên họ Ôn đưa đến đó!
Số Thiên giải thích: “Là thế , để chữa trị chứng hàn trong cô, công t.ử mời Nhị lão gia nhà , mấy ngày đó Nhị lão gia ở Ninh An sơn trang, cộng thêm công t.ử cũng đến Ninh An sơn trang chúc thọ, nên định đưa cô cùng, đến lúc đó để Nhị lão gia xem cho cô."
Đã là như , Kỷ Vân Thư đồng ý: “Được, đa tạ hai vị Ôn công tử."
Nàng chỉ ở cùng Ôn gia mới thể đợi Ly Xuyên.
"Kỷ cô nương cần khách sáo, cô là ân nhân cứu mạng của công t.ử nhà , chữa khỏi chứng hàn cho cô là việc nên ."
Nàng đáp . Số Thiên quanh, quan tâm hỏi: “Kỷ cô nương tối qua nghỉ ngơi thế nào?"
"Rất ."
"Cô nhu cầu gì cứ với hai nha hầu hạ cô, họ sẽ chăm sóc cô chu đáo."
"Không cần phiền phức , ngược là phiền các vị."
Số Thiên chuyện với Kỷ Vân Thư cũng cứng nhắc như với khác, giọng điệu dịu dàng hơn nhiều: “Kỷ cô nương, cô đừng khách sáo thế, nếu chỗ nào bất tiện nhất định ."
"Đa tạ."
"Vậy phiền cô nữa, đợi ngày sẽ phái đến đón cô."
"Được."
Số Thiên chắp tay cáo lui, khỏi cửa Lạc Dương bất ngờ lao chặn .
"Ngươi..." Số Thiên dừng bước. Suýt chút nữa đ.â.m sầm .
Lạc Dương hất hàm, giọng điệu chất vấn: “Tên họ Ôn ?"
Số Thiên tuy thích bộ dạng đó của , nhưng dù cũng coi như ân nhân cứu mạng của , ít nhiều nhịn, bèn : “Công t.ử nhà việc bận."
"Thế chuyện của giải quyết thế nào? Cứ vứt ở đây ?"
"Đương nhiên , đợi xong việc, tự nhiên sẽ giải quyết chuyện của ngươi."
Lạc Dương bán tín bán nghi: “Tối qua thấy cái trận thế lớn ở cổng thành , xem tên họ Ôn quan, mà dám nuốt lời, sẽ rêu rao khắp phố."
"Lạc Dương, ngươi ngang ngược thế hả!" Số Thiên đen mặt.
"Ta ngang ngược chỗ nào, quân t.ử chẳng đều coi trọng nhất ngôn cửu đỉnh ? Chẳng lẽ cứ để ở đây hóng mát quan tâm ?"
"Ngươi cứ yên tâm, công t.ử nhà một lời hứa đáng ngàn vàng, chuyện hứa tự nhiên sẽ nuốt lời."
Lạc Dương cân nhắc trong lòng, tên họ Ôn chắc là nhân vật lớn ở Yến Kinh, chắc sẽ lời giữ lời. Bèn : “Được, đợi ở đây."
Số Thiên từ xuống một lượt, chắp tay: "Vậy cáo từ."
Đợi Số Thiên , Kỷ Vân Thư cũng định phòng, Lạc Dương vội vàng chặn mặt nàng, ấp a ấp úng : "Cái đó..."
Có chút ngượng ngùng. Kỷ Vân Thư tối qua thấy con thỏ thì cơn giận trong lòng tan biến .
Nàng : "Con thỏ đó ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1450-tua-co.html.]
Lạc Dương lập tức vui mừng mặt, : “Ta bảo đến tặng thỏ cho cô mà, lừa cô ."
"Đa tạ."
"Vậy... cô thích ?"
"Cũng ." Nàng .
Lạc Dương ngẫm nghĩ ý nghĩa của hai chữ "cũng ", thế là nhỉ?
Kỷ Vân Thư thấy ngẩn , bèn vòng qua , lưng một câu: “Con thỏ đó cả đêm ăn gì , ngươi tìm chút gì cho nó ăn ."
Lạc Dương như ăn mật, trong lòng vui sướng vô cùng, cao giọng đáp: “Được , ngay đây!"
Hắn vội vàng chạy xuống bếp lấy lá cải trắng và cà rốt đến. Kỷ Vân Thư một bên, ôm con thỏ trắng muốt, liên tục đút đồ ăn cho nó, miệng lẩm bẩm: “Cái đồ nhỏ xíu thế mà ăn khỏe ghê!"
"Nhìn cái miệng xem, đáng yêu thật."
"Con thỏ sống bao nhiêu năm nhỉ? Ta , một hai năm là c.h.ế.t, thật giả."
"Ui chao ôi, xem, nó trông giống cô thật đấy!"
Kỷ Vân Thư: "..."
Giống chỗ nào?
Lạc Dương tiếp tục trêu chọc thỏ. Lại dông dài vài câu.
Kỷ Vân Thư uống ngụm nước, : “Ngươi mang con thỏ ."
Lạc Dương ngẩng đầu nàng: "Cô thích ?"
"Không thích, chỉ là chăm sóc nó."
"Chỉ là một con thỏ thôi mà, cho chút đồ ăn là sống ."
"Ngươi mục đích đến Yến Kinh, để nuôi thỏ!" Kỷ Vân Thư với : “Ta tìm cần tìm, sẽ rời khỏi đây."
Tay cầm cà rốt của Lạc Dương buông lỏng, trong lòng dâng lên cảm giác mất mát. Không tại , một suy nghĩ vô cùng ích kỷ, đó là mong Kỷ Vân Thư vĩnh viễn tìm đàn ông đeo mặt nạ đó. Đương nhiên, vì chút ích kỷ của mà lỡ dở nàng.
Bèn gật đầu: “Được, con thỏ để nuôi, coi như... nuôi giúp cô, khi nào cô , cứ đến mang nó ."
Lạc Dương , Kỷ Vân Thư trong phòng một lúc, định ngoài một chuyến, bèn nhờ Thái Thanh chuẩn một bộ y phục nam giới, lúc đồ, một cái tua cờ rơi từ bên trong.
Tua cờ tuy nhưng do thời gian nên sờn rách! Nàng nhặt lên nắm trong tay, tim thắt đau nhói.
Kỷ Bùi!
Người biến mất trong ký ức nàng từ lâu! Cảnh tượng tiễn rời tường thành năm xưa vẫn còn rõ mồn một mắt, ngày đó, cũng là dấu chấm tròn trịa nhất mấy năm chờ đợi của nàng, cũng là kết thúc cho câu chuyện giữa nàng và Kỷ Bùi. Lần đến Khúc Khương, gặp ?
Thực ... gặp cũng ! Năm xưa kết thúc , giờ cũng cần bắt đầu nữa! Nghĩ đến đây, nàng cũng chẳng còn tâm trạng ngoài nữa, bèn trong phòng lâu...
Hai ngày , Số Thiên đến đón nàng Ninh An sơn trang, công t.ử nhà đợi ở bên ngoài. Nàng đang định cửa, Lạc Dương nhảy bổ , đòi cùng.
Số Thiên : “Lạc Dương, công t.ử nhà đưa Kỷ cô nương chữa chứng hàn, chơi."
"Ta cũng chơi!" Lạc Dương liếc Kỷ Vân Thư, : “Suốt dọc đường đều là chăm sóc cô , theo cũng chẳng , lỡ thần y các mời đến triệu chứng gì hiểu thể hỏi , hết."
Hắn luôn vô vàn lý do! Số Thiên cũng cạn lời!
Lạc Dương đợi từ chối, kéo Kỷ Vân Thư lên xe ngựa. Trong xe, em nhà họ Ôn đang ! Hai bóng đột nhiên chui , Ôn Triệt , ngờ Lạc Dương cũng ở đây.