Đây chẳng là thế t.ử của Khang Định Hầu phủ ? Dù gì cũng là con cháu danh gia vọng tộc, tại bộ dạng thế ? Chẳng khác gì phường chợ búa đầu đường xó chợ.
Trong lòng Chu Dao, Lý Thời Ngôn như . Hắn là một hùng, là một nam t.ử hán chính trực, đầy khí phách. mắt ...
Nàng cảm thấy thất vọng, chỉ đầu Thải Nhi một cái. Thải Nhi cau mày lắc đầu, tỏ ý cũng . Chuyện là đây?
Lý Thời Ngôn cầm đĩa bánh ngọt lên, c.ắ.n mỗi cái một miếng bỏ dở, vô cùng lãng phí. Ăn xong còn hỏi: “Còn nữa ?"
Thải Nhi tất nhiên dám , bèn gật đầu: “Có ạ."
"Vậy lấy thêm ."
"Vâng."
Thải Nhi vội vã ngay.
Người khuất, Lý Thời Ngôn lập tức đổi sắc mặt, ném miếng bánh trong tay đĩa, nghiêm túc Chu Dao, : “Dao Nhi, hỏi nàng, nàng thực sự gả cho ?"
Khác hẳn với vẻ chợ búa lúc nãy!
Chu Dao sững sờ một chút mới đáp: “Chuyện hôn nhân đại sự xưa nay đều do cha đặt con đấy, thể gì ."
"Vậy nếu cho nàng một sự lựa chọn thì ? Nàng vẫn sẽ gả cho chứ?"
"Ta..."
Lý Thời Ngôn dậy, thẳng vấn đề: “Vừa nãy nàng cũng thấy bộ dạng của đấy? Ta rõ cho nàng , bình thường chính là như . Ta lười biếng, ham ăn lười , hơn nữa chẳng chút chí tiến thủ nào. Mấy hôm cố tình trốn tránh xem mắt, cũng chẳng tâm tư đó. Chu cô nương, lừa dối nàng, nàng hiểu ?"
Mắt Chu Dao ngấn lệ: “Thời Ngôn, thích , nhưng mà..."
"Không nhưng nhị gì cả, cũng thật với nàng, thực trong lòng khác ."
Hự!
Chu Dao từ từ dậy, vẻ mặt đau khổ , trái tim như ai bóp nghẹt. Nàng mấp máy môi, nhưng thốt nên lời.
Lý Thời Ngôn tiếp tục bày tỏ suy nghĩ của : “Cô nương như nàng gả cho thì phí phạm quá. Gia thế nàng , gả cho ai chẳng , cứ gả cho ? Ta ý định cưới nàng, cũng xứng với nàng."
"Chàng... tại với những điều ?"
"Chẳng ? Trong lòng khác, thể cưới nàng, cũng một cô nương như nàng theo một kẻ như ."
"Vậy cô nương mà thích là ai?"
"Cô ..." Lý Thời Ngôn nhất thời thế nào.
Dù câu chuyện đó cũng quá dài dòng. Hơn nữa Kỷ cô nương cũng ở Khúc Khương.
Chu Dao thấy ấp úng, bèn hít mũi, nghẹn ngào : “Chắc chắn là đó! Chàng chỉ từ chối hôn sự nên mới cố ý tìm một cái cớ thôi."
"Ta lừa nàng."
"Chàng ngay cả tên cô nương đó là gì cũng , chắc chắn là đang lừa . Thời Ngôn, đủ , nhưng nảy sinh tình cảm với , thu nữa." Chu Dao lấy hết can đảm những lời .
Nghe , Lý Thời Ngôn sững sờ.
Cái gì gọi là nảy sinh tình cảm? Cái gì gọi là thu nữa?
Trong lòng đ.á.n.h trống liên hồi, đây là đầu tiên với những lời , còn là từ miệng một nữ tử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1441-chinh-cai-nhin-ay-ta-da-nhan-dinh-la-chang.html.]
Đang lúc bối rối , Chu Dao rưng rưng nước mắt tiếp: “Từ đầu tiên gặp , nhận định là . Ngoài , ai thể bước trái tim nữa. Hai năm qua, ngày nhớ đêm mong, chỉ để gặp một , thậm chí còn ngốc nghếch đến những nơi thường lui tới để đợi . ông trời cứ trêu ngươi , đợi nhiều nhưng nào đợi . Bây giờ cuối cùng cũng đợi cơ hội , đợi mặt , mong mỏi bao lâu ? Vậy mà giờ những lời như , chẳng khác nào cầm d.a.o cứa da thịt ."
Lời càng khiến Lý Thời Ngôn hoang mang hơn!
Hai năm là ? Hắn mà hồ đồ cả .
"Hai năm ? Chúng ... từng gặp ?"
"Chàng thực sự nhớ ?"
"Ta nên nhớ cái gì?"
Hốc mắt Chu Dao đỏ hoe, nàng vòng qua bàn đá đến mặt , ngước : “Hai năm , bên bờ Trừng Hồ, cứu một rơi xuống nước, còn nhớ ?"
Hửm?
Lý Thời Ngôn cố gắng nhớ , một lúc mới vỡ lẽ, kinh ngạc cô nương duyên dáng yêu kiều mặt: “Cô nương cứu năm đó... là nàng ?"
"Cách biệt hai năm, hóa quên thật ?"
"Quên thì quên, chỉ là nàng đổi nhiều quá. Người con gái lớn mười tám đổi, quả sai. mà... lúc , chẳng nàng vẫn tỉnh ?"
Chu Dao : “Lúc tỉnh , thấy ở đầu cầu. Chính cái , nhận định là ."
Nàng vốn nhút nhát, đối mặt với chuyện tình cảm nam nữ cũng e thẹn, nhưng hôm nay dũng khí ở mà nàng hết những lời trong lòng. Có lẽ, là bỏ lỡ.
Lý Thời Ngôn xong chẳng những cảm động mà còn vô cùng khó xử. Hắn lùi hai bước, giữ cách với Chu Dao. Rồi : “Ta chỉ là đang chơi ở gần đó, thấy rơi xuống nước nên tiện tay cứu thôi, nghĩ nhiều thế ! Nếu nàng sẽ như , năm xưa ..."
Không cứu nàng ! Tất nhiên, bốn chữ cuối cùng .
Chu Dao đầm đìa nước mắt .
Lý Thời Ngôn phất tay áo, tiếp: “Tóm Dao Nhi , như nàng nghĩ . Bình thường thấy ch.ó mèo còn đá cho mấy cái, hận thể đem chúng hầm lẩu. Người như , bao nhiêu cô nương đều tránh xa, chuyện năm xưa nàng mau quên , đừng để trong lòng nữa."
Hắn cố gắng thuyết phục cô nương mau chóng quên . nỗi tương tư hai năm, quên là quên ?
Dù trăm ngàn điểm ...
Chu Dao vẫn : “Người nhận định, cả đời sẽ đổi. Là , thì chính là ."
"Sao nàng cố chấp thế nhỉ?"
"Tính vốn ." Chu Dao thái độ kiên quyết.
Lý Thời Ngôn cau mày : “Chu cô nương, chúng là thể nào. Trong lòng nàng, nàng gả cho thì ích lợi gì? Chỉ khổ bản nàng thôi. Hôm nay với nàng nhiều như là nàng tự với cha nàng hủy bỏ hôn sự . Nếu là , đến lúc đó cả kinh thành Yến Kinh đều đồn đại, nàng còn gả cho ai nữa."
Cũng là ! Chu Dao tâm ý quyết, hề lay chuyển.
Nàng : “Ta sẽ với cha, cũng sẽ hủy hôn."
"Nàng..."
Chưa đợi Lý Thời Ngôn thêm gì, Chu Dao bước , lẽ do nước mắt nhòe tầm , cộng thêm cảm xúc mất kiểm soát, nàng vô tình bước hụt chân.
Cả ngã nhào xuống nước.
"Tùm" một tiếng!
Lý Thời Ngôn thấy , lập tức nhảy xuống hồ cứu . Chu Dao uống mấy ngụm nước, dung nhan tơi tả, vùng vẫy vài cái Lý Thời Ngôn cứu lên. uống đầy bụng nước, vô cùng khó chịu! Sặc sụa mấy hồi.