NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 144: Nghiệm thi (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-07 04:13:25
Lượt xem: 242

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất nhiên! Cũng thể trách họ .

Kinh thành rộng lớn nhường , từ bao giờ xảy chuyện kinh hoàng đến thế.

Kinh Triệu Doãn xoa xoa tay về phía Cảnh Dung, mặt ngươi xanh mét, nuốt nước bọt ừng ực. Ông định hành lễ thì Cảnh Dung ngăn .

"Không cần , phá án quan trọng hơn."

Kinh Triệu Doãn gật đầu, ánh mắt liếc trong nhà, vẫn giữ nguyên vẻ mặt buồn nôn.

Ông vội : "Vương gia, mời ngỗ tác đến xem , chặt đứt hai tay, mất m.á.u quá nhiều mà c.h.ế.t."

"Ừ!"

"Da mặt c.h.ế.t cũng lột sạch, đang ở bên trong." Ông chỉ tay trong.

Cảnh Dung biểu cảm của Kinh Triệu Doãn, thầm than một tiếng trong lòng. Quả nhiên, thuế của triều đình đều dùng để nuôi bọn ăn hại.

Kỷ Vân Thư bước lên, liếc Cảnh Dung sang Kinh Triệu Doãn.

"Ta thể xem t.h.i t.h.ể ?"

"Kỷ , cái xác đó..."

Lời còn dứt, Kỷ Vân Thư kẹp chiếc hộp gỗ đàn hương nách, bình thản bước trong.

Kinh Triệu Doãn định ngăn nhưng tay nhanh bằng chân cô, Kỷ Vân Thư mất . Thi thể kinh khủng như mà Kỷ Vân Thư vẫn thể điềm nhiên , chẳng lẽ dày ? Thật sự buồn nôn ?

Cảnh Dung vẻ mặt cũng vô cùng thản nhiên, bước theo Kỷ Vân Thư.

Đám bên ngoài đều ngạc nhiên tột độ, gan cũng bắt đầu run rẩy. Cảnh Dung là chủ tử, thì bọn họ tất nhiên cũng theo chứ!

mà...

Mấy liếc mắt , chân lùi dần phía cổng sân, sợ thấy cái xác thì cơm cũng nuốt trôi.

Chỉ Kinh Triệu Doãn là trốn , đành lủi thủi theo , nâng tay áo rộng lau mồ hôi lạnh nhấc chân bước .

Cảnh Huyên nãy giờ quan sát sắc mặt đám , Kinh Triệu Doãn miêu tả t.h.ả.m trạng của t.ử thi, trong lòng càng thêm tò mò.

Tò mò hại c.h.ế.t mèo, đứa trẻ đúng là đầu cửa kẹp ! Cô cũng lon ton chạy theo .

Bên trong, tên ngỗ tác vặn dùng vải trắng che t.h.i t.h.ể , tay bịt mũi, vẻ mặt vô cùng ghét bỏ, hận thể dùng ngón tay út khều tấm vải trắng lên.

Kỷ Vân Thư thấy như , thầm thở dài. Người thế mà cũng ngỗ tác ? Thảo nào bảo kinh thành nuôi kẻ nhàn rỗi, danh bất hư truyền mà!

"Người nghiệm xong ?" Kỷ Vân Thư hỏi.

Tên ngỗ tác đ.á.n.h giá cô từ đầu đến chân, dáng gầy gò, da dẻ trắng trẻo, rõ ràng là một tên thư sinh trói gà chặt.

Hắn bèn trưng bộ mặt vô cùng khinh thường: "Tất nhiên, nghiệm xong cả . Sao, ngươi ý kiến?"

"Ừ!" Cô trả lời thành thật.

Mặt tên ngỗ tác cứng đờ, lườm cô một cái: "Ngươi thì hiểu cái gì? Mau ."

"Ta hiểu?" Kỷ Vân Thư nhẹ giọng hỏi , khóe miệng nhếch lên: "Vậy , hỏi ngươi, nạn nhân c.h.ế.t bao lâu ?"

"Một ngày!"

"C.h.ế.t như thế nào?"

"Mất m.á.u quá nhiều mà c.h.ế.t!"

"Trước khi c.h.ế.t, xảy chuyện gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-144-nghiem-thi-1.html.]

"Bị cưỡng bức, chuyện chẳng quá rõ ràng ?" Tên ngỗ tác bắt đầu mất kiên nhẫn. Hắn ngỗ tác hơn hai mươi năm, đây là đầu tiên hỏi vặn vẹo như thế.

Sao mà kỳ quái ?

Kỷ Vân Thư vẫn giữ vẻ lạnh lùng, đặt hộp gỗ sang một bên, đưa tay lật tấm vải trắng , dường như còn rơi vãi vài vụn thịt.

Da mặt t.h.i t.h.ể lột sạch sẽ, trông giống như lớp da đỏ hỏn lửa thiêu đốt, còn rõ cả những tia máu, bên thậm chí dính vài vụn cỏ và tóc của nạn nhân. Nếu chỉ mặt, sẽ tưởng đây là một xác khô!

Vì t.h.i t.h.ể vốn trần truồng nên che tạm bằng vài mảnh vải thô sơ. đôi tay chặt đứt vẫn hiện rõ mồn một. Vô cùng dữ tợn và đáng sợ!

Nhìn t.h.i t.h.ể như , Kỷ Vân Thư mím môi, trong mắt thoáng nét xót xa. Tuy da mặt lột, nhưng cô cô gái dung mạo xinh .

Thế nhưng, Kỷ Vân Thư chút cạn lời, vì bụng nạn nhân mổ phanh , khâu bằng chỉ câu cá thô thiển.

"Thực ..." Kỷ Vân Thư tên ngỗ tác: "Có những t.h.i t.h.ể chắc cần mổ bụng."

Tên ngỗ tác khẩy: "Không m.ổ b.ụ.n.g thì tra kiểu gì?"

"Không trách ngươi, dẫu kỹ thuật cũng hạn."

Tên ngỗ tác còn kịp phản ứng, câu mà sai sai?

Lúc , ngay lưng Kỷ Vân Thư, ngay khoảnh khắc t.h.i t.h.ể lộ , Kinh Triệu Doãn lập tức cúi gập , bịt chặt miệng.

Còn Cảnh Huyên, mắt trợn tròn, miệng há hốc. Sau vài giây biểu cảm kinh ngạc đông cứng, cô đột nhiên bịt miệng, khuôn mặt đang hồng hào bỗng chốc chuyển sang xanh mét.

Nôn khan vài tiếng, cô co giò chạy biến ngoài!

Thoáng thấy tiếng nôn thốc nôn tháo của Cảnh Huyên vọng , từng đợt từng đợt nhịp điệu.

Không chân tướng ? Không đòi theo ? Chút định lực cũng !

Tất nhiên, Kỷ Vân Thư chẳng mà quan tâm. Cô nhanh nhẹn đeo găng tay . Tuy nạn nhân lột da mặt nhưng ngũ quan vẫn còn nguyên vẹn.

Cô vạch mắt nạn nhân xem, nhãn cầu hiện tượng vẩn đục, n.g.ự.c xuất hiện một vết hoen t.ử thi.

"Dựa độ vẩn đục của nhãn cầu và vết hoen t.ử thi, thời gian t.ử vong một ngày, mà là đến ba canh giờ." Kỷ Vân Thư .

Sắc mặt tên ngỗ tác lắm, vươn cổ , hình như đúng là , bèn im bặt.

Tiếp đó, Kỷ Vân Thư nâng cánh tay chặt của nạn nhân lên xem xét.

xem : "Vết cắt ở cánh tay bằng phẳng, hẳn là một con d.a.o cực kỳ sắc bén chặt đứt trong một nhát. Hơn nữa mép vết cắt bên ngoài cũng khá láng mịn, chứng tỏ lưỡi d.a.o phẳng."

Nói xong, cô quệt ngón tay vết thương của nạn nhân, đưa lên mũi ngửi.

Lông mày nhíu , cô tiếp tục: "Thịt ở vết thương thối rữa, bốc mùi hôi thối nồng nặc. Máu ở vết thương màu tím đen và đông cứng tan. Có thể thấy, đôi tay nạn nhân chặt đứt cách đây ba ngày . Và thực tế, cô c.h.ế.t do mất m.á.u quá nhiều."

"Ngươi bậy bạ gì đó? Sao thể c.h.ế.t do mất m.á.u quá nhiều?" Tên ngỗ tác phản bác.

Rõ ràng hai tay chặt đứt, da mặt lột, bảo c.h.ế.t vì mất m.á.u chứ?

Kỷ Vân Thư cũng vội giải thích, cô tỉ mỉ kiểm tra t.h.i t.h.ể nữa.

Đầu tiên là kiểm tra phần đầu, vạch tóc xem, sắc mặt cô sững !

Ngay đó, cô xuống phía chân thi thể, lật tấm vải trắng che phần còn . Lộ một đôi chân ngọc nhỏ nhắn!

Trên chân còn dính một ít vụn cỏ và bùn đất. Cô nắn nắn bàn chân nhỏ của nạn nhân, tuy cơ thể cứng đờ ở mức độ nhất định, nhưng bàn chân...

Sắc mặt cô nghiêm , quan sát càng thêm kỹ lưỡng.

Đại khái sự việc thế nào, trong lòng cô phán đoán...

...

 

Loading...