Chu Dao , chỉ mỉm nhạt. Không gì.
Chu Thượng thư phu nhân của , : "Bà những lời gì?"
"Thiếp thương con gái chúng ."
"Họ sẽ lạnh nhạt với Dao nhi , bà đừng lo lắng nữa, hơn nữa, thái độ của Hầu gia bà cũng thấy đấy, ông tiếp đãi chúng nhiệt tình như , chỗ nào thờ ơ? Bà là phận đàn bà thì đừng ở đây khua môi múa mép."
"Thiếp khua môi múa mép? Lão gia, đây là thật, hôm nay là đầu gặp mặt, Hầu gia tuy lễ nghĩa chu , nhưng Dao nhi gả Hầu phủ là sống với thế tử, hôm nay thế t.ử đến, chẳng là lạnh nhạt với con gái chúng ? Ông còn đỡ cho họ, chẳng nghĩ gì cho con gái chúng cả." Chu phu nhân chỉ mỗi mụn con gái , bình thường coi như hòn ngọc quý tay, cưng chiều hết mực.
Hôm nay thế t.ử Khang Định Hầu đối xử như , trong lòng tự nhiên vui!
Chu Thượng thư chút đau đầu, cau mày : "Thôi , bà đừng nữa, dù nữa, cũng là Lễ bộ Thượng thư, chức quan bày đó! Họ sẽ lạnh nhạt với Dao nhi , nếu chẳng là nể mặt ?"
Đáp , Chu phu nhân chỉ hừ một tiếng: "Mặt mũi của ông? Ông là vì cái mặt mũi nên mới định gả con gái cho thế t.ử nhà ông !"
"Bà là ý gì?"
"Cái thành Yên Kinh ai mà , thế t.ử Khang Định Hầu ỷ là thế t.ử nên suốt ngày chơi bời lêu lổng, chẳng việc gì hồn, nếu sinh trong gia đình , con gái nhà ai chịu để chà đạp chứ?"
"Bà... đúng là càng càng hồ đồ." Sắc mặt Chu Thượng thư đột ngột đổi, giọng nghiêm khắc: “Vừa nãy bà thấy ? Thế t.ử đến Tô phủ để thỉnh giáo học vấn, Tô tướng quân là thế nào bà ? Nếu ngài chỉ bảo đôi chút, còn hơn bao nhiêu sách vở! Thế t.ử cầu tiến như , tự nhiên là hiểu chuyện , bà còn nhắc chuyện gì? Nếu để thấy, truyền đến tai Hầu gia, bà bảo thế nào? Sau trong triều chẳng để đàm tiếu ?"
Chu phu nhân đầy bụng ấm ức, định tiếp tục phản bác...
Chu Dao nãy giờ im lặng bỗng nắm lấy tay , dịu dàng : "Mẹ, đừng nữa."
Còn nữa, khéo đ.á.n.h to mất!
Chu phu nhân cô con gái dịu dàng của , trong lòng kìm dâng lên nỗi chua xót, mắt ngấn lệ : "Mẹ là luyến tiếc con, cũng là thương con mà."
"Con gái lớn ."
"Con lớn thế nào thì cũng là con gái của !"
"Mẹ, đừng lo nữa, thực cha đúng, thế t.ử bận thỉnh giáo học vấn, chứng tỏ là chí cầu tiến, , con gái nên vui mừng mới chứ! Những lời của nữa ."
"Con thực sự gả?"
Trên mặt Chu Dao lập tức ửng lên nét thẹn thùng, hai tay nàng xoắn chặt , khóe miệng nở nụ , : "Con gái thích thế tử, nhưng cha và Hầu gia chủ, con gái tự nhiên nguyện ý gả."
Suy nghĩ trong lòng nàng, Chu Thượng thư và Chu phu nhân hề .
Chu Thượng thư hài lòng gật đầu, : "Dao nhi, con hiểu chuyện như , cha an ủi."
Chu Dao : "Cha, cha cứ yên tâm , đợi cha chọn ngày lành, con gái sẽ gả."
Trong mắt Chu Thượng thư, con gái quả thực hiểu chuyện. Xưa nay cha đặt con đấy, dù Chu Dao tâm tư gì cũng thể từ chối. Vì thế, Chu phu nhân cũng tiện thêm gì nữa, chỉ nắm lấy tay con gái vỗ về nhè nhẹ. Nghĩ đến việc con gái sắp lấy chồng, nước mắt bà trào .
Chu Dao vén rèm xe ngoài, gió xuân phơi phới, khiến lòng thư thái. Nàng bầu trời xanh thẳm phía xa, khóe miệng dần nở nụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1436-doi-voi-nang-doi-bao-lau-cung-nguyen-y.html.]
Thực , nàng từng gặp Lý Thời Ngôn! Đó là chuyện của hai năm ...
Hôm đó thời tiết , nàng chèo thuyền hồ, tay gảy đàn. Nào ngờ mặt nước đột nhiên dậy sóng, con thuyền chòng chành dữ dội, nàng bơi nên lúc đó vô cùng sợ hãi, mà nha bên cạnh cũng bơi.
"Tiểu thư? Làm bây giờ?" Nha lo lắng.
Người lái thuyền ở mũi thuyền, : "Hai vị cô nương yên tâm, sẽ ."
Nào ngờ lời dứt, con thuyền lật úp! Nàng và nha cận cùng rơi xuống nước! Người lái thuyền cũng rơi xuống nước, tuy bơi nhưng chỉ một đôi tay, tự nhiên thể cứu hai , nhưng nha ở gần ông hơn, nên kịp suy nghĩ gì khác, ông bèn vớt nha lên .
Lúc đó, Chu Dao sặc nước nên lời, sợ hãi tột độ, vùng vẫy trong nước. Nước tràn miệng, xộc cổ họng nàng! Vô cùng khó chịu. Nàng chỉ cảm thấy sức lực trong cơ thể đang dần cạn kiệt, ngày càng vô lực, cả chìm xuống, mắt chỉ còn ánh nước lấp lánh chập chờn...
Cuối cùng mất ý thức!
Đến khi tỉnh , nàng bờ! Bên tai là tiếng gọi của nha : "Tiểu thư, tiểu thư, đừng dọa nô tỳ mà, tiểu thư..."
Nàng mở mắt: "Thải Nhi?"
Nha lau nước mắt, thấy nàng tỉnh thì càng nức nở: "Tiểu thư, cuối cùng cũng tỉnh ."
Chu Dao dần hồi phục ý thức, dậy, mới phát hiện đắp một chiếc áo, qua là áo của nam giới, nàng nắm lấy chiếc áo hỏi: "Ta... đang ở trong nước ?"
Thải Nhi : "May nhờ một vị công t.ử cứu tiểu thư, nếu , nô tỳ thật ?"
"Ai?" Giọng nàng yếu ớt.
Thải Nhi đột nhiên về phía cây cầu xa xa, cầu ba nam tử, nàng chỉ tay một trong đó, mặc áo ngoài, ướt sũng, : "Là vị công t.ử đó."
Chu Dao theo, thấy nam t.ử cứu vắt nước áo, chuyện gì đó với hai bên cạnh. Mấy đùa giỡn.
Lát , nam t.ử đầu ! Nam t.ử dung mạo tuấn tú, tuy vài phần lãng tử, nhưng toát lên vẻ rạng rỡ của thiếu niên. Cũng chính khoảnh khắc đó, Chu Dao ghi nhớ .
"Hắn... là ai?"
Thải Nhi nhớ : "Chỉ thấy nãy gọi là... thế tử, đúng , thế tử!"
Ở kinh thành Yên Kinh , gọi là thế tử, chỉ Lý Thời Ngôn!
Cái tên , Chu Dao ghi nhớ suốt hai năm. Nàng từng nghĩ, hai năm , thể gả cho . Khi tin , nàng mấy đêm ngủ , chỉ để chờ đợi ngày hôm nay gặp , cũng trực tiếp với một tiếng cảm ơn.
...
Lại gặp !
Tuy trong lòng chút thất vọng, nhưng nàng hề buồn bã, đối với nàng, đợi bao lâu cũng nguyện ý...
...