NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 143: Công chúa khó chiều

Cập nhật lúc: 2025-12-07 03:36:11
Lượt xem: 238

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Phi đúng là , sinh một đứa con trai giỏi toan tính đầy kiêu ngạo, sinh thêm một cô con gái mồm mép lanh lợi thế , bản còn Hoàng thượng sủng ái hết mực.

Chắc kiếp giải cứu cả dải ngân hà !

Cảnh Huyên dù cũng là công chúa, cô theo, Kỷ Vân Thư cũng chẳng thể từ chối, đành ngay ngắn, rằng.

Trong xe ngựa lẻn , còn là công chúa, Cảnh Dung ở bên ngoài tất nhiên tha cho cô .

Quả nhiên, rèm xe kéo , bàn tay Cảnh Dung thò , tóm lấy cánh tay Cảnh Huyên.

"Xuống xe!"

Giọng phần đáng sợ.

Cảnh Huyên lôi ngoài, theo phản xạ túm lấy Kỷ Vân Thư, khiến cả Kỷ Vân Thư cũng chúi về phía cửa xe.

Thấy , lực tay Cảnh Dung nhẹ một chút.

"Hoàng , sẽ gây phiền phức cho , thề đấy." Vẻ mặt vô cùng chân thành.

"Ta đếm đến ba, nếu còn xuống, sẽ đ.á.n.h gãy chân ném ngoài."

"Huynh thế nữa !"

Mắt Cảnh Huyên ngấn lệ, cô rụt chân theo bản năng, co rúm về phía .

Thực chuyện đầu. Bảy năm , khi Cảnh Huyên mới mười tuổi, vì lén lút lẻn Dung Vương phủ bám riết lấy Cảnh Dung buông, Cảnh Dung đuổi cả buổi sáng cũng đuổi cái "cục nợ" . Cuối cùng, thể nhịn nữa, Cảnh Dung bèn cầm lấy thanh kiếm giá, dùng chuôi kiếm đ.á.n.h mạnh chân cô .

Kết quả rõ ràng, Cảnh Huyên liệt giường cả tháng trời. Tiêu Phi lóc mặt Hoàng thượng suốt hai ngày, Hoàng thượng cuối cùng chịu nổi mỹ nhân rơi lệ, cộng thêm lúc đó Tuyên Xu Hoàng hậu mới qua đời, Hoàng thượng bèn phạt Cảnh Dung đến lăng mộ giữ lăng suốt một năm.

"Hoàng , sẽ gây phiền phức cho các , thề ? Muội sẽ yên lặng một bên, câu nào, thật đấy."

"Một, hai..."

Tiếng đếm thứ ba còn kịp thốt , Kỷ Vân Thư lên tiếng: "Thời gian còn sớm nữa, là mau thôi."

Ý là đồng ý cho Cảnh Huyên ở .

Cảnh Huyên hiểu ý, tất nhiên vui mừng khôn xiết, nở nụ đầy ơn với Kỷ Vân Thư.

Cảnh Dung ngẫm nghĩ, cân nhắc đôi chút, cuối cùng cũng buông tay Cảnh Huyên .

Hắn hừ một tiếng, thả rèm xuống, lên ngựa lệnh xuất phát.

Trong xe ngựa, Cảnh Huyên xoa xoa cánh tay nắm đau điếng, miệng lầm bầm oán trách: "Hoàng , tí là nổi nóng với . Ở bên ngoài nửa năm trời, cứ tưởng tính nết đó sửa đổi chút ít, ngờ vẫn thô lỗ cục cằn như ."

"Cô từng đắc tội với ngài ?" Kỷ Vân Thư hỏi.

"Đâu , ?" Cô vội chối bay chối biến: "Trong bao nhiêu tỷ , thích nhất là hoàng Cảnh Dung. Huynh thì lạnh lùng nhưng , thực đối xử với ."

Đối xử ?

Tốt mà đ.á.n.h gãy chân cô?

Chẳng lẽ đây là cái gọi là " tìm đường c.h.ế.t thì sẽ c.h.ế.t"?

Trong lúc Kỷ Vân Thư còn đang nghi ngờ, Cảnh Huyên ngước đôi mắt lên, vẻ mặt đầy cảm động hồi tưởng .

kể: "Bảy năm , lúc đó mới mười tuổi. Một bộ tộc phương xa cử sứ giả đến, liên hôn với hoàng thất. Phụ hoàng bàn với Mẫu phi, đợi cập kê sẽ gả hòa . Mẫu phi cũng đồng ý. Lúc đó chuyện bèn cầu xin Mẫu phi lâu, nhưng bà để ý đến cảm nhận của . Ta bèn lén trốn khỏi cung tìm Hoàng , nhờ nghĩ cách. Hoàng chẳng thèm để ý đến , bám theo mãi, cuối cùng giận quá đ.á.n.h gãy chân ."

Kể đến đây, cô mỉm đầy vẻ may mắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-143-cong-chua-kho-chieu.html.]

Tiếp lời: "Chính vì Hoàng đ.á.n.h gãy chân , sứ giả bộ tộc chuyện bèn nằng nặc đòi Phụ hoàng hủy bỏ hôn sự đó, đổi sang Bát tỷ tỷ hòa . Tuy ngoài mặt là Hoàng đ.á.n.h gãy chân , nhưng , đang giúp . Chỉ là hại giữ lăng một năm trời."

Cảm giác áy náy dâng lên!

Nói như , cách của Cảnh Dung tuy chính thống, thủ đoạn cũng quá khích, nhưng thể phủ nhận là nó hiệu quả. Kỷ Vân Thư trong lòng quả thực thêm một cách khác về .

Cô cụp mắt, tâm tư chút rối bời.

Hai tay Cảnh Huyên khua khua mắt cô.

"Ngươi đang nghĩ gì thế?"

"Không gì."

"Sao ngươi giống hệt Tam hoàng cùng với , cứ thích ngẩn ngơ. thích , thích ngươi."

Sống lưng Kỷ Vân Thư lạnh toát, nụ cứng .

Ngay đó, Cảnh Huyên đột nhiên áp sát gần cô, đôi mắt cong cong, c.ắ.n môi, giọng điệu lả lơi kỳ quái : "Ta thấy da thịt trắng trẻo mịn màng, đúng là kiểu thích."

"Công chúa xin tự trọng."

"Tại tự trọng? Thích là thích, thích là thích. Hôm qua ngươi quỳ đại điện, ép Phụ hoàng đồng ý khai quan. Ngươi , đây nếu kẻ dám vượt quyền ép buộc Phụ hoàng như , kẻ đó chắc chắn c.h.ế.t. Vậy mà khí phách đó của ngươi khiến ngay cả Phụ hoàng cũng hết cách. Đó là điều mà từng thấy ở bất kỳ vị quan nào trong triều. Cho nên bản công chúa đối với ngươi..."

Nói , cô vươn ngón tay trỏ, nâng cằm Kỷ Vân Thư lên.

"Nhất kiến chung tình!"

Ặc!

Gan Kỷ Vân Thư run lên bần bật. Cô sững một chút lập tức gạt tay Cảnh Huyên khỏi cằm .

Lần nữa nhắc : "Công chúa xin tự trọng!"

"Ta cứ đấy. Không những thế, còn xem khuôn mặt lớp mặt nạ rốt cuộc trông như thế nào?"

đưa tay định giật mặt nạ của Kỷ Vân Thư.

Kỷ Vân Thư nghiêng tránh né, sắc mặt lạnh tanh: "Nếu cô còn như , sẽ cho xe ngựa dừng , để Vương gia ném cô xuống đấy."

Tay Cảnh Huyên khựng , lập tức ngoan ngoãn im, mím môi.

"Ta chỉ đùa với ngươi chút thôi, cần gì thật chứ?"

"Đùa cũng , thật cũng , nếu công chúa thực sự chân tướng vụ án mất tích thì hãy an phận một chút, đừng thử thách sự kiên nhẫn của khác."

"Biết , , cùng lắm thì trêu chọc ngươi nữa là chứ gì."

ngoắt đầu , vén rèm cửa sổ lên. Vì là khu vực phía Nam thành nên ít, cô vài cái thấy chán bèn ngay ngắn, nhưng thi thoảng vẫn liếc trộm Kỷ Vân Thư.

Còn Kỷ Vân Thư, tất nhiên là "sợ" cô , bèn xích xa một chút, ấn chặt chiếc mặt nạ mặt hơn.

Đến Nghĩa trang, hai xuống xe ngựa.

Bên ngoài Nghĩa trang của Kinh Triệu Doãn, thấy Cảnh Dung đến bèn nhao nhao hành lễ, để ý đến Cảnh Huyên đang im thin thít.

Kỷ Vân Thư theo Cảnh Dung . Trong sân đầy , sắc mặt ai nấy đều tệ. Có bịt miệng, mặt đỏ tía tai. Có thậm chí nhắm mắt, lưng với căn nhà chứa xác.

Có thể thấy cái xác kinh tởm đến mức nào!

Kỷ Vân Thư ném cho đám một ánh đầy vẻ khinh bỉ.

...

Loading...