NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1429: Tổ yến

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:04:25
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô T.ử Lạc!

Cái tên đối với nhà họ Ôn mà , thực là điều cấm kỵ, những nhắc đến, thậm chí thể nhắc đến.

Mười năm , trận ác chiến giữa Khúc Khương và Đại Lâm kết thúc bằng sự thất bại của Khúc Khương, nhưng cũng vì thế mà giao tình mấy chục năm giữa hai nhà Ôn, Tô tan thành mây khói theo khói lửa chiến trường.

Vốn là đồng liêu cùng triều, nay đối đầu gay gắt, chia bè kết phái.

Tuy Ôn gia lớn mạnh, ít đại thần trong triều lượt đầu quân, còn Tô gia vì Tô tướng quân t.ử trận sa trường mười năm nên dần sa sút, nhưng con trai ông là Tô T.ử Lạc gánh vác trọng trách, địa vị ở Khúc Khương ngày càng cao. Mặc dù một t.a.i n.ạ.n khiến đôi chân tàn phế, nhưng khí thế của hề thua kém ai, cộng thêm túc trí đa mưu, bao năm qua đ.á.n.h chiếm ít thành trì lân cận cho Khúc Khương. Điều khiến Ôn gia tuy lớn mạnh nhưng cũng kiêng dè , cộng thêm ân oán mười năm giữa hai nhà càng khiến quan hệ Ôn, Tô ngày càng .

Tô T.ử Lạc thậm chí nhiều tìm cơ hội dồn cả nhà họ Ôn chỗ c.h.ế.t để giải mối hận năm xưa!

Cho nên , Ôn Ngọc chỉ đích danh Tô T.ử Lạc là kẻ chủ mưu cũng vô lý, ngay cả Ôn Triệt và Sổ Thiên cũng đoán như .

... Nghe Ôn Ngọc nhắc đến ba chữ "Tô T.ử Lạc" lúc , Ôn Triệt nhíu mày thật sâu, nghiêm giọng : "Câm miệng, nhắc đến đó!"

"Ca..."

"Được , đang thương, dưỡng thương cho là quan trọng nhất, chuyện khác nhắc nữa.", Thái độ Ôn Triệt kiên quyết.

Ôn Ngọc há miệng, nuốt hết những lời định trong. Tránh chọc giận Ôn Triệt. Dù bao năm qua, Ôn gia đều cấm nhắc đến Tô T.ử Lạc! Giờ cái tên đó, trong lòng cũng thấp thỏm.

Ôn Triệt dặn dò vài câu khỏi phòng.

Sổ Thiên thấy chủ t.ử sắc mặt nặng nề, hỏi: "Công tử, chứ?"

Hắn khẽ lắc đầu: "Không !"

"Vậy..."

Ôn Triệt ngắt lời: "Được , đừng gì nữa, ngươi phái vài canh gác cửa phòng Nhị công tử, để xảy chút sai sót nào, ngươi cũng nghỉ ngơi ."

"Vâng!"

Sổ Thiên cung kính lui xuống. Ôn Triệt trở về phòng, đóng chặt cửa.

...

Sáng sớm hôm , Kỷ Vân Thư tỉnh dậy, kim châm rút hết. Nàng chống dậy, quanh phòng thấy Lạc Dương. Chắc là về khách điếm .

Tiểu đồng trong y quán bưng một bát t.h.u.ố.c , thấy nàng định xuống giường vội : "Cô nương, cô khoan hãy cử động, sư phụ dặn nếu cô tỉnh thì bảo báo một tiếng, đợi khỏe hẳn mới xuống giường, tránh để hàn khí nhập thể nữa."

Thế là Kỷ Vân Thư đành bất lực thu chân .

Tiểu đồng bưng t.h.u.ố.c đến mặt nàng: "Mau uống t.h.u.ố.c ."

Nàng nhận lấy bát thuốc, hỏi một câu: "Người đưa đến đây hôm qua ?"

"Hắn ngoài từ sớm ."

"Đi ?"

Tiểu đồng lắc đầu: "Không rõ, chạy nhanh lắm, chớp mắt thấy ."

Phụt…

Khóe miệng Kỷ Vân Thư khẽ nhếch lên, bưng bát uống vài ngụm.

Tiểu đồng gọi lão đại phu tới. Lão đại phu chậm, từ cửa đến giường chỉ vài bước chân mà ông mất một lúc lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1429-to-yen.html.]

Lão đại phu bắt mạch cho nàng, gật gù: "Ừm, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian là khỏi."

"Đa tạ đại phu."

" mà...", Lão đại phu vẻ mặt lo lắng: “Hàn khí trong cô lão phu cố hết sức , vẫn thể trị tận gốc, e là cô nương tìm danh y khác."

Kỷ Vân Thư hàn khí trong nặng, nguyên chủ của cơ thể vốn c.h.ế.t đói, quanh năm ăn đủ no mặc đủ ấm, hàn khí nặng là lẽ đương nhiên. Cộng thêm từ khi nàng xuyên qua đến nay liên tục gặp chuyện, nào cũng dạo qua quỷ môn quan một vòng, giờ còn sống yên là may mắn lắm !

"Đa tạ đại phu, sẽ tự chăm sóc ."

Lão đại phu vuốt râu, đôi lông mày nhăn nheo nhíu đầy vẻ thắc mắc, hỏi: "Cô nương, chuyện lão phu hỏi cô."

"Ông cứ ."

"Lão phu thấy hàn chứng trong nhiều năm, đây đều áp chế, mãi phát tán , là do vị thần y nào tay?"

Hóa là ông chuyện .

Sức khỏe Kỷ Vân Thư vốn , gặp chút gió lạnh là ốm một trận, cho đến khi gặp thần y Mạc Nhược, luôn giúp nàng điều dưỡng cơ thể, cứu chữa năm bảy lượt, hàn khí trong cũng là do giúp áp chế, bao năm qua mới tái phát.

Chỉ tiếc là giờ đây...

Nàng thở dài thườn thượt, : "Không giấu gì ông, giúp áp chế hàn khí trong quả thực là một vị thần y, chỉ tiếc là giờ đó còn nữa."

Nghe , lão đại phu thở dài: "Thật đáng tiếc!"

Đương nhiên là đáng tiếc, những thứ con , mất là mất vĩnh viễn!

lúc , bên ngoài vang lên giọng sang sảng của Lạc Dương, xông , tốc độ cực nhanh, cuốn theo một luồng gió lạnh... Suýt nữa thổi bay ông lão đại phu yếu ớt.

Kỷ Vân Thư ngạc nhiên : "Ngươi gì thế?"

Lạc Dương chạy mồ hôi nhễ nhại, thở hồng hộc, hai tay chống hông, : "Ta... ... cướp đồ!"

"Cướp đồ?", Kỷ Vân Thư sa sầm mặt, giọng trách móc: “Sao ngươi đến cũng chuyện thế hả?"

Chỉ tiếc rèn sắt thành thép!

Lạc Dương giơ tay hiệu nàng đừng hiểu lầm, đợi thở đều mới : "Ta mua đồ cho cô đấy!"

Sau đó lấy mấy gói giấy vàng treo bên hông , : "Cái ... là tổ yến, tổ yến thượng hạng đấy!"

Hả?

Kỷ Vân Thư đầy khó hiểu.

Lạc Dương nuốt nước bọt, đến bên bàn rót một cốc nước, uống ừng ực một mới chỉ mấy gói tổ yến giải thích: "Thứ đắt lắm, những đắt mà còn cực khó mua. Tối qua hỏi hết các cửa tiệm, họ bảo chỉ sáng sớm mới hàng, sớm mới mua , nên sáng nay trời sáng chạy . Cô , cửa tiệm đông nghịt , may mà tranh cướp, cướp bọn họ đấy."

Nghe xong, Kỷ Vân Thư hỏi: "Ngươi lấy tiền?"

"Cô quên ? Lấy từ chỗ Yêu Nương đấy!", Hắn tỉnh bơ, chẳng cảm thấy việc trộm tiền của Yêu Nương .

"Vậy ngươi mua tổ yến gì?"

"Cho cô ăn chứ gì!", Hắn như một đứa trẻ lớn xác, ánh mắt chân thành vô cùng.

Kỷ Vân Thư ngẩn vài giây: "Cho ?"

" thế, thì cô tưởng dậy sớm cướp tổ yến gì? Ta thích ăn cái thứ , bảo là... nước dãi của chim yến.", Lạc Dương vẻ mặt ghét bỏ, chỉ lão đại phu : “ đại phu bảo tổ yến bổ dưỡng, cho bệnh của cô, mới tốn đống tiền mua đấy, cho cô , cô đừng lãng phí, nhất định ăn hết!"

 

Loading...