Tiêu hết tiền? Đôi mắt đen láy của Tiểu Bát đảo qua đảo , sợ ngạc nhiên túm lấy tay áo Lạc Dương hỏi: "Ca, gì ? Tại chúng tiêu hết tiền, chuyện gì phạm pháp đấy chứ? Huynh đừng dọa nha, sợ lắm!"
Nhiều lúc Lạc Dương hiểu nổi trong đầu Tiểu Bát chứa cái gì, những thứ linh tinh kỳ quái, nhưng chẳng bao giờ dùng việc thông minh, cứ ngốc nghếch thế nào .
Lạc Dương cũng lười giải thích rõ ràng, mà cũng hiểu. Dứt khoát phán một câu: "Dù cũng mất mạng , cứ ngoan ngoãn theo ca, đảm bảo cho ăn sung mặc sướng."
Nói xong, vỗ vai Tiểu Bát! Bảo nó xuống tiếp tục ăn thịt.
Lạc Dương nghĩ, bây giờ Kỷ Vân Thư thế nào ? Theo lý thì cũng cảm ơn nàng nhắc nhở, nếu câu con cá lớn thế .
"Tiểu Bát, cứ ăn , ca ngoài một lát."
"Ừ, ."
Tiểu Bát nhét thịt mồm.
...
Lúc , Kỷ Vân Thư vẫn đang giường. Vì quần áo ướt sũng nên cảm lạnh ngấm xương, đến khách điếm xuống là gượng dậy nổi nữa. Giờ co rúm trong chăn, run lẩy bẩy, môi trắng bệch. Không còn chút sức lực nào!
Lạc Dương đến cửa phòng nàng, gõ cửa gọi: "Kỷ cô nương?"
Gọi mấy tiếng vẫn ai trả lời.
"Kỷ cô nương? Cô ở trong đó ?"
Hắn thử đẩy cửa, nhưng cửa khóa trái bên trong, chứng tỏ Kỷ Vân Thư ở trong phòng. nếu , tại mở cửa, dù mở cũng lên tiếng trả lời chứ.
Trừ phi... Lạc Dương dự cảm chẳng lành, đập mạnh cửa mấy cái, hét lớn.
Tiểu nhị khách điếm chạy tới : "Công tử, ngài đừng ồn thế, ảnh hưởng đến khách khác."
"Ngươi tránh !", Lạc Dương mặc kệ.
Tiểu nhị: "Cái nhỉ? Chạy đến cửa phòng la lối om sòm, tin gọi chưởng quầy đuổi ngài ngoài ?"
Chút đe dọa với Lạc Dương chẳng là cái đinh gì! Hắn cuống đến mất cả lý trí, tung cước đá mạnh cửa.
"Rầm!"
Cửa đá tung. Tiểu nhị há hốc mồm. Lạc Dương lao trong.
Chỉ bên ngoài tiểu nhị hét lên: "Người , kẻ đến đập phá quán!"
Trong chốc lát, bên chạy hết lên, khách khứa đang ăn uống, trọ cũng đổ dồn về phía .
Lạc Dương lao thấy Kỷ Vân Thư đang co ro giường.
"Kỷ cô nương?"
Hắn chạy đến bên giường, phát hiện nàng run rẩy, sắc mặt tái nhợt. Hắn đưa mu bàn tay lên trán nàng thử, nóng hầm hập.
"Cô bệnh thế mà còn c.ắ.n răng chịu đựng, cô xem, cô cứng đầu thế hả?"
Lạc Dương bế thốc nàng dậy, chạy ngoài.
, nàng quá cứng đầu, thậm chí còn hơn cả Cảnh Dung, đến mức đường cùng thì tuyệt đối mở miệng kêu đau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1426-ky-van-thu-ngat-xiu.html.]
Lúc , nàng lờ mờ cảm thấy bế cơ thể nhẹ bẫng của lên, bên tai văng vẳng tiếng Lạc Dương. Nàng thở dốc, cố mở mắt, lờ mờ thấy khuôn mặt lo lắng tột độ của Lạc Dương, dần dần... Khuôn mặt đó dường như biến đổi! Biến thành mà nàng ngày đêm mong nhớ!
"Cảnh Dung, Cảnh Dung..."
Cổ họng khô khốc của nàng khó nhọc thốt từng tiếng yếu ớt.
Lạc Dương thấy nàng lầm bầm gì đó, bế nàng xuống lầu hỏi: "Cô cái gì? Cái gì dung với dung? Cô bệnh thế , chữa ngay là c.h.ế.t đấy!"
"Cảnh..."
Nàng còn chút sức lực nào, ngất lịm .
Lạc Dương thấy nàng ngất, hét lên: "Này, đừng ngủ, đừng ngủ!"
Lúc , của khách điếm chặn đường ! Tên tiểu nhị lúc nãy hùng hổ mặt , lưng là đám tay chân.
"Tiểu t.ử thối, phá hỏng cửa của khách điếm chúng mà chạy ?"
"Đánh c.h.ế.t !"
"Lên!"
"Khoan !", Lạc Dương bế Kỷ Vân Thư lùi , đang lúc dầu sôi lửa bỏng đám chặn đường, : “Các ngươi thấy bệnh ? Nếu cô xảy chuyện gì, các ngươi là kẻ g.i.ế.c đấy, tránh ! Ta đưa cô khám đại phu."
Kỷ cô nương bệnh? Ôn Triệt kỹ, quả nhiên Kỷ Vân Thư sắc mặt trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi.
Tiểu nhị Kỷ Vân Thư, hai mặt . Tuy mạng quan trọng, nhưng cửa phá hỏng nhất định đền! Với suy nghĩ đó, họ thể để Lạc Dương .
Có hét lớn: "Ngươi đá hỏng cửa, đền tiền thì ."
Ôn Triệt hiểu , thì Lạc Dương vì đưa Kỷ Vân Thư khám bệnh nên mới đá hỏng cửa.
Hắn vội lệnh cho Sổ Thiên: "Qua giúp một tay, thể để Kỷ cô nương xảy chuyện."
"Rõ!"
Sổ Thiên nhảy vọt qua, thuận tay rút nén bạc bên hông đưa tới, ánh mắt sắc bén quát: "Mau tránh ."
Tiểu nhị chộp lấy nén bạc, tự nhiên dám gì nữa. Đành bảo của tránh đường.
Sổ Thiên kéo Lạc Dương: "Đi."
Lạc Dương kịp cảm ơn, vội vàng bế Kỷ Vân Thư xuống, Sổ Thiên cũng theo. Rất nhanh tìm thấy một y quán. Người khám bệnh đông, đều đang xếp hàng!
Lạc Dương hét: "Tránh tránh , đại phu, cứu với."
Lao thẳng trong. Tiểu đồng của y quán chặn : "Các gì thế? Sao xông như ?"
"Ngươi thấy ngất ? Mau gọi đại phu của các ngươi đây."
"Dù thì cũng quy tắc chứ!"
"Người sắp c.h.ế.t đến nơi còn quy với chả tắc?", Lạc Dương nổi giận, mặt đỏ bừng.
Tiểu đồng đang định gì đó... Sổ Thiên trực tiếp rút kiếm kề cổ nó, uy hiếp: "Còn mau cứu ?"
Quả nhiên chiêu vẫn hiệu quả nhất!