NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1423: Nếu không tin, ta cũng đành chịu

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:04:19
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi lượt lên boong thuyền. Lạc Dương và Tiểu Bát thấy xác c.h.ế.t la liệt khắp nơi, mặt mày tái mét. Lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng , sợ mới lạ.

Tiểu Bát co rúm : "Ca, nhiều c.h.ế.t quá!"

Sợ c.h.ế.t khiếp! Lạc Dương cố vẻ dũng cảm, vỗ vai nó: "Đừng sợ, c.h.ế.t thì ai, ăn thịt mà sợ."

"Ồ!"

Hai nép sát .

Kỷ Vân Thư bám lan can, thở vẫn định hẳn. Sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt. Cộng thêm quần áo ướt sũng, lạnh buốt thấu xương.

Lúc , con thuyền đang chìm dần, khoang đáy ngập trong nước.

Ôn Triệt thấy t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương an thì yên tâm. Di Duy An hất hàm về phía Lạc Dương, : "Đều nhờ tiểu t.ử giúp đỡ đấy."

Hửm?

Ôn Triệt Lạc Dương. Là giúp ư?

Sổ Thiên cũng : "Công tử, cũng là giúp bảo vệ nhị công tử, nếu nhị công t.ử e là ..."

Hắn bỏ lửng câu !

Ôn Triệt ngờ lấy tiểu nhân đo lòng quân tử! Trước đó còn sai trừng trị Lạc Dương, giờ cứu em trai và t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương . Quả là tự vả mặt một cái thật đau!

Ân tình , đương nhiên ghi nhớ! lúc lúc báo ân, quan trọng là mau rời khỏi con thuyền .

Hắn chủ thuyền cũng chạy lên từ khoang , hỏi: "Trên thuyền bè gỗ ?"

Chủ thuyền mếu máo: "Trước đây vốn , nhưng chuyến bỏ , hơn nữa chúng đang ở giữa sông, bè gỗ cũng vô dụng! Nước chảy xiết thế , xuống là c.h.ế.t... Phải bây giờ?"

Ôn Triệt bình tĩnh , ánh mắt khóa chặt con thuyền đối diện. Mặc dù hai thuyền va đều hư hại, nhưng con thuyền đối diện thiệt hại lớn. Nó nghiêng, lúc cũng đang áp sát .

Hắn lập tức lệnh: "Tất cả rút sang con thuyền đối diện, xem thuyền đó còn chạy , nếu chạy thì tìm xem bên đó bè gỗ , dù thế nào cũng thử!"

"Rõ!"

Mọi lệnh, vội vã di chuyển sang thuyền bên !

Còn Kỷ Vân Thư ướt sũng đang định khoang của . Lạc Dương túm lấy tay nàng: "Cô thế? Thuyền sắp chìm ."

"Ta lấy bức tranh !"

"Đến lúc nào còn nghĩ đến tranh, sống nữa ?"

"Ngươi ."

"Không !", Lạc Dương kiên quyết buông tay, tính Kỷ Vân Thư cố chấp, thấy nàng run lẩy bẩy vì lạnh, đành lòng, nghiến răng : “Để lấy cho cô, cô và Tiểu Bát mau qua thuyền ."

"Ngươi..."

Không đợi Kỷ Vân Thư gì, Lạc Dương chạy về phía khoang của nàng.

"Ca!", Tiểu Bát hét lớn.

Hết cách, Kỷ Vân Thư đành cùng Tiểu Bát rút sang con thuyền lớn đối diện chờ đợi. Ôn Triệt lo xử lý vết thương cho Ôn Ngọc. Di Duy An lo bảo vệ t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương. Mọi đều hoảng loạn, chẳng ai để ý đến Lạc Dương.

Thế nhưng... Do trọng tâm đổi, cộng thêm con thuyền đang chìm dần, cách giữa hai con thuyền ngày càng xa.

Tiểu Bát bám lan can, lo lắng tột độ: "Kỷ cô nương, ca vẫn ?"

Kỷ Vân Thư vốn định bỏ bức tranh đó , ngờ Lạc Dương vẫn xông . Nhìn cách hai con thuyền ngày càng lớn, tim nàng như ai bóp nghẹt.

lúc ...

Lạc Dương cuối cùng cũng cầm bức tranh khập khiễng chạy từ khoang thuyền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1423-neu-khong-tin-ta-cung-danh-chiu.html.]

"Ca, nhanh lên!", Tiểu Bát vẫy tay liên tục!

Lạc Dương tung nhảy một cái, kịp thời đáp xuống con thuyền lớn giây phút cuối cùng. Hú vía!

Hắn bám lan can thở hổn hển, đưa bức tranh cho Kỷ Vân Thư: "Cầm lấy! Tranh của cô đây, rách, cũng ướt, yên tâm ."

Hắn chỉ lấy tranh, còn lấy cả một chiếc áo choàng. Đưa cùng với bức tranh cho Kỷ Vân Thư.

"Áo cô ướt hết , mau khoác , cảm lạnh thì ai chữa cho ."

Kỷ Vân Thư cảm kích, đáy mắt hoe đỏ: "Đa tạ."

"Ca, mau lên đây, đừng bò ở đó nữa.", Tiểu Bát kéo .

Lạc Dương trèo qua lan can, vì quá mệt, sức lực cạn kiệt, vật sàn thuyền! Thở hồng hộc như trâu.

Tiểu Bát mếu máo: "Ca, dọa c.h.ế.t , tưởng còn gặp nữa chứ."

Nói quệt nước mắt!

Lạc Dương ngửa mặt lên trời ha hả: "Tiểu Bát, thế gọi là gì ?"

"Là gì?"

"Gọi là kiếp nạn trùng sinh! Đại nạn c.h.ế.t, tất hậu phúc!"

...

Con thuyền tuy cũng hư hại nhưng may mắn là vẫn chạy . Chủ thuyền cho tăng tốc, định cập bến tại bến thuyền trấn Kiều Thạch.

Trên thuyền đại phu, nhưng một hòm thuốc. Ôn Triệt Kỷ Vân Thư hiểu y lý, bèn sai Sổ Thiên tìm nàng.

Lúc , Kỷ Vân Thư khoác áo choàng, ấm hơn nhiều, đang nghỉ cùng Lạc Dương và Tiểu Bát ở một góc khuất thuyền.

Sổ Thiên tìm thấy nàng, khẩn cầu: "Kỷ cô nương, xin cô nhất định giúp đỡ."

"Sao ?"

"Nhị công t.ử nhà thương, cô chút y thuật, xin hãy qua xem giúp."

Nàng tuy tinh thông y thuật nhưng cũng chút ít. Hơn nữa, thấy c.h.ế.t cứu là điều thể! Nàng gật đầu đồng ý.

Ôn Ngọc vốn thương, nay thêm vết thương mới, tình trạng nghiêm trọng hơn nhiều. Cánh tay mất m.á.u quá nhiều, ngấm nước, vết thương nhiễm trùng tím tái, mặt mày trắng bệch như tờ giấy. Hơi thở yếu ớt!

Kỷ Vân Thư đại phu, chỉ sơ sơ vài thứ. Tình huống nàng cũng thấy khó xử!

Ôn Triệt vì bệnh cũ tái phát, khí huyết thông, n.g.ự.c đau nhói khó chịu, ôm n.g.ự.c với Kỷ Vân Thư: "Kỷ cô nương, vốn phiền cô, nhưng A Ngọc thế , đành nhờ cô giúp đỡ, cô xem, bây giờ ?"

"Tình trạng cũng từng chữa trị!"

" cũng chỉ cô mới giúp thôi."

Nàng hít sâu một , bảo lấy kéo tới, cắt bỏ tay áo ướt sũng m.á.u của Ôn Ngọc. Vết thương tím tái đáng sợ, da thịt đ.â.m rách toác, lờ mờ thấy cả xương trắng. Nếu chữa trị kịp thời, e là cánh tay sẽ phế.

Chỉ còn cách thử một thôi.

"Có kim châm ?", Nàng hỏi.

Sổ Thiên : "Có!", Rồi vội vàng mang hòm t.h.u.ố.c tới: “Tìm thấy thuyền, bên trong kim châm."

Mở xem, bên trong nhiều chai lọ và một gói kim châm.

Kỷ Vân Thư với Ôn Triệt: "Ôn công tử, thật với ngài, đại phu, cũng từng châm cứu cho ai bao giờ, chỉ hiểu chút y lý thôi. Cho nên, nếu ngài tin tưởng thì thử xem , còn nếu tin, cũng đành bó tay."

...

 

Loading...