NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1420: Dạ minh châu?

Cập nhật lúc: 2026-01-23 01:51:16
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , tình hình bên vô cùng hỗn loạn! Hai bên liều c.h.ế.t c.h.é.m g.i.ế.c, ít ngã xuống.

Ôn Triệt và Ôn Ngọc cũng tham gia chiến đấu. Đối phương là cao thủ, kiếm nào cũng chí mạng! Ôn Ngọc vốn đang thương, chỉ chống đỡ vài chiêu là đuối sức, một phút lơ là đ.â.m một kiếm tay. Cánh tay đau nhói, lòng bàn tay buông lỏng, thanh kiếm rơi xuống đất. Thuận đà đ.â.m thêm một nhát tay. Máu chảy đầy đất!

Ôn Triệt cách đó xa thấy, hét lớn: "A Ngọc."

Định lao tới thì áo đen quấn lấy! Ôn Triệt đành hét lớn: "Sổ Thiên."

Sổ Thiên tiếng, lập tức thoát lao về phía Ôn Ngọc. Đẩy lùi mấy tên áo đen xung quanh.

"Nhị công tử!"

Ôn Ngọc còn sức chiến đấu, mặt cắt còn giọt máu.

Ôn Triệt hét: "Chăm sóc A Ngọc cho ."

"Vâng!"

Sổ Thiên vội đỡ Ôn Ngọc dậy, đưa xuống khoang ! mấy tên áo đen đuổi theo. Những phục vụ thuyền khi gặp tình huống sớm trốn phòng, đầu cũng dám thò . Sợ vạ lây!

Sổ Thiên dìu Ôn Ngọc, gõ cửa mấy phòng nhưng ai mở. Mà đám áo đen đuổi đến nơi. Sổ Thiên lập tức đẩy Ôn Ngọc : "Nhị công tử, ngài mau !"

Sổ Thiên thề c.h.ế.t bảo vệ chủ. Lao đ.á.n.h với đám đó! Ôn Ngọc thương, vô lực, chỉ dựa vách thuyền bỏ chạy. mắt càng lúc càng mờ. Sắp chịu nổi nữa !

Trong kho, Kỷ Vân Thư dường như thấy tiếng động bên ngoài, : "Hình như bên ngoài?"

Lạc Dương tự nhiên cũng thấy, : "Cho dù , chúng cũng thể ngoài."

Tiểu Bát gật đầu lia lịa: " đấy Kỷ cô nương, bây giờ tuyệt đối thể ngoài, ngoài là c.h.ế.t chắc, còn c.h.ế.t."

Chứ còn gì nữa! Bây giờ ở yên trong khoang thuyền là an nhất.

...

"Rầm rầm rầm!" Bên ngoài đập cửa kho.

Tiểu Bát dựng tóc gáy, lo lắng : "Có ... đến g.i.ế.c chúng ?"

Người theo bản năng co rúm .

Chỉ thấy bên ngoài yếu ớt gọi: "Mở... mở cửa!"

Tiểu Bát nhận giọng đầu tiên, trợn tròn mắt: "Là Ôn Ngọc!"

Kỷ Vân Thư cau mày: "Nghe giọng , hình như thương ?"

Lạc Dương nghiến răng : "Vậy cũng chẳng liên quan gì đến chúng ."

"Lỡ như thực sự..."

"Cô đừng bụng quá, nếu mở cửa, chúng đều c.h.ế.t hết."

" chúng thể thấy c.h.ế.t mà cứu." Nói Kỷ Vân Thư định mở cửa.

Bị Lạc Dương cản : "Cô sống nữa ?"

"Vừa nãy ngươi cũng liều mạng cứu , ngươi cũng sợ c.h.ế.t ?"

"Ta..."

"Nếu bây giờ thực sự c.h.ế.t bên ngoài, ngươi yên lòng ?"

Câu trả lời là ! Lạc Dương mặt đầy mâu thuẫn, đó...

Dậm chân một cái!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1420-da-minh-chau.html.]

"Mở thì mở, c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t, xuống âm phủ còn thể tụ tập một bàn uống rượu!" Lạc Dương liều mạng mở cửa.

Cửa kho mở, hình nặng nề của Ôn Ngọc đổ ập trong. May mà Lạc Dương đỡ .

Ôn Ngọc đúng là xui xẻo, vết thương cũ lành thêm vết thương mới. Một cánh tay bê bết máu, tay áo đỏ thẫm. Lạc Dương đỡ lấy , hai tay cũng dính đầy máu, vô cùng lo lắng: "Ngươi c.h.ế.t đấy chứ, ngươi ngàn vạn đừng c.h.ế.t nhé, mau dậy g.i.ế.c tiếp ! Ngươi mà c.h.ế.t, bọn chúng g.i.ế.c chúng thì thế nào?"

"..."

"Này!"

"Ta..." Ôn Ngọc mấp máy môi nhưng còn sức . Mắt vằn đỏ tia máu, tầm ngày càng mờ .

Kỷ Vân Thư vội xuống kiểm tra vết thương: "Vết thương sâu, cầm m.á.u ngay lập tức."

Ôn Ngọc thấy giọng nàng, cố mở mắt: "Kỷ cô nương, là cô..."

"Huynh đừng nữa, cầm m.á.u cho ngay, thì sẽ mất m.á.u mà c.h.ế.t đấy."

"Đa..." Chữ tạ còn , ngất .

Lạc Dương lay lay : "Ngươi đừng c.h.ế.t mà!"

Kỷ Vân Thư : "Ngươi đừng lay nữa, lay nữa là c.h.ế.t thật đấy."

"..." Lạc Dương mới thôi.

Tiểu Bát bò ở cửa kho, thò đầu ngoài xem, thấy Sổ Thiên một chống năm tên áo đen.

"Ca, bọn chúng đ.á.n.h tới ."

Lạc Dương vội giao Ôn Ngọc cho Kỷ Vân Thư, lệnh cho Tiểu Bát: "Mau lấy vỏ chai rượu rỗng!"

"Ồ!"

Vỏ chai rượu? Ở vỏ chai rượu?

Kỷ Vân Thư còn đang thắc mắc thì thấy Tiểu Bát lôi từ trong góc kho một giỏ đầy vỏ chai rượu. Chắc là do thuyền để !

"Tiểu gia liều mạng với các ngươi! Muốn c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t." Lạc Dương kéo cái giỏ khập khiễng ngoài. Rồi cầm chai rượu ném về phía đám áo đen! Vừa ném hét: "Mời ngươi uống rượu!"

Tiểu Bát cũng tham chiến! Hai cầm chai rượu ném tới tấp. Sổ Thiên vốn sắp trụ nữa, may mà Lạc Dương và Tiểu Bát dùng chai rượu phân tán sự chú ý của đám áo đen. Hắn cũng nhân cơ hội tấn công! Chém c.h.ế.t tại chỗ hai tên. Dần chiếm thế thượng phong!

Bên , Kỷ Vân Thư ấn chặt vết thương của Ôn Ngọc, nhưng m.á.u vẫn chảy ngừng.

Nghĩ bụng: Trên thuyền chắc dụng cụ cầm máu! Nàng lục lọi trong kho của Lạc Dương nhưng thấy, đành sang mấy kho bên cạnh tìm, nhưng bước ngoài...

Con thuyền dường như thứ gì đó đ.â.m mạnh ! Thân thuyền nghiêng ngả!

Cơ thể Kỷ Vân Thư theo quán tính lao thẳng cánh cửa đối diện. Vậy mà đ.â.m bung cánh cửa đó .

Không ngờ hơn nữa là, nàng đ.â.m một cỗ quan tài đặt bên trong. Quan tài! Một cỗ quan tài phủ vải đen. Đây là... quan tài của Tĩnh An Vương. Sao ở đây?

Nàng vững thì thuyền đ.â.m thêm cái nữa. Nghiêng ngả dữ dội hơn! Cỗ quan tài đổ ập sang một bên! Khiến nắp quan tài bên rơi xuống.

Thuận thế, thuyền nghiêng mạnh sang hướng khác! Kỷ Vân Thư ngã nhào xuống đất. Càng ngờ hơn, cỗ quan tài bỗng lật nghiêng. Miệng quan tài úp xuống! Úp trọn nàng trong, mặt đối mặt với t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương.

Xung quanh tối đen như mực! Nàng thấy gì, nhưng cảm nhận t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương đang đè lên . Nàng định đẩy nhưng sợ hỏng thi thể, đành im bất động! Chỉ đợi đến cứu.

Trong quan tài bốc lên mùi hôi thối nồng nặc! Kỷ Vân Thư cố nín nhịn, tay gõ thành quan tài, gọi: "Lạc Dương, Lạc Dương..."

Chắc bên ngoài cũng loạn cào cào , đ.â.m mạnh như , chắc đều thương.

Đột nhiên...

Trong miệng cái xác khô lóe lên một tia sáng. Ánh sáng xanh nhạt!

Hửm?

Loading...