NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 142: Đến Nghĩa Trang

Cập nhật lúc: 2025-12-07 03:36:10
Lượt xem: 220

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một t.h.i t.h.ể trần truồng?

Một t.h.i t.h.ể trần truồng lột da mặt?

Chỉ mới tưởng tượng thôi mà dày bắt đầu cuộn lên dữ dội.

Kinh thành tuy rộng lớn, chuyện lạ lùng quái dị xảy cũng vô , nhưng loại vụ án như thế thì quả thật từng thấy.

Cảnh Dung tuy chút kinh ngạc nhưng cũng hề rối loạn, dẫu cũng từng trải qua bao sóng gió .

Ánh mắt trầm xuống, cất tiếng hỏi: "Kinh Triệu Doãn phái ngươi tới báo tin cho , chẳng lẽ vụ án liên quan đến vụ mất tích?"

Người nọ gật đầu lia lịa, đáp: "Vâng ạ, nhưng hiện tại Kinh Triệu Doãn cũng chỉ mới nghi ngờ, bèn sai tiểu nhân qua báo với Vương gia một tiếng." Nói xong, liếc Kỷ Vân Thư: "Còn dặn dò báo cho Kỷ , là Hoàng thượng giao quyền vụ án cho Kỷ , mời Vương gia và Kỷ qua đó một chuyến."

Tóm Kinh Triệu Doãn cảm thấy củ khoai lang nóng ném bao xa thì ném!

Tuy nhiên, Kỷ Vân Thư nghĩ, nếu thực sự liên quan đến vụ mất tích thì chuyện đến quá nhanh .

Cảnh Dung liếc cô, dường như hỏi ý kiến. Thấy cô gật đầu, bèn sang hỏi nọ: "Thi thể hiện đang ở ?"

"Lúc đưa tới Nghĩa trang ạ."

"Được, ngươi về báo với Kinh Triệu Doãn, bản vương lát nữa sẽ cùng Kỷ qua đó."

"Vâng."

Người nọ khom lưng ba chân bốn cẳng chạy biến. Chắc là kìm nén trong bụng lâu, giờ chỉ chạy ngoài nôn cho thỏa thích.

"Cô cần mang theo thứ gì ?" Cảnh Dung hỏi cô.

Tên nam nhân giờ nắm rõ thói quen của cô .

Kỷ Vân Thư gật đầu: "Vậy xin Vương gia đợi một lát."

"Không , cô cứ thong thả."

Thong thả? Chẳng lẽ đợi t.h.i t.h.ể thối rữa mới ?

Kỷ Vân Thư thầm lườm một cái, về phía Vệ Dịch đang ôm đống đồ chơi cách đó xa, kéo về Đông Uyển.

Cô nhanh nhẹn lấy một chiếc hộp gỗ đàn hương, cuộn một tờ giấy, tiện tay cầm thêm một đôi găng tay.

Vệ Dịch cẩn thận đặt hết những món đồ kỳ lạ lên bàn, chống hông đếm đếm , vẻ mặt vô cùng vui vẻ.

"Thư nhi, những thứ thể mang hết về nhà ?"

"Tại mang về nhà?"

"Vì ở nhà mấy thứ ."

Phải , những món đồ lạ lùng ở Cẩm Giang .

Thấy Kỷ Vân Thư im lặng, Vệ Dịch vội tiếp: "Ta mang quà về cho Tiểu Mễ, còn A Hoa, Tiểu Đậu, Phó thúc, Nguyệt Nhi, cả v.ú nuôi nữa. , còn Thiết Trụ, Tiểu Đan, A Bao và Cánh ca ca ở nhà bếp, họ với lắm. Ta hứa với họ , đến kinh thành sẽ mang quà về. Mẹ thất hứa. Thư nhi, mang hết những thứ về nhé, ?"

Thực trong lòng Kỷ Vân Thư hiểu rõ, nơi gọi là Cẩm Giang , lẽ giờ chỉ còn là hồi ức của Vệ Dịch mà thôi.

Hắn cha, . Còn cô thì ? Chẳng gì cả!

Cô hít sâu một , kéo suy nghĩ của thoát khỏi những đám mây đen u ám.

"Vệ Dịch, chúng thể sẽ về..." nữa .

Lời còn hết, Vệ Dịch ngắt lời cô.

" , cũng quà cho Thư nhi."

Nói , phấn khích lôi từ trong tay áo một cái hộp, hai tay nâng niu đưa cho Kỷ Vân Thư, môi nở nụ vô cùng thuần khiết.

"Trong là gì ?"

"Là..."

"Vệ Dịch, bây giờ ngoài một chuyến ngay. Ngươi ngoan ngoãn ở đây đợi về nhé?"

Nghe , đôi tay đang bưng hộp quà của Vệ Dịch lập tức buông thõng xuống thất vọng. Hắn lẩm bẩm: "Chẳng lẽ Thư nhi thích quà của ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-142-den-nghia-trang.html.]

"Tất nhiên , dù ngươi tặng gì đều thích. Chỉ là đợi khi về sẽ xem."

Vệ Dịch vội vàng kéo tay cô .

"Thư nhi ? Đừng bỏ ."

"Ta bỏ ngươi mà."

" hôm qua với ca ca cũng để ý đến . Ta đợi cô lâu, cuối cùng buồn ngủ quá mới ngủ. Bây giờ cô nhất định, nhất định bỏ , cô cho cùng ?"

Hắn nắm chặt cánh tay Kỷ Vân Thư, dùng sức mạnh.

chơi, là xem cái xác c.h.ế.t , tất nhiên thể đưa Vệ Dịch theo .

Cô nghiêm mặt : "Vệ Dịch lời ?"

Gật đầu!

"Vậy , ngươi ở yên đây đợi về."

Lắc đầu!

"Vệ Dịch!" Cô nghiêm giọng gọi tên .

Hắn cúi đầu, dường như Kỷ Vân Thư giận, đôi tay mới từ từ buông lỏng khỏi tay cô, lùi một bước.

Giọng trầm xuống: "Vậy , nhưng Thư nhi hứa với , bỏ rơi ."

Cô đưa tay xoa đầu , mỉm gật đầu chắc chắn.

Rời khỏi Đông Uyển, Cảnh Dung chuẩn sẵn xe ngựa chờ bên ngoài. Nghĩa trang ở phía Nam thành, từ đây qua đó quả thực một cách, cô cưỡi ngựa, xem Cảnh Dung cũng khá cách "chăm sóc" cô.

Cảnh Dung lưng ngựa, liếc Lang Bạc, Lang Bạc bèn vén rèm xe lên.

"Mời Kỷ lên xe."

Theo thói quen đây, cô bộ đến nghĩa trang, bây giờ xe ngựa thế phô trương quá ?

, ném ánh mắt về phía Cảnh Dung. Này , chúng vi hành, ngài bày vẽ trận thế lớn như thực sự ?

Cảnh Dung hiểu ý cô, thúc ngựa tiến gần hai bước, : "Kinh thành rộng lớn gấp trăm Cẩm Giang, nếu cô bộ, bản vương cũng cản."

"Ta bộ bao giờ?"

"Vậy còn mau lên xe."

"Ta..."

Thôi , cô nhận thua.

Cô cụp mắt bước lên xe. Trước khi buông rèm còn trừng mắt Cảnh Dung một cái. Ý của cô, Cảnh Dung vẫn hiểu.

Cỗ xe ngựa hoa lệ quá mức . Cô thực sự quen với kiểu đãi ngộ , còn tưởng cô là Dung Vương phi đấy chứ. Không Cảnh Dung cố ý ?

Hơn nữa, cỗ xe ngựa sang trọng thế đến cái nơi xui xẻo như Nghĩa trang phía Nam.

Lắc đầu, thôi bỏ , nghĩ nữa.

Xe ngựa lăn bánh, rèm cửa đột nhiên ai đó vén lên, một nhanh như cắt chui tọt . Kỷ Vân Thư kịp phản ứng thì đó chễm chệ bên cạnh cô.

"Ta cùng các !"

Giọng lanh lảnh!

Cảnh Huyên hất cằm lên, trong ánh mắt dường như mang theo ý , nhưng khi đối diện với Kỷ Vân Thư chút bá đạo.

"Công chúa? Sao ở đây?"

"Tại thể ở đây? Ta... là đến tìm Hoàng , tìm ngươi. Chỉ là các điều tra vụ án mất tích nên cùng thôi."

Kỷ Vân Thư lạnh nhạt : "Mời công chúa xuống cho, phá án chuyện chơi đùa."

Nghe , Cảnh Huyên vô cùng bất mãn, phản bác: "Ai là chơi đùa?" Cô bày vẻ mặt nghiêm túc: "Ta cũng xem trọng vụ án mất tích , cũng chân tướng. Hơn nữa, chuyện cũng là do Mẫu phi kiến nghị với Phụ hoàng, coi như... mặt Mẫu phi giám sát ngươi, xem ngươi thực sự bản lĩnh tra ."

...

 

Loading...