NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1419: Gặp thích khách

Cập nhật lúc: 2026-01-23 01:51:15
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Vân Thư rời thở phào nhẹ nhõm, chuyện qua , nàng dính dáng gì đến Ôn gia nữa. Đặc biệt là Ôn Triệt! Người đàn ông đó tâm tư quá sâu, thông minh, nhân vật đơn giản. Cộng thêm việc bọn họ quen Di Duy An, tự nhiên liên quan đến Tĩnh An Vương, càng chứng tỏ phận của họ tầm thường.

Nói như ... kẻ khiến Ly Xuyên bán mạng chắc chắn cũng nhân vật đơn giản. E rằng đến lúc tới Yên Kinh cũng sẽ là một vòng xoáy khổng lồ!

Vừa nghĩ ngợi, nàng về đến tầng của con thuyền, định tìm chút gì ăn, bỗng liếc thấy một con thuyền lớn chạy ngược chiều xa. Con thuyền đó cũng gì lạ, chỉ là lộ trình di chuyển thẳng hàng với con thuyền nàng đang , nếu kịp thời tránh né, nguy cơ đ.â.m .

xu thế mắt, cả hai con thuyền đều ý định nhường đường !

Tim Kỷ Vân Thư thắt ! Nàng bơi, nếu đ.â.m thật, lỡ rơi xuống nước chẳng c.h.ế.t chắc ?

Đang nghĩ ngợi, con thuyền lớn đối diện đột nhiên chuyển hướng! Lệch sang một bên. Nàng cũng thở phào nhẹ nhõm! hiểu , nàng cứ cảm thấy con thuyền đó kỳ lạ! Trong lòng cũng dấy lên nỗi bất an vô cớ.

Quả nhiên! Ngay khi hai con thuyền chạy song song , con thuyền lớn đối diện đột nhiên xuất hiện mấy chục tên áo đen. Đồng loạt bay sang bên ! Tên nào tên nấy cầm trường kiếm, ánh mắt đằng đằng sát khí.

Kỷ Vân Thư bất giác lùi vài bước, mắt mở to kinh hãi. Nàng ngờ trở thành mục tiêu đầu tiên của đám áo đen!

Chỉ thấy một tên áo đen cầm kiếm lao thẳng về phía n.g.ự.c nàng. Nàng võ công, chỗ nào để trốn! Chỉ thể trơ mắt mũi kiếm ngày càng gần !

Ngay khi cách chỉ còn gang tấc, bỗng từ phía ôm lấy nàng, thuận thế đẩy nàng sang một bên. Hai bóng cùng ngã xuống sàn thuyền. Nhờ đó may mắn tránh nhát kiếm chí mạng.

Kỷ Vân Thư va mạnh xuống sàn, xương cốt đau nhức. Cánh tay và lòng bàn tay cũng trầy xước. Nàng ngờ cứu mạng là Lạc Dương!

Cú ngã khiến Lạc Dương cũng đau điếng . Tên sát thủ thấy trượt mục tiêu, bèn vung kiếm định đ.â.m tiếp. Lạc Dương thấy thế, gần như suy nghĩ, thậm chí màng đau đớn, lật đè lên Kỷ Vân Thư.

Hét lớn một tiếng: "Cẩn thận."

Khoảnh khắc đó, Kỷ Vân Thư kinh ngạc! Nhịp tim như ngừng đập. Nàng ngờ Lạc Dương liều mạng cứu ?

Và khi nàng đất, lưỡi kiếm đ.â.m về phía lưng Lạc Dương, trong khoảnh khắc, thở nàng ngưng trệ, tai ù , dường như âm thanh xung quanh đều biến mất. Nếu nhát kiếm thực sự đ.â.m trúng Lạc Dương, e là cả đời nàng thể yên lòng!

May mà Diêm Vương chê mạng Lạc Dương dai, nỡ lấy lúc ...

Di Duy An kịp thời xuất hiện, hất văng kiếm của tên áo đen, thuận thế đ.â.m một nhát cổ họng . Một kiếm đoạt mạng! Máu b.ắ.n tung tóe!

Đây là đầu tiên Di Duy An g.i.ế.c trong mười năm qua, ở Lăng Đường quận bao năm, ngày ngày chỉ canh giữ và canh giữ, nửa điểm mùi m.á.u tanh cũng thấy. Giờ g.i.ế.c vẫn thuận tay như thường!

Sau khi áo đen ngã xuống, Di Duy An túm lấy Lạc Dương xách lên khỏi Kỷ Vân Thư.

Hét lớn: "Mau chạy !"

Kỷ Vân Thư kịp hồn cũng Lạc Dương kéo dậy: "Đi!" Rồi lôi nàng chạy xuống khoang cùng!

Tuy nhiên...

Trong lúc kéo , ánh mắt Kỷ Vân Thư lướt nhanh qua đám áo đen. Nếu đám và đám truy sát Ôn Ngọc là một, Ly Xuyên ở đây ? trong đám áo đen, nàng thấy bóng dáng Ly Xuyên.

Lạc Dương hét lớn: "Cô cái gì? Không sống nữa ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1419-gap-thich-khach.html.]

Nàng bừng tỉnh, lúc mới theo Lạc Dương trốn xuống khoang . Đám áo đen rõ ràng nhắm Ôn gia, giờ hai bên lao hỗn chiến. Chỉ khoang là nơi trú ẩn.

Mắt cá chân Lạc Dương rắn cắn, chạy khập khiễng! Hắn liều mạng kéo Kỷ Vân Thư chạy về cái kho nhỏ của .

Lúc , Tiểu Bát đang nghỉ ngơi bên trong, bỗng thấy tiếng động lớn bên , bèn thò đầu ngoài xem, thấy Lạc Dương vội vã kéo Kỷ Vân Thư chạy xuống. Tiểu Bát trong lòng cũng căng thẳng theo: "Ca? Sao thế?" Vô cùng sợ hãi!

Lạc Dương hét: "Nhanh, trong!"

Tiểu Bát chuyện gì xảy , Lạc Dương đẩy tọt trong kho. Kỷ Vân Thư cũng nhét . Lạc Dương đóng sầm cửa , dựa lưng cửa thở hồng hộc.

Vừa đúng là ngàn cân treo sợi tóc!

"Tiểu gia đúng là c.h.ế.t sống mà! Vừa nãy suýt chút nữa thì toi mạng." Nghĩ nhát kiếm , sống lưng vẫn còn lạnh toát. Phải rằng Lạc Dương là kẻ co duỗi , vô cùng tiếc mạng.

Kỷ Vân Thư thở dốc, mặt đỏ bừng! Nàng Lạc Dương, trong lòng vô cùng cảm động, : "Vừa đa tạ ngươi."

Chân thành tha thiết. Nếu , nàng c.h.ế.t .

Lạc Dương xua tay, vẻ mặt dửng dưng : "Cảm ơn cái gì? Ta cứu cô một mạng là vì cô từng giúp , hòa ."

Tên , dường như cảm kích thì thấy khó chịu.

Kỷ Vân Thư: "Tóm , cảm ơn!"

Tiểu Bát mở to mắt tròn xoe hỏi: "Rốt cuộc... xảy chuyện gì?"

Lạc Dương thở một lúc, dần bình tĩnh , chỉ tay lên , : "Ta cho , bên c.h.ế.t ."

"Cái gì... c.h.ế.t... c.h.ế.t ?" Tiểu Bát sợ đến mức lắp.

"Đám đó cũng ghê thật, truy sát cạn xong giờ đuổi xuống tận đường thủy, cái tên họ Ôn đó rốt cuộc đắc tội với ai ? Sao lắm g.i.ế.c thế!" Lạc Dương thắc mắc.

Kỷ Vân Thư : "Sao ngươi khẳng định bọn chúng nhắm Ôn công tử?"

"Cái còn đoán ? Chắc chắn là nhắm bọn họ ! Chẳng lẽ nhắm chúng chắc? Tên họ Ôn đó đúng là ôn thần, bình thường chắc đắc tội ít nên ai cũng g.i.ế.c."

"..."

"Đám sát thủ cũng dai như đỉa, bái phục thật." Lạc Dương .

Kỷ Vân Thư trầm ngâm, lo lắng: "Không bây giờ tình hình bên thế nào !"

"Sao? Cô còn lo cho bọn họ ? Lo cho cái mạng , nếu đám áo đen g.i.ế.c sạch bọn họ, chắc chắn sẽ tha cho chúng , bây giờ mong tên họ Ôn đó sống, thì chúng cũng c.h.ế.t theo." Lạc Dương thầm cầu nguyện.

Tuy hận thể cho Ôn Ngọc c.h.ế.t quách để trả mối thù rắn cắn. giờ cầu trời khấn phật mong bọn họ sống sót.

Kỷ Vân Thư nhíu chặt mày, trong lòng bất an. Nỗi bất an đó khiến nàng cảm thấy khó thở.

 

Loading...