Kẻ dẫn Lạc Dương và Tiểu Bát xuống khoang thuyền xong bèn vội vàng chạy lên đuôi thuyền. Sổ Thiên đang đợi ở đó.
"Thế nào ?"
"Yên tâm , sắp xếp xong cả , đợi trời tối là..."
"Hửm?" Ánh mắt Sổ Thiên sắc lạnh, hiệu cho im miệng. Đừng bô bô kế hoạch !
Kẻ đó nuốt lời định bụng, chỉ đáp: "Tóm sẽ sắp xếp thỏa."
Sổ Thiên dặn: "Cẩn thận chút, đừng gây án mạng, dạy cho một bài học là ."
"Đã rõ."
Chủ t.ử trừng trị, kẻ tự nhiên tay. Ai bảo Lạc Dương chọc Ôn Ngọc! Lại còn tự dấn đến!
...
Lúc , vì thương nên Ôn Ngọc lên thuyền là ở luôn trong khoang nghỉ ngơi. Nghe tin Kỷ cô nương cũng lên thuyền, vội gọi đến hỏi.
Người đến bẩm báo: "Kỷ cô nương quả thực lên thuyền, là việc gấp Lương Châu. hôm nay chỉ mỗi chuyến thuyền của chúng , Đại công t.ử nể mặt cô từng cứu ngài nên cho lên."
"Sắp xếp ở ?"
"Ở một căn phòng nhỏ tầng , tuy bằng nơi nhưng cái sạch sẽ."
Ôn Ngọc : "Vậy là , Kỷ cô nương dù cũng là ân nhân của , đường đến Lương Châu hãy tiếp đãi chu đáo, sơ suất."
"Vâng."
Ôn Ngọc phất tay cho lui.
Một lát , Ôn Triệt bước .
"Ca."
"Đệ thấy trong thế nào?" Ôn Triệt hỏi.
"Thực chút thương tích ngại, dưỡng vài hôm là khỏi thôi." Hắn cũng chẳng cô nương yếu đuối, thương chút, uống thuốc, nghỉ ngơi là khỏe.
Ôn Triệt nghiêm mặt : "Lần đại nạn c.h.ế.t, khó bảo đảm kẻ tâm sẽ giở trò khác hại . Trên đường , đều cẩn thận, lúc nào cũng cảnh giác."
"Đệ ."
" , hai kẻ bắt cóc cũng lên thuyền đấy."
"Cái gì?" Ôn Ngọc kinh ngạc: “Bọn chúng cũng theo ?"
"Xem , bọn chúng ý định theo vị Kỷ cô nương ." Ngay cả Ôn Triệt cũng nhận điều đó.
Phải rằng Lạc Dương vốn là kẻ tiếc mạng, rõ Ôn gia lấy mạng mà vẫn cố sống cố c.h.ế.t lên thuyền. Tự nhiên là vì Kỷ cô nương!
Ôn Ngọc : "Nếu nể mặt Kỷ cô nương, nhất định sẽ tha cho bọn chúng, bọn chúng thật, còn âm hồn bất tán bám theo."
Ôn Triệt vỗ nhẹ tay , : "Mấy ngày cứ yên tâm tịnh dưỡng, chuyện bên ngoài để xử lý." Quả nhiên dáng đại ca!
...
Thuyền rời bến Gia Hòa, xuôi dòng về hướng Lương Châu. Trên thuyền chỗ nào cũng canh gác.
Kỷ Vân Thư nghỉ ngơi trong khoang một lát ngoài dạo.
Thuyền lớn hai tầng, hầm còn một tầng nữa! Tổng cộng ba tầng. Tầng cao nhất là nơi ở của Ôn gia. Tầng giữa là nơi nghỉ ngơi của Di Duy An và thuộc hạ. Nhà thuyền nể tình Kỷ Vân Thư là nữ nhi, thể chen chúc với đám đàn ông, nên sắp xếp cho nàng nghỉ ở một khoang cuối thuyền. Nơi canh gác. Còn tầng cùng là nơi ở của những phục vụ thuyền, Lạc Dương và Tiểu Bát tống phòng chứa đồ bẩn thỉu nhất!
Kỷ Vân Thư khỏi khoang, ở đuôi thuyền một lúc. Thuyền nhanh lắm, theo lịch trình thì năm ngày nữa sẽ tới Lương Châu. Nhìn cảnh non nước hữu tình xung quanh, tâm trạng nàng cũng thư thái hơn nhiều.
Đột nhiên...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1412-vo-tinh-doan-trung-chan-tuong.html.]
Không thứ gì bay tới, rơi tòm xuống sông.
"Tõm" một tiếng. Chìm nghỉm.
Kỷ Vân Thư , thấy Lạc Dương đang lưng . Hắn vẫn mặc bộ đồ vải thô đó, đầu đội cái mũ cũ kỹ ngả vàng, nửa dựa cột thuyền, tay còn tung hứng hai củ khoai tây! Dáng vẻ cà lơ phất phơ!
"Sao ngươi ở đây?"
Lạc Dương nhún vai, mặt nham nhở: "Sao thể ở đây? Cô ở thì cũng ở !"
"Ý là, ngươi lên đây?"
Nếu vì từng cứu Ôn Ngọc, Ôn Triệt cũng sẽ mở miệng cho nàng lên thuyền. tên nhóc rõ ràng suýt lấy mạng Ôn Ngọc, ai cho lên?
Lạc Dương đảo mắt tinh ranh, lắc lư tới cạnh nàng, đắc ý : "Vì khí thế mạnh, bọn họ sợ nên cho lên thuyền đấy."
Xì! Bọn họ lột da ngươi là may , còn khí thế của ngươi dọa sợ? Ngươi tưởng là Thiên hoàng lão t.ử chắc!
Kỷ Vân Thư vẻ mặt đầy sự tin. Tên nhóc miệng bao giờ câu thật, lúc nào cũng khiến đ.ấ.m cho một trận.
Kỷ Vân Thư suy nghĩ , cảm thấy chuyện kỳ quặc. Bọn họ cho Lạc Dương và Tiểu Bát lên thuyền, e là... ý .
Bèn nhắc nhở: "Ngươi nhất nên cẩn thận một chút."
"Cẩn thận cái gì?"
Nàng tiện nhiều, tránh đoán già đoán non sai lầm, chỉ : "Tóm ngươi cứ cẩn thận là ."
Lạc Dương chẳng hiểu nàng bóng gió gì. Lại ném một củ khoai tây xuống sông.
"Tõm" một tiếng, chìm nghỉm.
Kỷ Vân Thư hỏi : "Ngươi cũng Lương Châu?"
Lạc Dương : "Không, Yên Kinh!"
"Ngươi cũng Yên Kinh?"
"Bây giờ Chu Tân thành về nữa, quen thuộc Khúc Khương. Đã tìm chỗ an cư thì đến chỗ lớn! Ta Yên Kinh phồn hoa, đầy rẫy cơ hội, nên quyết định đưa Tiểu Bát đến đó xông pha, thăng quan phát tài."
Lạc Dương mơ mộng. Đã xoa tay chờ cơ hội gõ cửa !
Người chân thiên t.ử là trung tâm quyền lực, mà nơi quyền lực thì cơ hội, nếu nắm bắt cơ hội sẽ một bước lên mây, vinh hoa phú quý hưởng hết.
...
Kỷ Vân Thư nhắc nhở : "Nơi đó tuy nhưng cũng vàng thau lẫn lộn, lòng khó đoán, sơ sẩy một chút là vạn kiếp bất phục, thậm chí mất mạng như chơi, ngươi và Tiểu Bát nên chọn nơi khác ."
"Cô cứ như Yên Kinh là quỷ môn quan bằng. Nếu đáng sợ như cô , cô còn đến đó gì?"
"Không liên quan đến ngươi!"
Lạc Dương chợt nghĩ điều gì: "À, ! Cô tìm trong bức tranh, đúng ?"
"..." Kỷ Vân Thư lườm một cái.
Lạc Dương chau mày suy nghĩ: "Lúc ở khách điếm Thiên Sát, cô bất chấp tính mạng lao bão cát tìm . Hôm , kẻ đeo mặt nạ đó vây g.i.ế.c cô xông giúp ! Bây giờ nghĩ kỹ ... đó tuy đeo nửa cái mặt nạ nhưng quả thực vài phần giống trong tranh. Cô cô tìm cần tìm, cho nên, kẻ đeo mặt nạ đó là trong tranh của cô, cô tìm là !"
"..."
"Bây giờ cô Yên Kinh... nghĩa là cũng đến Yên Kinh! Vậy hôm qua cô thương nặng, c.h.ế.t trong sa mạc... là lừa !"
"Câm miệng!" Kỷ Vân Thư cảnh giác quanh. Đề phòng của Ôn Ngọc thấy!
Không ngờ, cái đầu Lạc Dương chỉ lắm mưu ma chước quỷ, mà còn vô tình đoán trúng chân tướng!
...