Bến tàu, náo nhiệt ồn ào.
Bờ sông neo đậu nhiều tàu chở hàng và tàu khách, gần như ngày nào bến tàu Gia Hòa cũng chật kín.
Kỷ Vân Thư tìm mấy con tàu mới thấy tàu lớn Lương Châu. chủ thuyền khó xử : "Cô nương, hôm nay tàu e là chở cô , là cô đợi mai nhé."
Ngày mai ngày mai, ngày mai còn bao nhiêu cái nữa? Nàng trì hoãn hết đến khác .
"Tại ?"
"Tàu Lương Châu hôm nay bao trọn từ hôm qua , nên... hết cách."
Ai mà giàu thế bao trọn cả con tàu hai tầng! Hơn nữa mỗi ngày chỉ một chuyến Lương Châu, nếu bao trọn thì giá chắc chắn cao.
Kỷ Vân Thư lên tàu, boong chỉ lác đác vài : "Chủ thuyền, đến Lương Châu việc gấp, thể cho lên , chiếm nhiều chỗ ."
"Cái ..."
"Ta sẽ phiền đến khách của ông ."
Cô nương sinh , đôi mắt long lanh cộng với giọng điệu khẩn cầu khiến kìm lòng thương cảm.
Chủ thuyền nhăn mặt khổ sở, nếu là bình thường ông chắc chắn cho cô nương lên . hôm nay...
"Cô nương, đừng khó , thực sự , vị công t.ử bên trong dặn , ngoài mấy phục vụ tàu , cho bất kỳ lạ nào lên nữa, cô chỉ thể đợi chuyến ngày mai thôi."
Kỷ Vân Thư cũng khó ông , nhưng cứ đợi mãi, lỡ ngày mai chuyện gì xảy , chẳng nàng sẽ c.h.ế.t dí ở đây ?
Hết cách, đành đường núi. Mạo hiểm một phen. Nàng cân nhắc kỹ lưỡng, đành từ bỏ ý định đường thủy đến Lương Châu.
Vừa định rời thì tàu lớn truyền xuống một giọng : "Cho cô lên ."
Ngẩng đầu lên, thấy Ôn Triệt mặc hoa phục ở mũi tàu. Hắn tuy ngoài ba mươi nhưng tướng mạo vẫn phong độ. Đôi mắt lạnh lùng trầm tĩnh toát lên vẻ u uất khó tả. Người như , chắc chắn nhiều câu chuyện.
Khi Kỷ Vân Thư , cũng mắt nàng. Hôm qua gặp vội, hai với câu nào. Kỷ Vân Thư cảm thấy rõ ràng thâm sâu khó lường. Hơn nữa tâm tư thâm trầm. Là xa trông rộng, cẩn trọng bề!
Vậy bao trọn con tàu là ! Chỉ là, ở đây?
Chủ thuyền Ôn Triệt , vội khom lưng đáp: "Dạ, để cho cô nương lên ngay."
Ôn Triệt khoang thuyền. Không thêm lời nào.
Kỷ Vân Thư trong lòng còn đầy nghi hoặc, chủ thuyền dẫn nàng lên tàu. lên thì gặp Di Duy An. Hắn đang định đuôi tàu kiểm tra tình hình.
"Khoan .", Hắn chặn chủ thuyền và Kỷ Vân Thư .
Chủ thuyền khách sáo cúi chào.
"Đã bảo cho lạ lên tàu, ngươi còn dẫn lên?", Di Duy An giọng nghiêm khắc.
Hắn đ.á.n.h giá Kỷ Vân Thư từ đầu đến chân. Đề phòng âm mưu gì.
Kỷ Vân Thư tuy cúi đầu, nhưng ánh mắt cũng lướt qua Di Duy An một lượt.
Người ... chẳng là viên tướng chỉ huy nhóm nàng và Ly Xuyên gặp trong sa mạc ? Vì vết sẹo mặt Di Duy An quá nổi bật! Nhìn là nhận ngay.
Lúc lá cờ chữ "Tĩnh" treo tàu nên khi lên tàu Kỷ Vân Thư cũng ở đây! Trước đó vì ở trong sa mạc Nam Tắc, đề phòng bọn cướp sa mạc nảy lòng tham nên mới treo cờ chữ "Tĩnh" để cảnh cáo, nhưng giờ đến Khúc Khương, treo cờ sẽ gây chú ý, rước họa . Nên Di Duy An cho hạ cờ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1410-co-the-gay-ra-chuyen-gi-chu.html.]
Chỉ là, ở cùng nhà họ Ôn? Họ quan hệ gì? Vậy việc Ôn Ngọc xuất hiện trong sa mạc liệu liên quan đến việc vận chuyển t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương ? Trong lòng Kỷ Vân Thư dấy lên hàng loạt câu hỏi.
Chủ thuyền giải thích: "Là vị Ôn công t.ử ban nãy cho phép cô nương lên ạ."
"Hửm?"
Ôn Triệt điên ? Vận chuyển Tĩnh An Vương là chuyện trọng đại thế nào, thể cho liên quan lên tàu. Phải rằng, Di Duy An chỉ khi vận chuyển Tĩnh An Vương an về đến Yến Kinh mới cơ hội ở Yến Kinh. Cho nên còn cảnh giác hơn cả nhà họ Ôn.
cô nương trông yếu đuối, một , cũng giống kẻ dã tâm! Một phụ nữ thì nên trò trống gì?
Hơn nữa là ý của Ôn Triệt, cũng thể đuổi xuống . Đành thôi .
"Được , lên ."
Chủ thuyền , dẫn Kỷ Vân Thư trong. May mà Di Duy An nhận nàng!
Chủ thuyền dẫn nàng đến một khoang nhỏ hẹp hầm tàu.
"Đến Lương Châu mất năm ngày, cô nương nghỉ ngơi ở đây nhé, cơm nước ba bữa sẽ mang tới."
"Đa tạ."
"Vậy phiền nữa, việc gì cô nương cứ gọi, ở bên .", Chủ thuyền nhiệt tình, nụ mặt hề tắt.
Dù phụ nữ mặt quả thực xinh động lòng , ông tuy con cái đề huề, nhưng cũng là đàn ông, sức khỏe còn , chút tâm tư cũng là lẽ thường tình, nhưng chung quy ý , đến mức chuyện đồi bại trái luân thường đạo lý.
Lúc lên tàu Kỷ Vân Thư phát hiện, tuy boong chỉ lác đác vài , nhưng tàu đông, là đàn ông.
Nàng tò mò hỏi: "Chủ thuyền, bọn họ là ai ? Ta thấy họ giống thương buôn bình thường."
Chủ thuyền : " là thương buôn, chẳng mang theo kiện hàng nào, nhưng cũng rõ phận của họ, đưa tiền thì nhận thôi! lạ là họ khiêng theo một cỗ quan tài."
"Quan tài?"
Quan tài Tĩnh An Vương!
" , cỗ quan tài đó cũng thường dùng , mấy ngày cô nương nếu việc gì thì cứ yên tâm ở , đừng lên ."
Nhắc nhở nàng. Kỷ Vân Thư gật đầu: "Ta hiểu ."
"Vậy đây."
Chủ thuyền , Kỷ Vân Thư dọn dẹp khoang tàu nhỏ hẹp một chút để ở cho thoải mái.
Di Duy An khi gặp Kỷ Vân Thư bèn tìm Ôn Triệt. Ôn Triệt đang uống !
Hắn hỏi Di Duy An: "Sắp xếp xong hết ?"
"Xong cả , thể xuất phát ngay."
"Làm phiền Di tướng quân ."
"Đều là việc nên .", Di Duy An ngập ngừng một lúc hỏi: “Ôn tướng quân, vị cô nương ... là gì của ngài?"
Ôn Triệt đặt chén xuống, thần sắc bình thản, "cô nương" mà là Kỷ cô nương. Chắc là gặp !
Bèn : "Vị cô nương đó cũng quen, chỉ là ở sa mạc Nam Tắc cô từng tay giúp A Ngọc, cô cũng Lương Châu, mà tàu Lương Châu chỉ mỗi tàu của chúng , nên mới cho cô nhờ."
Nghe , Di Duy An mới bớt cảnh giác một chút.