Mặt Lạc Dương hiện rõ vẻ tò mò hóng hớt!
Mấy ngày nay, thỉnh thoảng lôi bức tranh xem. Sự tò mò trong lòng cũng ngày một dâng cao.
Bây giờ khó khăn lắm mới bắt cơ hội , lý do gì hỏi cho lẽ.
Ba năm nay, Kỷ Vân Thư từng nhắc đến chuyện của Cảnh Dung với ai. Cũng từng ai hỏi nàng như Lạc Dương.
Đôi mắt sâu thẳm của nàng toát khí lạnh: "Chuyện của , liên quan gì đến ngươi!"
Lạc Dương nhún vai: " là liên quan đến ! tò mò mà!"
"..."
"Chỉ là một bức tranh thôi, gì mà thể , rốt cuộc là ai ?"
"Ta nữa, liên quan đến ngươi."
"Cô , thì tự đoán!", Lạc Dương cứ lao đầu con đường c.h.ế.t, hơn nữa càng càng xa...
Dù lúc trong lòng Kỷ Vân Thư đang bùng lên ngọn lửa giận dữ, vẫn vuốt râu hùm.
Dường như chọc giận phụ nữ trở thành thói quen thể thiếu trong cuộc sống của . Mà một thói quen nếu hình thành thì cực kỳ đáng sợ!
Hắn bắt đầu tự suy đoán, xoa cằm, nheo mắt : "Người thể khiến một liều mạng tìm, thông thường mà , tình lang thì là kẻ thù. cô mang theo tranh của bên , căng thẳng như , nên kẻ thù, chắc chắn... là tình lang của cô ! Nhìn tướng mạo , giống thư sinh, ngược giống luyện võ, dáng tệ, cơ n.g.ự.c cũng to, chắc chắn nông dân bình thường, thấy ăn mặc cũng khá, nên nghèo, là tiền, ừm... chẳng lẽ là tướng quân? Không đúng, chắc là..."
Hắn chìm đắm trong niềm vui suy đoán phận Cảnh Dung. Nào là thị vệ, đại phu, con nhà quyền quý, võ trạng nguyên... Chỉ là đoán là Vương gia! Dù , một Vương gia mất tích chắc chắn cả nước sẽ dốc sức tìm kiếm, gì chuyện một nữ nhi yếu đuối trèo đèo lội suối, vượt sa mạc tìm?
Sắc mặt Kỷ Vân Thư ngày càng đen, nhân cơ hội giật phắt bức tranh . Đồng thời khẽ quát: "Đừng nữa!"
Lạc Dương lòng bàn tay trống rỗng, chép miệng, chớp chớp đôi mắt đen láy, hỏi: "Ta đoán sai hết ?"
"Có những chuyện, quá nhiều , nếu , sẽ rước họa sát lúc nào đấy."
Cảnh cáo!
Lạc Dương thấy thần sắc nàng nghiêm nghị, tự nhiên cũng thấy rùng , xua tay: "Không đoán thì đoán."
"Ta bây giờ nghỉ ngơi, ngươi ngoài ."
"Cô đây là qua cầu rút ván! Lúc cần thì hận thể trói bên cạnh, lúc cần thì hận thể đá thật xa, bảo lòng đàn bà độc ác nhất, quả nhiên sai.", Hắn giọng chua chát.
"Chẳng ngươi luôn tức giận vì dùng tính mạng Tiểu Bát uy h.i.ế.p các ngươi theo đến Khúc Khương ? Cũng tìm cách để thoát khỏi , bây giờ các ngươi tự do , Tiểu Bát cũng uống t.h.u.ố.c độc, đây chẳng điều ngươi ? Đã , ngươi còn theo gì?"
Lạc Dương cứng họng, tròng mắt đảo quanh trong hốc mắt. Hắn cũng nữa? Rõ ràng, tìm cách để thoát khỏi sự khống chế của phụ nữ , giờ thoát , là chuyện may mắn.
Hắn còn thể cầm ba trăm lượng bạc trộm từ Yêu Nương cùng Tiểu Bát tìm một nơi nào đó sống yên . cứ theo phụ nữ một cách khó hiểu. Muốn thấy dáng vẻ tức giận của nàng mỗi khi chọc ghẹo. Thật sự đáng yêu!
Nhất thời, cảm xúc trong lòng rối tung rối mù. Hắn nuốt nước bọt, cứng rắn : "Ta là theo cô ? Trấn Gia Hòa chỉ bé bằng cái lỗ mũi, khách điếm cũng chỉ vài cái, cô đây, ? Ta ở thì ở đó, liên quan gì đến cô, tiểu gia ... mới thèm theo cô ."
"Đã , tiễn."
Hạ lệnh đuổi khách! Lông mày Lạc Dương lúc nhíu lúc giãn. Tình hình mắt, cũng tìm lý do gì để tiếp tục lì lợm ở . Cuối cùng, đành lủi thủi ngoài!
Hắn trở về phòng , Tiểu Bát đang ăn uống ngấu nghiến. Miệng dính đầy dầu mỡ.
"Ca, trả tranh cho Kỷ cô nương ?", Tiểu Bát nhai lúng búng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1409-long-da-dan-ba-kim-duoi-day-bien.html.]
"Trả !", Lạc Dương cau mày, vẻ mặt vui.
Sau đó xuống đối diện Tiểu Bát, rót chén rượu uống. Giữa hai lông mày vương vấn nỗi sầu muộn tên.
Tiểu Bát tiếp tục ăn, cố nuốt xuống bụng, thấy Lạc Dương vẻ vui, hỏi: "Ca, thế?"
Lạc Dương . Tiếp tục uống rượu. Một bình rượu nhanh chóng cạn đáy.
Tiểu Bát cũng lười hỏi nữa, tiếp tục ăn ngon lành.
Đột nhiên...
"Rầm!"
Lạc Dương đ.ấ.m mạnh một cú xuống bàn, thẳng lưng, nheo mắt chằm chằm về phía , ánh mắt vô định, đờ đẫn. Vì uống rượu nên mặt đỏ bừng.
Tiểu Bát sợ đến mức rơi cả cái đùi gà tay, nó ngẩn , đó đưa ngón tay chọc chọc , khẽ hỏi: "Ca, ... say ?"
"..."
"Ca?"
Lạc Dương bỗng tự lẩm bẩm một : "Tại như ? Tại ?"
"Tại cái gì?"
Hắn đột nhiên kích động nắm lấy tay Tiểu Bát: "Tiểu Bát, xem tại như ?"
"Hả?"
"Tại ... cứ nhất định theo cô chứ?"
"Huynh Kỷ cô nương hả?"
Lạc Dương gật đầu.
Tiểu Bát : "Đệ cũng nghĩ thế nào? Chúng tự do mà, tiền, thể nơi khác mở tiệm bánh bao, hai cùng sống, bao!"
, bao! Hắn cứ u mê dứt, cứ theo Kỷ Vân Thư chịu tội gì? Lại còn thường xuyên ngó lơ!
Lúc , suy nghĩ của hỗn loạn, khiến đầu óc đau nhức từng cơn, lắc mạnh đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m thụp xuống bàn.
Tiểu Bát mà ngớ . Đây là đầu tiên nó thấy Lạc Dương như . Hơn nữa... là vì một phụ nữ.
Lạc Dương dứt khoát vật giường, hai tay ôm ngực, màn trướng lay động đầu. Trong đầu cũng như trong tim, đều trào dâng một cảm giác khó tả. Nghẹn ứ trong , khó chịu c.h.ế.t. Mà nghĩ cách nào giải tỏa.
Hắn cứ lăn qua lộn giường... Tiểu Bát quan tâm hỏi vài câu, nhưng cuối cùng vẫn đồ ăn ngon thu hút hết sự chú ý, lười quan tâm đến Lạc Dương, tiếp tục ăn.
Ngày hôm .
Kỷ Vân Thư rời khách điếm từ sớm. Một là để bắt thuyền, hai là để tránh hai cái đuôi bám theo.
Nàng hiểu nổi, đây ở thành Chu Tân, nàng dùng thủ đoạn mới ép Lạc Dương đồng ý cùng nàng xuyên qua sa mạc Nam Tắc đến Khúc Khương, bây giờ bọn họ tự do , cứ khăng khăng theo nàng.
Người bảo lòng đàn bà như kim đáy biển. Lòng đàn ông chẳng cũng thế ?
...