NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1408: Tùy cơ ứng biến!
Cập nhật lúc: 2026-01-23 01:51:04
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Triệt : "Di tướng quân mạo hiểm hành động, nhưng giúp A Ngọc một việc lớn."
"Chỉ là việc nên thôi! Chỉ là, rốt cuộc Ôn đại nhân gặp chuyện gì đường? Tại trễ nải lâu như ?"
"Một nguyên nhân tiện , may mà , hiện giờ đang nghỉ ngơi, đành để chạy qua đây một chuyến."
"Người là !"
Ôn Triệt chuyển chủ đề: "Thi thể Tĩnh An Vương ?"
"Ở bên trong!"
Di Duy An dẫn Ôn Triệt trong. Quan tài đặt giữa nhà, bên phủ tấm vải đen lớn, xung quanh thắp nến hương.
Ôn Triệt thở dài: "Năm xưa, chiến sự biên giới giữa Khúc Khương và Đại Lâm căng thẳng, Tĩnh An Vương vì t.ử thủ quận Lăng Đường mà may qua đời, bao năm qua t.h.i t.h.ể vẫn luôn chôn cất ở quận Lăng Đường, nay cuối cùng cũng thể an táng hoàng lăng ."
" ! Nhớ năm xưa ngài và cũng từng theo Tĩnh An Vương, ngài thà chiến đấu đến binh cuối cùng cũng từ bỏ quận Lăng Đường, nếu nhờ sự kiên trì của ngài , quận Lăng Đường sớm san bằng ."
Sự tích về Tĩnh An Vương hầu như ba nước đều ! Ai cũng nếu Khúc Khương Tĩnh An Vương thì ngày nay cũng chẳng thái bình thế . Một chống đỡ cả một quốc gia, là lời suông!
Và Ôn Triệt kính trọng nhất đời cũng là Tĩnh An Vương! Lúc thấy quan tài mặt, trong lòng khó tránh khỏi đau thương.
Di Duy An hiểu, hỏi: "Ôn tướng quân, năm xưa hoàng thượng hạ lệnh an táng Tĩnh An Vương tại chỗ, nhưng nhiều năm trôi qua đột ngột hạ lệnh đưa t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương hoàng lăng?"
Ôn Triệt : "Làm thần tử, quyền hỏi đến tâm tư của hoàng thượng."
Mí mắt Di Duy An giật nhẹ: "Ôn tướng quân !"
"Hiện tại quan trọng nhất là đưa Tĩnh An Vương về Yến Kinh."
"Vậy bây giờ xuất phát luôn ?"
"Cũng cần gấp, các ngươi đường xa từ quận Lăng Đường tới đây chắc cũng mệt , thời gian tuy gấp nhưng cũng vội một lúc . Các ngươi tối nay nghỉ ngơi cho , sáng mai chúng thuyền đến Lương Châu , chuyển sang Yến Kinh! Lộ trình thể chậm hơn một hai ngày, nhưng đường từ Lương Châu đến Yến Kinh bằng phẳng hơn, dọc đường cũng là đường quan, sẽ an hơn, dù chúng đang vận chuyển Tĩnh An Vương, việc đều xử lý thỏa đáng.", Ôn Triệt .
Di Duy An: "Vẫn là Ôn tướng quân suy nghĩ chu đáo."
"Vậy sáng mai xuất phát."
"Rõ."
"Thế nghỉ ngơi , phiền nữa.", Ôn Triệt bỗng thêm: “Di tướng quân, ngươi giúp việc lớn, đợi về đến Yến Kinh, tự sẽ đỡ vài câu mặt hoàng thượng cho ngươi."
Di Duy An chắp tay: "Đa tạ Ôn tướng quân."
Ha ha. Cho dù Ôn Triệt đỡ mặt hoàng thượng, Di Duy An cũng nhất định sẽ ở Yến Kinh . Đã , chi bằng tỏ ý với , còn thêm một viên mãnh tướng cho Ôn gia.
Không chỉ Ôn Triệt huyền cơ trong đó, ngay cả Sổ Thiên cũng .
Sau khi khỏi biệt viện, Sổ Thiên : "Tên Di Duy An thật thông minh, cách tìm đường trở cho bản , Nhị công t.ử gặp nạn ngược trải đường cho ."
Khóe miệng Ôn Triệt nhếch lên: "Cơ hội đến, đổi là ai cũng sẽ chộp lấy, huống hồ Di Duy An ở quận Lăng Đường mười năm, chắc chắn ngày đêm mong chờ cơ hội trở triều đình, cho nên dù mạo hiểm lớn đến , cũng nhất định sẽ nắm bắt cơ hội ."
" công tử, tại ngài sẽ đỡ cho mặt hoàng thượng?"
"Hắn toan tính xong xuôi cả , chắc chắn sẽ ở Yến Kinh! Nếu lúc lôi kéo , đối với Ôn gia chúng lợi hại."
Sổ Thiên hiểu: "Vẫn là công t.ử suy tính chu ."
"Tóm , tùy cơ ứng biến!"
"Vâng."
Ôn Triệt dặn dò: "Ngươi sai canh gác cẩn thận bên ngoài biệt viện đó, tuyệt đối để t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương xảy vấn đề gì, nhất định hộ tống an về Yến Kinh. Còn nữa, ngươi đến nha môn một chuyến, báo với Lý đại nhân là A Ngọc trở về , đỡ để của ông chạy loạn trong sa mạc Nam Tắc như ruồi đầu."
"Vâng, thuộc hạ lập tức cho ."
Ôn Triệt "ừ" một tiếng.
...
Trong khách điếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1408-tuy-co-ung-bien.html.]
Kỷ Vân Thư trong phòng, tay cầm hạt châu , nhẹ nhàng xoay chuyển đầu ngón tay. Dường như đang thất thần.
Lúc , Lạc Dương bỗng đến gõ cửa, gọi vọng : "Kỷ cô nương?"
Giọng điệu cao vút, mang theo vài phần vô .
Nàng cất hạt châu , bóng ngoài cửa hỏi: "Chuyện gì?"
"Cô mở cửa ."
"Ta , các ngươi tự do , cần theo nữa."
"Bọn theo cô ! Chỉ là trùng hợp ở cùng một khách điếm với cô thôi, trùng hợp, là trùng hợp.", Lạc Dương thấy lạc đề, vội chuyện chính: “Cô mở cửa , cái cho cô."
"Cái gì?"
"Cô cứ mở cửa ."
Kỷ Vân Thư do dự! Quả thực cảm thấy tên nhóc quá nhiều, hơn nữa định giở trò gì?
Lạc Dương thấy bên trong động tĩnh, cửa mãi mở, bèn sốt ruột: "Ta xí lắm ? Hay là ăn thịt ? Cô gặp đến thế ! Tâm địa nữ nhân các cô hẹp hòi quá đấy."
Vẫn động tĩnh.
"Được, cô mở cửa chứ gì? Vậy đưa đồ cho cô nữa, cô nghĩ kỹ , đừng hối hận đấy, đừng hối hận nhé...", Hắn cố tình kháy.
Cửa bỗng nhiên mở . Kỷ Vân Thư bên trong lạnh lùng .
Lạc Dương lập tức bày bộ mặt cợt. Ai cũng đánh!
Kỷ Vân Thư cho , hỏi: "Nói , cái gì?"
Lạc Dương hai tay trống trơn, giấu đồ lưng áo. Hắn đảo mắt: "Cô cho thì đưa."
là đằng chân lân đằng đầu. Kỷ Vân Thư cảnh giác, nhưng cũng xem tên rốt cuộc định giở trò gì? Bèn cho .
Lạc Dương xuống, đôi mắt tròn xoe dán chặt Kỷ Vân Thư. Như xuyên thấu nàng .
"Đồ ?"
Lạc Dương hì hì, đưa tay lưng rút một cái túi đen dài.
Là...
Vừa thấy, Kỷ Vân Thư bèn đưa tay giật: "Đưa đây!"
chậm hơn Lạc Dương một bước. Vồ hụt!
Lạc Dương lắc lư bức tranh, bộ dạng lo lắng của Kỷ Vân Thư, nhếch môi nhạt: "Thế nào? Ta bảo nếu cô mở cửa sẽ hối hận mà!"
"Đồ là của ."
"Ta là của cô, nếu cũng chẳng đến tìm cô gì."
"Đưa đây!"
"Khẩu khí lớn nhỉ!", Lạc Dương vẻ, nhướn mày, cố tình tỏ vẻ khó chịu: “Đồ của cô rơi, lòng nhặt lên cất giữ, vốn định bụng trả cho cô, như ăn trộm của cô thế hả?"
Kỷ Vân Thư nhận giọng điệu , bèn dịu giọng: "Đa tạ!"
"Thế còn ."
Lạc Dương giữ bức tranh cũng chẳng để gì, nhưng... trong lòng một thắc mắc.
Hắn hỏi: "Cô cho , trong tranh là ai? Nói cho thì trả tranh cho cô."
"..."
"Cô một đường đến thành Chu Tân, mạo hiểm lớn như đến Khúc Khương, ... là để tìm chứ?"
...