NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1404: Cọng rơm cứu mạng
Cập nhật lúc: 2026-01-23 01:51:00
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Triệt đến, đám đông tự động dãn . Lông mày nhíu chặt, lộ rõ vẻ lo lắng.
Khi thấy Ôn Ngọc đầy thương tích, vô cùng t.h.ả.m hại, kinh ngạc xót xa, lông mày càng nhíu chặt hơn.
"A Ngọc, chuyện là ? Vết thương ..."
Ôn Ngọc lập tức thu hồi thanh kiếm đang chĩa n.g.ự.c Lạc Dương, xúc động đại ca Ôn Triệt mấy tháng gặp. Cảm giác như dạo một vòng quỷ môn quan trở về, thấy ánh mặt trời rực rỡ, vui mừng khôn xiết. Phải rằng, suýt chút nữa bỏ mạng trong sa mạc Nam Tắc.
C.h.ế.t sống ! Kiếp nạn qua ! Từ ngữ nào cũng đủ để diễn tả tâm trạng lúc .
Hắn khẽ lắc đầu: "Đại ca, , đừng lo."
"Tại nông nỗi ?"
"Nói thì dài dòng, chuyện xảy đường về nhà sẽ kể chi tiết với ."
"Đệ an trở về là . Đệ một mạch ba tháng tin tức, và cha ở Yến Kinh lo lắng vô cùng, mới vội vã chạy tới đây. Nếu tìm thấy , thực sự định lật tung cả cái sa mạc Nam Tắc lên đấy.", Ôn Triệt .
Hốc mắt Ôn Ngọc đỏ hoe, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt.
Lúc , Ôn Triệt mới chú ý đến Lạc Dương và Tiểu Bát đang rạp đất. Không hiểu chuyện gì!
"Bọn họ là ai?"
Ôn Ngọc liếc xéo một cái: "Đệ gặp nạn trong sa mạc, suýt mất mạng, kết quả hai tên vô trói đem đến trấn Gia Hòa, còn suýt bọn chúng đem bán!"
Nghe , ánh mắt Ôn Triệt trở nên lạnh lẽo, gân xanh trán nổi lên. Hắn khác với Ôn Ngọc, tính cách quyết liệt luyện qua bao năm chinh chiến sa trường khiến thể dùng sự khoan dung và bình tĩnh để xử lý việc.
Hắn tung cước đá mạnh vai Tiểu Bát. Quát lớn: "Thứ sống c.h.ế.t!"
Tiểu Bát kêu lên một tiếng "Á", ngã dúi dụi xuống đất. Cú đá mạnh đến mức nó cảm tưởng tim b.ắ.n cả ngoài.
Lạc Dương trợn tròn mắt, lo lắng hét lên: "Tiểu Bát!"
thanh trường kiếm của Sổ Thiên vẫn kề cổ , nếu nhúc nhích dù chỉ một chút, lưỡi kiếm sắc bén e là sẽ cắt đứt cổ họng . Đành giữ nguyên tư thế bất động!
Tiểu Bát ôm ngực, mặt nhăn nhúm vì đau, mếu máo: "Ca, đau quá."
Lạc Dương trừng mắt hai họ Ôn, hung dữ : "Có bản lĩnh thì đ.á.n.h c.h.ế.t , bắt nạt nó thì tính là hùng hảo hán gì?"
Trong mắt Ôn Triệt bùng lên sát khí, lạnh lùng lệnh: "G.i.ế.c!"
"Rõ!"
...
Sáng sớm, Kỷ Vân Thư bến tàu, định thuyền đến Lương Châu chuyển sang Yến Kinh. bến tàu đông nghịt vây xem cái gì đó.
Vì đang vội, nàng cũng chẳng chen xem náo nhiệt, bèn hỏi một chủ thuyền: "Thuyền Lương Châu ?"
Chủ thuyền đang tháo dây neo chuẩn : " , Lương Châu đấy."
"Bao lâu thì tới?"
"Ba ngày là tới nơi."
Ba ngày cũng lâu lắm! Nàng trả tiền lên thuyền. Vừa lên thuyền thì thấy tiếng quen thuộc từ phía vọng .
"Chuyện đều do một chủ mưu, các ngươi g.i.ế.c thì cứ g.i.ế.c , thả của . Nó vốn dĩ sắp c.h.ế.t , các ngươi giữ nó vài ngày cũng chẳng ảnh hưởng gì."
Giọng đó... Lạc Dương?
Sao ở đây? Có g.i.ế.c ?
Nàng vội ngăn chủ thuyền , bảo khoan hãy .
Chủ thuyền hỏi: "Cô nương nữa ? Bây giờ chỉ mỗi thuyền của Lương Châu thôi, cô thì đợi mai đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1404-cong-rom-cuu-mang.html.]
Lại đợi thêm một ngày! Nàng trễ nải quá nhiều thời gian , sợ rằng đến lúc đuổi tới Yến Kinh cũng chắc tìm Ly Xuyên.
Do dự một lát, nàng vẫn quyết định xuống thuyền. Nhanh chóng chen qua đám đông.
Vừa vặn thấy thanh trường kiếm giơ lên định đ.â.m xuống Lạc Dương...
Nàng kịp thời hét lớn: "Dừng tay!"
Thanh kiếm khựng giữa trung.
Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám g.i.ế.c , đúng là coi vương pháp gì, nhưng xem đám cũng dạng , nếu chẳng dám ngông cuồng như .
Lạc Dương cứ tưởng c.h.ế.t chắc, ai ngờ Kỷ Vân Thư kịp thời xuất hiện giải cứu. Hắn kinh ngạc tột độ.
"Kỷ cô nương?"
Thật ngờ gặp nàng ở đây.
"Sao các ngươi ở đây?", Kỷ Vân Thư hỏi.
Lạc Dương như vớ cọc cứu mạng, la lên: "Kỷ cô nương, cô mau báo quan ! Bọn họ g.i.ế.c ."
Kỷ Vân Thư về phía "bọn họ" mà Lạc Dương , thấy Ôn Ngọc.
Sao cũng ở đây? Tại xích mích với Lạc Dương?
lúc đó, Ôn Ngọc cũng bắt gặp ánh mắt của nàng. Hắn con gái dung mạo xinh mặt, chút ngẩn ngơ. Trước đó gặp nàng, nàng che mặt bằng khăn đen. Không ngờ lớp khăn đen là một dung nhan tuyệt mỹ đến .
"Cô nương là... ân nhân cứu ở khách điếm Thiên Sát?"
Nàng gật đầu nhẹ: "Ôn công tử, hai ... là bạn của , họ phạm gì mà ngài g.i.ế.c họ?"
Hắn : "Cái e là cô nương hỏi bạn của cô ."
Hửm?
Kỷ Vân Thư sang hỏi Lạc Dương: "Rốt cuộc là chuyện gì?"
Lạc Dương mặt mày lúng túng, dù cũng là đuối lý, ấp úng mãi mới : "Ta chẳng bắt ? Ta định bắt để đổi cô về, nhưng suốt dọc đường tìm thấy cô, nên mới thành nông nỗi ."
Tiểu Bát vẫn đang ôm n.g.ự.c đau đớn, vội chen : "Kỷ cô nương, ca ca cũng chẳng gì cả, chỉ là đường cho ăn uống mấy, chúng thấy tìm cô nên mới bán , ai ngờ..."
"Câm miệng!", Lạc Dương trừng mắt: “Sao cái gì cũng khai hết thế? Còn sống hả?"
Cái ... Tiểu Bát vội ngậm miệng. là đồng đội như heo! Sự thông minh lanh lợi thường ngày heo ăn mất ?
Kỷ Vân Thư xong, dùng đầu ngón chân cũng đoán chuyện gì xảy dọc đường. Nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của Ôn Ngọc là ngược đãi ít, huống hồ còn rơi tay tên Lạc Dương , chắc chắn nếm đủ mùi đau khổ.
nàng cũng thể trơ mắt họ g.i.ế.c! Đành khách khí với Ôn Ngọc: "Ôn công tử, hai bọn họ mạo phạm ngài quả thực đúng, nhưng mà... thể tha cho họ ?"
Ôn Ngọc cũng hào phóng: "Kỷ cô nương, đây cô cứu một mạng, mạng đương nhiên trả cho cô. Đã là cô mở lời, lý do gì đồng ý."
Nói , sang Ôn Triệt: "Đại ca, bây giờ cũng , mạng của hai kẻ lấy cũng vô dụng, coi như bỏ , dù Kỷ cô nương cũng ơn với ."
Nể mặt thì nể cho trót!
Ôn Triệt Kỷ Vân Thư. Người phụ nữ hôm qua còn khẩu chiến công đường, hôm nay xuất hiện ở đây cứu . Cũng thật trùng hợp. Huống hồ em trai mở lời, cũng tiện khó dễ.
Bèn gật đầu. Ra hiệu cho Sổ Thiên thu kiếm về.
Coi như giữ mạng cho Lạc Dương và Tiểu Bát.
Ôn Ngọc cảnh cáo: "Nể tình Kỷ cô nương xin tha cho các ngươi, chuyện coi như xong, nhưng , các ngươi sẽ may mắn thế ."
...