NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1403: Quân tử co được duỗi được
Cập nhật lúc: 2026-01-23 01:50:59
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những đến giải cứu Ôn Ngọc là của đại ca , Ôn Triệt!
Người gọi là "Ôn đại nhân" là Sổ Thiên, tùy tùng cận của Ôn Triệt.
Vì mãi tin tức của Ôn Ngọc, dù quan huyện phái sâu trong sa mạc tìm kiếm nhưng Ôn Triệt vẫn yên tâm, bèn sai lùng sục khắp trấn Gia Hòa. Vì thế, Sổ Thiên mệnh dò la tin tức quanh trấn Gia Hòa, đến bến tàu hỏi thăm một hồi kết quả, đang định bỏ thì thoáng thấy một bóng giống Ôn Ngọc. Chỉ thấy đó trói gô, đang hai kẻ kẹp hai bên lôi khoang thuyền.
Sổ Thiên kỹ, đó chẳng là Ôn đại nhân ! Hắn lập tức lao đến giải cứu!
Chân Ôn Ngọc tê dại, vững, dựa sức của Sổ Thiên. Hắn thều thào: "Đưa rời khỏi đây ."
"Vâng!"
Sổ Thiên dìu định xuống tàu. của Tứ gia chặn đường, vây kín họ giữa. Đây là đầu tiên kẻ to gan dám xông lên tàu cướp !
Tứ gia quát: "Các ngươi là ai? Dám đến cướp của , chán sống hả?"
Sổ Thiên lười nhiều, tung cước đá thẳng n.g.ự.c tên chắn mặt. Lực mạnh! Tên đó đá văng xuống nước, bọt nước b.ắ.n tung tóe!
Tứ gia giận tím mặt. Đánh của ông chẳng khác nào đ.á.n.h mặt ông , đây là điều tối kỵ của dân giang hồ. Huống hồ đ.á.n.h ch.ó còn ngó mặt chủ!
Tứ gia vung tay: "Còn ngây đó gì? Mau lên cho , lột da chúng mồi nhắm rượu!"
Thế là cả đám ùa lên. Tuy bọn họ ai nấy đều vạm vỡ, cao to lực lưỡng, nhưng chung quy cũng chỉ là những kẻ thô kệch, sức mà kỹ thuật, chỉ dùng sức trâu, đương nhiên đối thủ của nhóm .
Chỉ vài chiêu đ.á.n.h bại! Kẻ thì đau đớn lăn lộn, kẻ thì đá xuống nước.
Tứ gia thấy tình hình , đ.á.n.h , giữ mạng là quan trọng nhất, vội vàng chui tọt khoang thuyền trốn.
Chưa kịp trong, đầu gối vật gì đó đập trúng, ngã lăn sàn, tư thế ch.ó ăn phân vô cùng t.h.ả.m hại.
Sổ Thiên rút kiếm định kết liễu . Ôn Ngọc ngăn : "Bỏ , thôi."
"Vâng."
Sổ Thiên tuy là của Ôn Triệt, nhưng Ôn Ngọc là em ruột của Ôn Triệt, đương nhiên cũng coi là chủ tử, nên vô cùng cung kính. Hắn thu kiếm vỏ, dìu Ôn Ngọc xuống tàu.
Tứ gia đám thủ hạ đ.á.n.h trọng thương la liệt, bản cũng suýt mất mạng, hít một ngụm khí lạnh. Miệng ngừng c.h.ử.i rủa: "Lạc Dương, thằng nhãi ranh hại c.h.ế.t ."
Lần gặp , nhất định lột da .
Hiện giờ, Lạc Dương đúng là đắc tội với vô . Trước là Hổ gia, là Yêu Nương, giờ thêm Tứ gia. Đương nhiên, còn cả nhân vật lớn khiến run sợ là Ôn Ngọc nữa! Sau đừng hòng lăn lộn ở thành Chu Tân và vùng Nam Tắc nữa. Có mười cái mạng cũng đủ c.h.ế.t!
Lúc , Lạc Dương và Tiểu Bát thu hết chuyện tàu tầm mắt, khỏi hoảng hốt.
Những đến cứu Ôn Ngọc đều là cao thủ tuyệt đỉnh! Mình ngược đãi nửa tháng trời, còn bán cho Tứ gia, thù lớn như , dù tính khí đến cũng sẽ nổi giận g.i.ế.c .
Vì thế lúc , Lạc Dương chuồn ngay mới mong giữ mạng.
Hắn kéo Tiểu Bát: "Nhanh, lên xe chạy mau!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1403-quan-tu-co-duoc-duoi-duoc.html.]
Hai nhảy lên xe ngựa. Tiểu Bát giật mạnh cương, con ngựa hí vang một tiếng. Tiếng ngựa hí lớn đến mức cách trăm mét cũng thấy.
Ôn Ngọc đang định rời , tiếng ngựa hí bèn đầu , thấy kẻ đầu sỏ ngược đãi vẫn , giờ mới định chạy trốn.
Hắn nghiến răng ken két. Chỉ tay về phía đó, gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ: "Bắt hai tên đó cho !"
Sổ Thiên gật đầu, hỏi nhiều, lập tức phi tới, hai chân đáp xuống nóc xe ngựa. Cả chiếc xe rung lên bần bật.
Lạc Dương ngẩng đầu lên thì thấy một bóng đen ập xuống. Chưa kịp phản ứng... Cổ áo túm chặt, cùng với Tiểu Bát, hai như hai con gà con xách lên, ném cái "bịch" xuống mặt Ôn Ngọc.
Cả hai ngã sấp mặt xuống đất đầy t.h.ả.m hại. Vừa định bò dậy chạy trốn thì lưỡi kiếm lạnh lẽo kề sát cổ.
Cổ họng Lạc Dương thắt , nín thở lưỡi kiếm cách cổ chỉ vài milimet, lông tóc dựng .
Quân t.ử co duỗi , mạng sống là hết!
Hắn vội vàng xuống nước cầu xin: "Đại hiệp, thủ hạ lưu tình, g.i.ế.c là phạm pháp đấy! Huống hồ giữa ban ngày ban mặt, đông thế , các ngài g.i.ế.c thì quan phủ đến ngay, các ngài cũng chạy thoát . Chi bằng bỏ kiếm xuống, chúng từ từ chuyện?"
Sổ Thiên ánh mắt sắc lạnh, chẳng thèm để ý đến lời . Ngược còn ấn nhẹ lưỡi kiếm cổ . Lạc Dương thấy cổ đau nhói. Chắc chắn là rạch một đường .
Tiểu Bát bên cạnh sợ đến mức dám hé răng, run như cầy sấy, mắt mở to tròn xoe đầy kinh hãi. Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi!
Ôn Ngọc bước đến mặt , ngọn lửa giận trong lòng hiện rõ trong đôi mắt: "Không g.i.ế.c ngươi, khó tiêu mối hận trong lòng !"
Lạc Dương cam tâm c.h.ế.t thế , bèn dịu giọng: "Huynh , dù chúng ân oán thì ngươi đ.á.n.h một trận cũng mà! Phải để cái mạng cho chứ."
"Để mạng cho ngươi hại khác ? Ta , hoặc là ngươi g.i.ế.c , hoặc là g.i.ế.c ngươi."
"Không ! Có chuyện gì từ từ , chúng thể thương lượng mà!"
Mặt Ôn Ngọc tái mét, sát khí lóe lên trong mắt. Cảm giác hành hạ vẫn còn ám ảnh , tích tụ thành cơn thịnh nộ! Hắn bao nhiêu g.i.ế.c c.h.ế.t hai kẻ mặt, chỉ là lực bất tòng tâm, đành để mặc chúng hành hạ suốt nửa tháng. Cục tức nuốt trôi ?
Hắn giật lấy thanh kiếm của bên cạnh, chĩa thẳng n.g.ự.c Lạc Dương, nghiến răng : "Nếu tại ngươi, cũng chịu khổ sở như thế ."
"Ta thế là quá đáng, nhưng cũng là bất đắc dĩ mà! Ngươi giận thì cứ bỏ đói mười ngày nửa tháng là , đừng manh động. G.i.ế.c cũng chẳng lợi gì cho ngươi, hơn nữa, cũng lấy mạng ngươi? Ta tuy bán ngươi cho Tứ gia, nhưng dặn ông , xa một chút là thả ngươi , ngươi tin thì bắt ông mà hỏi."
"Thật ?"
"Tứ gia vẫn còn tàu, ngươi hỏi là ngay!"
Chắc ông cũng chẳng dám dối. Ý định g.i.ế.c của Ôn Ngọc chút lung lay. Dù dọc đường t.h.ả.m hại chút, nhưng ít cũng ăn uống, nếu chắc cũng chẳng khỏi sa mạc Nam Tắc, chẳng đến trấn Gia Hòa!
Quan trọng hơn là, Lạc Dương quả thực từng ý định g.i.ế.c . nghĩ , tội c.h.ế.t thể miễn, tội sống khó tha...
lúc ...
"Công tử!", Trong đám đông bỗng gọi lớn. Ôn Triệt tin tìm thấy Ôn Ngọc bèn vội vã chạy tới.
...