NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1402: Ôn Ngọc bị bán

Cập nhật lúc: 2026-01-23 01:50:58
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm .

Trời hửng sáng, bến tàu tấp nập qua . Đa phần là tàu chở hàng và thương khách. Người bộ cũng ít! Không khí náo nhiệt vô cùng.

Ôn Ngọc tỉnh trong cơn đau nhức. Đầu óc cuồng như ai đang khuấy đảo bên trong. Vừa mở mắt, thấy một đôi mắt tròn xoe đang chằm chằm. Hắn giật b.ắ.n , rụt !

"Ưm ưm ưm...", Miệng nhét giẻ, .

Tiểu Bát hề hề với , nụ trông thật quái dị. "Cuối cùng cũng tỉnh hả? Ta còn tưởng ngươi c.h.ế.t chứ."

Ôn Ngọc dựa lưng vách xe, cố gắng dậy. Ánh mắt tràn đầy câu hỏi "Các gì?".

Tiểu Bát túm lấy sợi dây thừng trói , lôi tuột ngoài ở tấm ván xe.

Họ đang ở ngay bến tàu, xung quanh xe tấp nập, nhiều đang khuân vác hàng hóa lên những con tàu lớn. Cứ như một khu chợ khổng lồ.

Ôn Ngọc kịp định thần thì thấy giọng Lạc Dương vang lên xa: "Tứ gia, ngài xem, ?"

Ôn Ngọc đầu , bắt gặp ánh mắt của Lạc Dương và một đàn ông lạ mặt. Cả hai đều đang đ.á.n.h giá . Không, chính xác hơn là đang định giá !

Người đàn ông cạnh Lạc Dương, gọi là Tứ gia, nheo mắt Ôn Ngọc từ đầu đến chân, bĩu môi lắc đầu chê bai: "Không , ngươi gầy trơ xương thế ! Mặt mũi hốc hác, yếu nhớt, Lạc Dương , chúng tuy chút giao tình nhưng ngươi cũng nghề quan trọng nhất là sức lực, sức thì chẳng khác gì phế vật!"

Lạc Dương vẻ con buôn sành sỏi: "Ngài đừng gầy mà coi thường, thực khỏe lắm đấy! Khuân vác nặng nhọc tuyệt đối thành vấn đề!"

"Cái ..."

"Tứ gia, chúng quen bao nhiêu năm ! Ta lừa ngài gì? Hơn nữa ngài chắc chắn còn thành Chu Tân, mà lừa ngài chẳng tự tìm đường c.h.ế.t ?"

"Cho ngươi cũng dám."

" đúng đúng, lừa ai chứ bao giờ lừa ngài, ngài cứ yên tâm.", Lạc Dương vẻ mặt đầy chân thành.

Tứ gia suy nghĩ một chút, vẻ lưỡng lự, cuối cùng : "Thôi , ngươi giá ."

Hóa là định bán Ôn Ngọc thật!

Ôn Ngọc miệng nhét giẻ, trói gô, Tiểu Bát giữ chặt.

"Ưm ưm ưm...", Hắn giãy giụa kịch liệt.

Tiểu Bát giữ chặt : "Ngồi im, đừng hòng chạy."

Lạc Dương sớm định giá trong lòng, : "Không nhiều, hai mươi lượng bạc thôi."

Cái gì? Hai mươi lượng?

Hắn đường đường là Ôn đại nhân của Khúc Khương, con trai Hoài Hóa Đại tướng quân! Vậy mà chỉ đáng giá hai mươi lượng? Hai nghìn lượng còn đủ tư cách bán nhé!

"Ưm ưm ưm...", Ôn Ngọc trợn tròn mắt.

Tứ gia giá hai mươi lượng thì mừng rỡ: "Hai mươi lượng thôi á?"

"Chỗ quen, giá hữu nghị."

"Tiểu t.ử ngươi đúng là điều.", Tứ gia lo lắng: “ mà, lai lịch sạch sẽ đấy? Đừng bán cho rước họa ."

"Sạch sẽ sạch sẽ!"

"Được , hai mươi lượng thì hai mươi lượng.", Tứ gia hào phóng rút hai mươi lượng đưa cho Lạc Dương.

"Thành giao!"

Lạc Dương cầm bạc đến mặt Ôn Ngọc, hì hì: "Tứ gia nghề sông nước, bán ngươi cho ông , ngươi sẽ sống lênh đênh thuyền quanh năm suốt tháng, thế là khỏi lo ngươi trốn trả thù nữa nhé!"

"Ưm ưm ưm..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1402-on-ngoc-bi-ban.html.]

"Ngươi nên đủ ."

Lạc Dương giao cho Tứ gia. Tứ gia lệnh cho thủ hạ lôi Ôn Ngọc lên tàu. Dây trói tạm thời cởi! Ôn Ngọc giãy giụa vô ích... Bị lôi xềnh xệch lên tàu.

Sau đó, Lạc Dương lén lút nhét trả bạc tay Tứ gia.

Hửm? Tứ gia ngạc nhiên: "Sao thế? Không lấy bạc nữa ? Hay đổi ý bán nữa?"

Lạc Dương thở dài, nghiêm túc : "Tứ gia, chúng quen bao năm , ngài cũng Lạc Dương giờ chuyện thất đức ."

"Vậy ý ngươi là?"

"Người, bán! ngài cứ mang , đợi đến nơi nào đó, ngài thả ."

"Thả?", Tứ gia ngơ ngác: “Lạc Dương, ngươi rốt cuộc đang giở trò gì thế? Loạn xà ngầu cả lên."

"Thực chỉ tìm cách thả thôi, nhưng cũng giữ cho chút thể diện, thì khó coi lắm! Cho nên nhờ ngài đưa thật xa, miễn tìm ."

"Thật ?"

"Thật như vàng.", Lạc Dương khẩn khoản: “Tóm ngài giúp chuyện , đưa xa chút, chỗ nào hẻo lánh cũng , đường cứ sai việc bình thường, đến nơi thì thả ."

Tứ gia hỏi: "Thế ngươi sợ bán thật ?"

"Tứ gia là thế nào Lạc Dương còn lạ gì? Tin tưởng ngài nên mới nhờ vả."

Câu khiến Tứ gia mát lòng mát . Nghe mà sướng tai!

Ông lập tức đồng ý: "Được! Chuyện giúp."

"Đa tạ!"

Tứ gia cất bạc túi, vỗ vai Lạc Dương bỏ .

Tứ gia đây thường qua thành Chu Tân buôn bán, Lạc Dương từng giúp ông bán hàng hóa, qua nhiều thành quen , quan hệ khá . Trước Tứ gia từng Lạc Dương theo việc, đảm bảo ăn no mặc ấm, nhưng tính Lạc Dương chịu gò bó, thà ở thành Chu Tân sống qua ngày nên từ chối. Lần Tứ gia xuất hàng ở bến tàu Gia Hòa, đến thử vận may, ai ngờ gặp thật.

Thế nên mới nhờ vả chuyện . Thực định bán Ôn Ngọc lấy tiền. Chỉ tìm đưa thật xa, cho cơ hội trả thù thôi. Nhân lúc Tứ gia đưa , Lạc Dương sẽ tranh thủ tìm thầy t.h.u.ố.c giỏi chữa bệnh cho Tiểu Bát!

Lạc Dương kéo tay Tiểu Bát: "Đi, ca đưa ăn ngon, tìm thầy t.h.u.ố.c giỏi giải độc cho ."

"Vâng.", Tiểu Bát gật đầu mạnh.

Hai đang định lên xe ngựa thì...

Phía bỗng truyền đến tiếng động lớn. Quay , chỉ thấy từ xuất hiện bảy tám nhảy phắt lên con tàu lớn của Tứ gia.

Họ đá bay hai tên đang áp giải Ôn Ngọc khoang tàu. Hai bóng rơi tõm xuống nước! Nước b.ắ.n tung tóe.

Tứ gia boong tàu, thấy kẻ dám gây chuyện địa bàn của bèn hét lớn: "Lên cho !"

Người tàu ùa , bao vây đám giữa.

"Kẻ nào to gan dám lên tàu của Tứ gia gây sự, chán sống hả?"

Nhóm mới đến ai nấy đều đeo trường kiếm, ánh mắt sắc bén.

Một trong đó vội đỡ lấy Ôn Ngọc đang yếu ớt vô lực, thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của , kinh ngạc thốt lên: "Ôn đại nhân? Ngài... nông nỗi ?"

Nói , vội tháo giẻ bịt miệng cho Ôn Ngọc.

"Phù...", Ôn Ngọc cuối cùng cũng thở. Đôi mắt đỏ ngầu hằn học đám tàu.

...

 

Loading...