NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1398: Ôn Triệt
Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:02:25
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Vân Thư võ công, nếu thực sự gặp sơn tặc thì chắc chắn gặp nguy hiểm. Nàng nhanh chóng đuổi kịp Ly Xuyên, nhưng cũng khả năng của hạn. Với tốc độ của Ly Xuyên, lẽ đến nửa tháng tới Yên Kinh, nhưng nàng e là mất một thời gian khá dài. Hơn nữa bây giờ xuất thành cũng muộn !
Nàng : "Đa tạ nhắc nhở, đường núi , ngài đường nào khác ?"
"Có thì , đường thủy là , nhưng đến thẳng Yên Kinh , đến Lương Châu chuyển tiếp, bây giờ xảy chuyện , đa đều đường thủy."
"Vậy bây giờ thuyền ?"
"Thật may, thuyền từ Gia Hòa trấn đều xuất phát buổi sáng, cho nên cô đợi đến sáng mai ."
Sáng mai! Vậy là nàng ở đây thêm một đêm nữa?
Sư gia : "Đi Yên Kinh bằng đường thủy sẽ chậm hơn, nhưng dù cũng an hơn việc cô nương đường núi một , chỉ là ở đây thêm một đêm."
"Cũng đành thôi."
Nàng bây giờ đuổi theo Ly Xuyên thì cũng đuổi kịp nữa !
Sư gia : "Đã cô nương nha môn, cũng thêm nữa, càng thể miễn cưỡng cô, nhưng nếu ngày nào đó cô nương đổi ý, cứ việc ."
"Đa tạ."
"Vậy chúc cô nương Yên Kinh thượng lộ bình an, phiền nữa, cáo từ."
Sau khi tiễn sư gia, Kỷ Vân Thư đành ở khách điếm thêm một đêm.
...
Tại nha môn. Lúc là buổi chiều.
Huyện thái gia lớn tuổi, ngủ trưa say, cộng thêm hôm nay bận rộn nên ngủ quên mất. Tỉnh dậy ăn qua loa hậu viện nha môn đ.á.n.h cờ. Ông luôn chê khác đ.á.n.h cờ giỏi bằng , nên trong nha môn chẳng ai chơi cùng ông nữa, lâu dần ông tự đ.á.n.h cờ một , còn thấy vui vẻ. Thi thoảng vuốt chòm râu bạc, là khoan khoái. Hôm nay phá một vụ án mạng, tâm trạng càng thêm .
Đang lúc đ.á.n.h cờ say sưa thì tiểu đồng trong nha môn hớt hải chạy : "Đại nhân, đại nhân..." Gọi mấy tiếng liền.
Huyện thái gia chăm chú bàn cờ mặt, lên tiếng.
"Đại nhân, đến nha môn, là..."
"Lại c.h.ế.t ?"
"Không , là bên ngoài hai đến, gặp ngài, việc."
"Có việc gì chứ?"
Huyện thái gia sống khép kín, bình thường chỉ ở trong nha môn đ.á.n.h cờ, chẳng , bạn bè cũng ít, họ hàng cũng ít qua , mấy qua thì cũng xuống lỗ cả . Ai tìm chứ!
Tiểu đồng : "Tiểu nhân cũng là ai, nhưng hai đó trông giống thường."
Huyện thái gia quan tâm, tiếp tục đ.á.n.h cờ, nghiền ngẫm nước tiếp theo. Nửa ngày lên tiếng.
Tiểu đồng bên cạnh đợi hồi lâu, lên tiếng: "Đại nhân? Có mời ạ? Hay là mời?"
"Mời cái gì?"
"Vừa nãy chẳng bảo ? Bên ngoài hai gặp ngài."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1398-on-triet.html.]
"Ồ!" Ông đúng là già lẩm cẩm, xoay một cái là quên ngay, vỗ nhẹ trán, lẩm bẩm: “Sắp tối , còn ai đến chứ?"
"Đại nhân?"
"Thôi thôi, mời ."
"Vâng."
Tiểu đồng vội vàng mời . Rất nhanh đó, hai đàn ông ăn mặc sang trọng, một một hậu viện nha môn. Hai là hai vị công t.ử xem ngoài công đường lúc .
Tiểu đồng dẫn họ đến đình, bẩm báo với huyện thái gia: "Đại nhân, hai vị công t.ử đến ." Nói xong bèn lui xuống!
Huyện thái gia phớt lờ đến, tiếp tục đ.á.n.h cờ.
Người đàn ông mặc áo xám tướng mạo tuấn nhếch môi : "Lý đại nhân nhã hứng thật."
Nghe , huyện thái gia cũng ngẩng đầu lên, hỏi: "Ai đấy? Gặp bản quan gì?" Nghe giọng vẻ mất kiên nhẫn! Vì phiền lúc đang đ.á.n.h cờ.
Người đàn ông áo xám hề tức giận, bước tới một bước, : "Nghe Gia Hòa trấn là nơi cực kỳ dễ chịu, sống ở đây an nhàn, giờ thấy đại nhân thảnh thơi đ.á.n.h cờ thế , xem Gia Hòa trấn quả là nơi thật."
Huyện thái gia chỉ : "Có việc thì , việc thì đừng tùy tiện đến nha môn." Lời ai cũng thấy khó chịu.
Dù đàn ông áo xám giận, ngược còn thấy vị huyện lệnh là một "củ gừng già" thú vị! đàn ông áo xanh theo chút nổi nóng. Định bước lên gì đó thì đàn ông áo xám giơ tay ngăn , ý bảo yên, đừng manh động. Người đàn ông áo xanh đầy bụng tức giận nhưng chủ nhân ngăn cản, đành lui xuống.
Người đàn ông áo xám khóe miệng vẫn giữ nụ , ánh mắt chợt trở nên nghiêm nghị: "Nhớ gặp đại nhân cũng mười năm , khi đó đại nhân lên Yên Kinh bẩm báo công việc, và ngài gặp ở phủ Hộ bộ Thượng thư, tuy vội vàng nhưng vẫn luôn nhớ."
Hả!
Nghe những lời , đôi mắt đang híp của huyện thái gia đột ngột mở to. Thân hình vốn cứng nhắc cũng sững . Quân cờ đen đang kẹp đầu ngón tay rơi "cạch" xuống bàn cờ!
Huyện thái gia ngẩng đầu lên, vội vàng dậy, vòng qua bàn đá phía . Bước chân lảo đảo, lưng còng xuống, rõ ràng là vẻ hoảng hốt, đến mặt đàn ông, cúi : "Hóa là Ôn tướng quân ghé thăm, hạ quan tiếp đón từ xa, xin thứ tội!"
Đang định hành lễ. Ôn Triệt thấy ông tuổi cao sức yếu, lỡ gãy lưng thì khổ, bèn vội đưa tay đỡ lấy tay ông, : "Đừng đừng! Lý đại nhân là lão thần của chúng , vãn bối nhận nổi ."
Huyện thái gia sợ đến hồn xiêu phách lạc! Thở hổn hển, một lúc mới hồn. Lấy tay áo lau mồ hôi lạnh trán, hỏi: "Sao... Ôn tướng quân ở đây? Ngài đang ở Yên Kinh ?"
Sắc mặt Ôn Triệt trầm xuống: "Tự nhiên là việc mới ngoài."
Huyện thái gia vội mời xuống, sai dâng .
"Không cần dâng ." Ôn Triệt cho lui , dặn dò đàn ông áo xanh theo : “Sổ Thiên, ngươi ngoài đợi."
"Vâng." Sổ Thiên bèn ngoài đình đợi.
"Không rốt cuộc là chuyện gì mà Ôn tướng quân đến Gia Hòa trấn chúng ?" Huyện thái gia hỏi.
Đường đường là một tướng quân đến đây, chắc chắn là chuyện lớn! Vị gọi là Ôn tướng quân là trưởng t.ử của Hoài Hóa đại tướng quân Khúc Khương, Ôn Lương Cung, từ nhỏ cùng cha trận g.i.ế.c địch, lập nhiều chiến công hiển hách! may những năm thương chiến trường một , kịp thời chữa trị, để di chứng! Nếu vận khí mạnh sẽ đau tim dữ dội, ngay cả thúc phụ xưng tụng là "Thánh thủ" của cũng chỉ giữ mạng cho chứ chữa khỏi hẳn . Một chiến thần oai phong lẫm liệt trở thành ốm yếu, nhưng Hoàng thượng vì thế mà bỏ mặc , mà cho Lễ bộ quan văn! Cũng tiện dưỡng bệnh!
Và , là ca ca ruột của Ôn Ngọc! Chỉ là tại xuất hiện ở đây?
...